Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6854 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 3
Thăm dò (1)

❊ ❊ ❊

Trở về thị trấn thì đã qua bữa chính, Tô Du liếc nhìn tiệm ăn quốc doanh trong truyền thuyết, nó đã đóng cửa, cũng may là cô không mang theo tiền mặt hay phiếu mua hàng, nên cũng không tính là quá thất vọng mà trở về.

Với chiếc bụng thỉnh thoảng lại kêu réo, cô lang thang trên phố, không muốn quay về căn nhà mà cô đã tỉnh lại.

Nơi đó rõ ràng là nơi nguyên chủ nhiều nhất, bước vào đó, ký ức lại ùa về, đối với Tô Du mà nói, mọi viên gạch ngọn cỏ cái cây trong nhà đều xa lạ, nhưng cảm giác quen thuộc chết tiệt kia lại là thật, nhắc nhở cô một cách rõ ràng rằng Tô Du của thời đại khác đã chết rồi.

Cô là thế hệ 8x sống ở thế kỷ 21, sinh ra vào thời điểm chính sách kế hoạch hóa gia đình đang rất nghiêm ngặt, bố mẹ cô, một người là nhân viên công chức ở Cục Quản lý Đất đai, một người là giáo viên tiểu học, không dám gánh chịu hậu quả bị phạt tiền hoặc mất việc nên cắn răng chấp nhận số phận không có con trai. Tuy nhiên, trong lòng họ đầy bất mãn, hai vợ chồng tháng nào cũng cãi nhau vài trận, ghế và tủ trong nhà đập hỏng thay mới hết đợt này đến đợt khác nhưng vẫn tiếp tục cãi vã, chẳng qua từ đầu đến cuối chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn.

Gia đình cô sống ở một huyện nhỏ, nơi có phong khí không tốt, đặc biệt trọng nam khinh nữ. Ở trong thôn của ông bà nội, ông bà ngoại cô, từng có những gia đình vì muốn sinh con trai mà mang thai rồi trốn đi, khiến nhà cửa bị dỡ bỏ. Khi đó, mọi người còn lấy chuyện này làm vinh dự, khen người trốn đi sinh con có dũng khí và có trách nhiệm. Tô Du nhớ rõ mỗi lần về quê, sau khi trở về nhà lại bùng nổ chiến tranh.

Thậm chí, bố cô vì chỉ có một cô con gái nên lười phấn đấu trong công việc, cứ sống kiểu dật dờ làm đủ giờ nhận lương suốt gần hai mươi năm, cô thi đỗ đại học thì bố cô mới lên chức trưởng phòng nhỏ, mà cũng là nhờ ưu thế tuổi tác. Trước khi cô xảy ra chuyện, bố cô vẫn là trưởng phòng no nhỏ, và chỉ còn hai ba năm nữa là về hưu. Lúc này, ông lại thường ở nhà lẩm bẩm rằng thà năm xưa liều bị cách chức để sinh thêm một đứa con trai, còn hơn là về già không có cháu trai để vui vầy.

Ở bên ngoài, hễ nghe người ta nhắc đến con trai là ông liền thấy chua xót, đôi khi còn nghĩ rằng người ta đang chế giễu ông không có con trai. Thấy cháu trai nhà người khác là ông thèm thuồng, lúc này lại không còn coi con gái và cháu ngoại là người ngoài nữa. Thời điểm Tô Du 35 tuổi, một ngày ba lần gọi điện thoại giục cô nhanh chóng tìm người kết hôn và sinh con, sau khi giục giã hai năm mà không có kết quả, cuối cùng ông cũng chấp nhận việc cô không muốn kết hôn, nhưng lòng ham muốn có cháu trai vẫn không nguôi, lại chuyển sang dụ dỗ cô đi mua tình tr*ng để sinh con, chi phí sẽ do ông chi trả.

Ha, lúc này tư tưởng của ông lại vô cùng thông thoáng, nhưng cô vẫn nhớ rõ năm đầu tiên cô học đại học, ông về quê ăn cơm với mọi người. Một ông lão thế hệ trước khi uống rượu có nhắc đến đứa cháu trai đang học cấp hai của mình, nói rằng cháu ông ta sau này nhất định sẽ thi đỗ đại học để rạng danh tổ tông. Ngày hôm đó, bố cô say rượu, về nhà khóc lóc nói rằng cuộc đời ông không có gì để khoe khoang, chỉ có thể làm kẻ hạ đẳng ngồi trên bàn ăn nghe người ta khoác lác.

Đó là những năm đầu của thế kỷ 21, sinh viên đại học chưa phổ biến, mặc dù cô chỉ thi đậu vào trường đại học hạng hai, nhưng lại là người đầu tiên trong thôn đỗ đại học, thế nhưng bố cô không hề tự hào về cô, thậm chí còn khinh thường không muốn nhắc đến.

Từ đó về sau, Tô Du từ bỏ ý định ganh đua với đứa “con trai” không tồn tại, trước đó cô luôn nghĩ rằng chỉ cần cô ngoan ngoãn, không gây rắc rối, thành tích học tập tốt hơn con trai, tranh giành mọi thứ, bố cô sẽ thay đổi quan niệm “con trai tốt hơn con gái” và tự hào về cô. Nhưng không, dù cô có trở thành sinh viên đại học đầu tiên trong thôn, trong lòng ông vẫn không bằng một đứa bé trai vẫn còn học cấp hai, tương lai chưa định.

Năm đó, cô không còn cắt kiểu tóc tomboy nữa, bắt đầu để tóc dài, căm ghét những lời nói và việc làm của bố cô, ghét ông say xỉn đánh vợ, ghét mẹ cô có thể tự nuôi sống bản thân nhưng lại không đành lòng ly hôn. Mối quan hệ trong nhà vô cùng méo mó, nhưng bên ngoài lại phải tô vẽ thái bình, phải vẻ vang, hàng tháng còn phải về quê khoe khoang, thậm chí phải bù tiền để giúp đỡ hàng xóm láng giềng vì muốn giữ danh tiếng tốt.

Áp lực kéo dài nhiều năm khiến Tô Du tốt nghiệp đại học mà chưa từng hẹn hò với bạn trai, mỗi khi nghĩ đến việc kết hôn và xây dựng gia đình, cô lại phản kháng từ tận đáy lòng. Cuối cùng, năm hai mươi tám tuổi, cô dùng tiền đi làm dành dụm được để trả tiền đặt cọc, mua một căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách. Ngôi nhà mang lại sự tự tin cho cô, cô tuyên bố với gia đình rằng đời này cô sẽ không kết hôn, cũng tuyệt đối không sinh con.

Vào ngày sinh nhật 35 tuổi, cô cuối cùng cũng trả hết tiền vay mua nhà, trong tay còn có chút tích lũy. Không còn áp lực vay nợ, cô bắt đầu có tâm lý lười biếng trong công việc đã bận rộn hơn mười năm, mỗi lần dậy sớm đi làm và thức khuya tăng ca đều khiến cô nảy sinh ý định đổi việc. Nhưng cô còn trẻ mà, làm sao có thể nghỉ hưu sớm hai mươi mấy năm được, bạn bè cùng trang lứa đều đã làm mẹ, cô cũng muốn trong nhà có thêm một người, nhưng không muốn đánh cược mạng sống của mình để có một đứa con. Cô nảy sinh ý định nhận nuôi một cô bé, để có bầu bạn, và cuộc sống của cô ngoài công việc còn có một người khác để lo lắng.

Cô bắt đầu tra cứu các điều kiện và hồ sơ nhận nuôi, nhưng lại qua đời trên đường đi làm giấy tờ. Cô bị một chiếc xe mất kiểm soát tông bay khi băng qua đường dành cho người đi bộ. Điều đáng mừng là cô tử vong ngay khi chạm đất, không phải chịu đựng nỗi đau đớn của vụ tai nạn xe hơi.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »