Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6860 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 31
Người Cãi Nhau Không Nắm Được Trọng Điểm (1)

❊ ❊ ❊

Đỗ Tiểu Quyên nghe nói người đến trước đó là anh họ của Tô Du thì trong lòng cảm thấy bất an, chị ta phải vất vả lắm mới sắp tóm được đuôi hồ ly của Tô Du, không ngờ đó chỉ là một màn kịch. Bây giờ đã xé toạc mặt nạ với người ta, lại còn cảnh báo cho người phụ nữ giả mù sa mưa này biết, về sau việc lật tẩy bộ mặt “miệng nam mô bụng một bồ dao găm” của cô sẽ còn khó hơn.

Chị ta không muốn bỏ cuộc, bèn giở trò cùn: “Cô nói là anh họ thì là anh họ à? Ai biết có phải là thầy tu giả không? Hơn nữa, hai người lén lút như thế là đang bàn tính chuyện xấu gì?”

Nói rồi, chị ta quay sang những người hàng xóm đang hóng chuyện bên cạnh: “Tôi biết không ít người ở đây giống Tô Du, không vừa mắt chuyện tôi dạy dỗ con gái, tuy tôi không niềm nở với con gái nhà tôi, nhưng tôi cũng đã nuôi lớn cả hai chị em Nhị Nha. Nếu tôi thực sự ác độc, thì lúc mới sinh ra đã vứt nó vào thùng nước tiểu mà dìm chết, con gái lớn rồi là người nhà người ta, tôi nuôi nó mười mấy hai mươi năm, nó giặt giũ nấu cơm cho gia đình để đền đáp công ơn sinh thành nuôi dưỡng thì có gì là không bình thường chứ? Tôi với chồng tôi đi làm kiếm tiền cả ngày, trong nhà phải có người làm việc nhà chứ!”

Lời này vừa thốt ra, những người hàng xóm từng chửi thầm Đỗ Tiểu Quyên là nhẫn tâm, thương xót Nhị Nha, đều nghiêng về phía Đỗ Tiểu Quyên, một bác gái trong hẻm cũng dùng giọng điệu dạy bảo nói với Tô Du: “Này nhà Tiểu Ngũ, cái chuyện tố cáo, tác phong bà địa chủ gì đó không thể nói bừa. Chúng ta đều là công nhân trong sạch, đừng bày trò đấu đá nhau, Đỗ Tiểu Quyên dù tính tình có nóng nảy thật, nhưng cũng không để Nhị Nha phải thiếu miếng ăn, chuyện nhà người ta, người ngoài chúng ta đừng can thiệp.”

“Đúng rồi, chuyện cãi vã của hai cô chủ yếu là do anh họ của Tô Du có phải là anh họ thật hay không, nếu đúng là anh họ cùng họ, Đỗ Tiểu Quyên xin lỗi Tô Du một tiếng, mỗi người nhường nhau một bước, bán bà con xa mua láng giềng gần, sau này còn có lúc giúp đỡ nhau.” Một người khác tiếp lời.

Tô Du nghe vậy thì xì một tiếng khinh bỉ, cái loại Đỗ Tiểu Quyên khắc cốt ghi tâm tư tưởng trọng nam khinh nữ này, Tô Du nghe giọng chị ta đã thấy ghê tởm, bán bà con xa mua láng giềng gần chó má gì chứ!

Nhìn vẻ mặt đắc ý của Đỗ Tiểu Quyên, cùng với đám hàng xóm đang hòa giải kiểu ba phải bên cạnh, Tô Du tức đến mức đầu óc choáng váng, chính cái đám người ngoài cuộc này mới khiến những cô bé bị bắt nạt không có đường phản kháng.

“Các người đều là người có lương tâm, đừng có trợn mắt nói dối nữa, hai đứa con trai của Đỗ Tiểu Quyên béo tốt mập mạp, còn Nhị Nha thì vàng vọt gầy gò như đang chết đói, con bé này chưa đến mười tuổi đâu nhỉ? Mỗi sáng nó dậy còn sớm hơn tôi, nấu cơm, rửa bát, ra ngoài nhặt củi khô, vội về nấu bữa trưa. Mọi người trong nhà đi ngủ thì nó ra đập giặt quần áo, người lớn đi làm thì nó lại xách rổ ra ngoài đào rau dại, tối lại vội về nấu bữa tối, mọi người trong nhà đã lên giường ngủ hết rồi thì nó mới đi tắm.” Tô Du bẻ ngón tay kể cho những người khác nghe về “công việc” của Nhị Nha từ lúc trời chưa sáng đến khi đi ngủ, “Đỗ Tiểu Quyên, cô ngoài việc đi làm thì còn làm gì nữa? Cô chỉ cần há miệng ăn cơm, giơ tay tắm rửa thôi, sinh con gái ra là để có một đứa hầu gái hầu hạ cô, cô cũng đừng nói những lời đường hoàng như thế nữa, Nhị Nha đầu thai vào bụng cô chắc chắn là kiếp trước đã đào mồ tổ nhà cô, gặp phải xui xẻo rồi.”

“Thân mình đầy mùi hôi còn dám đến dạy đời tôi?” Đỗ Tiểu Quyên chống nạnh, nhìn chằm chằm Tô Du như đang xem trò cười: “Tôi dạy dỗ con gái tôi, người ngoài không có quyền quản, n cả mẹ chồng tôi cũng không dám nói gì, knào đến lượt cái con quê mùa sa cơ thất thế bị mẹ chồng tát giữa phố như cô đến nói tôi? Bảo là muốn ly hôn, chưa được hai ngày lại lẽo đẽo chạy về, hừ, cô đúng là biết giữ thể diện ghê.”

“Thôi đi, Đỗ Tiểu Quyên, cô im ngay cho tôi.” Có người thấy Tô Du tức đến thở dốc, sợ hai người đánh nhau, vội vàng ngăn người phụ nữ mồm mép độc địa này lại, rồi khuyên Tô Du: “Cô đừng chấp cô ta, cái con người cô ta miệng lưỡi rẻ tiền lắm…”

“Tiểu Du, đây là chuyện gì thế?” Một giọng nói xa lạ đột nhiên vang lên, Tô Du ngước mắt nhìn lên, đó là chị cả của “Tô Du”, một người phụ nữ bốn mươi bảy tuổi với mái tóc cắt ngắn ngang tai.

“Chị đến đúng lúc lắm”, Tô Du đi tới kéo tay chị ấy, chỉ vào Đỗ Tiểu Quyên nói: “Hôm qua Tô Khánh Quốc đến tìm em, mang cho em mấy khúc củ sen, bị con mụ hàng xóm này nhìn thấy, liền nói em tằng tịu với người ta, dẫn trộm vào nhà, còn nói sẽ đi tố cáo em tác phong không đứng đắn, chị giúp em chạy đi một chuyến, đến đại đội Tân Hà tìm Tô Khánh Quốc đến đây, để Đỗ Tiểu Quyên này nhìn xem cái gọi là ‘thầy tu giả’ trong miệng cô ta có phải là anh họ cùng một tổ tông với em không.”

Tô Mẫn liếc nhìn người phụ nữ mồm nhọn má hóp, gò má nhô cao này, nói: “Không cần tìm Tô Khánh Quốc đến, em xin nghỉ đi, lát nữa dẫn người này đến đội Tân Hà, để cô ta tự đi hỏi người khác xem Tô Khánh Quốc có phải là người cùng tộc với chúng ta không, kẻo cô ta lại vu khống chúng ta thông đồng lừa cô ta.”

Nói rồi, chị ấy định vặn Đỗ Tiểu Quyên: “Cô đừng hòng chạy nhé, lúc vu khống người ta, cô có nghĩ đến chuyện sẽ bị ăn đòn không? Cái loại phụ nữ như cô tôi gặp nhiều rồi, chính là ghen tị, thèm khát nhà người ta, cô đặt điều bịa chuyện về em gái tôi làm gì? Là thèm chồng của em tôi hay ghen tị em tôi xinh đẹp hơn? Chồng cô không thỏa mãn được cô, nên cô ra ngoài nhìn chằm chằm đàn ông nhà người khác để thỏa mãn cơn thèm à?”

Tô Mẫn là con cả nhà họ Tô, là đứa con đầu lòng của Tô Xương Quốc, chịu ảnh hưởng từ ông sâu sắc nhất, chồng chị ấy là kế toán trong thôn, bản thân chị ấy cũng tháo vát, tính cách đanh đá chua ngoa, ở nông thôn cãi vã đánh nhau chưa từng thua ai. Nhưng loại phụ nữ độc ác như thế này thì chị ấy cũng ít gặp, mở miệng ra là vu oan phụ nữ ngoại tình, còn muốn đi tố cáo? Sau khi biết “thầy tu giả” trong miệng chị ta là Tô Khánh Quốc, càng sẽ không tha cho chị ta.

“Đi, cô đi theo tôi về nhà mẹ đẻ tôi, cho cô mở mang tầm mắt thấy đàn ông nhà họ Tô chúng tôi, nhà tôi còn có cả một dây anh họ, chú họ dài dằng dặc, cô nhận mặt hết đi, kẻo sau này người nhà lại đến đưa đồ cho em gái tôi, cô lại mắt chó bị mù mà xen vào chuyện không đâu.” Tô Mẫn giật tóc Đỗ Tiểu Quyên, kéo cô ta đi ra ngoài.

Tô Du xem mà máu nóng sục sôi, những lời chửi thề khi cãi nhau của cô còn là học lỏm, cô tức đến run rẩy nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện đánh nhau, bây giờ thấy chị mình giật tóc Đỗ Tiểu Quyên kéo đi, cô thầm nghĩ đến tính khả thi của việc lao vào đánh nhau nếu lần sau bị mắng, đặc biệt là nhìn đám hàng xóm lúc trước chỉ trích thiên vị giờ đang bối rối ngạc nhiên, cảm thấy thực sự hả hê.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »