Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6860 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 17
Lời Lẽ Ôn Tồn Lừa Phỉnh (1)

❊ ❊ ❊

Buổi chiều, Tô Du ở trong phòng dọn đồ đạc của cô và Hứa Viễn, định đợi Ninh Tân đến là đi ngay, Dư An Tú xách một giỏ đựng nửa giỏ khoai tây còn dính đất, một chùm ớt, một nắm hành lá và ba quả cà tím xanh từ cổng lớn bước vào, đặt cái giỏ dưới mái hiên, rồi vào phòng ngủ lấy sáu quả trứng gà cho vào giỏ.

“Về nhà rồi thì hãy sống cho tốt, có chuyện gì thì hai vợ chồng các con hãy bàn bạc kỹ lưỡng, cãi nhau hay đánh nhau cũng đừng bỏ nhà mà đi.” Bà xoa đầu đứa cháu ngoại, rồi dạy cô con gái vốn kém ăn nói: “Ninh Tân là chồng con, con có tủi thân thì cứ khóc trước mặt nó, nói vài lời dễ nghe, như tối qua là được rồi. Đàn ông ai cũng thích kiểu đó, phải biết cách tỏ ra yếu đuối, gia đình tái hôn của hai đứa vốn đã có khoảng cách, con phải động não nhiều vào, Ninh Tân không phải người hồ đồ, như lần này nó đã xử lý rất tốt, con phải học cách dựa dẫm vào nó.”

“Mẹ, đây là kinh nghiệm xương máu của mẹ sao?” Tô Du cười trêu chọc: “Bố con bị mẹ ‘thu phục’ như thế này à? Không ngờ đó, hai ông già bà lão này vẫn lãng mạn ghê.”

“Cái con bé chết tiệt này nói linh tinh gì đó.” Bà lão vừa giận vừa cười giơ tay định đánh cô: “Mày còn đem chuyện của bố mẹ mày ra làm trò cười đấy à.”

Tô Du nghĩ đến khuôn mặt nghiêm nghị cổ hủ kia của ông lão, không thể tưởng tượng nổi cảnh ông ôm vợ nhỏ nhẹ dỗ dành, nghĩ đến thôi đã nổi da gà. Cô cúi đầu cười thầm, nhặt trứng gà trong giỏ ra rồi đặt lại vào tay mẹ mình: “Trứng gà mẹ và bố giữ lại ăn đi, con về thị trấn sẽ tự đi mua.”

Cả nhà chỉ có sáu con gà mái, lại còn chia làm hai nhà, bây giờ mọi người đều ăn uống đạm bạc, càng không nói đến gà mái vốn không được ăn cơm thừa, bình thường một con gà hai ngày mới đẻ một quả trứng, bây giờ trời nóng, tần suất đẻ trứng lại càng giảm. Sáu quả trứng này, hai ông bà không biết đã dành dụm bao lâu, cô không thể nào nhận được.

“Nói thì dễ, mua trứng không cần tiền không cần phiếu à? Nhà con còn có đứa nhóc con, mang vài quả trứng về cho có chất, trẻ con ăn uống tốt thì sẽ không quấy phá lung tung nữa.”

Thật đáng quý cho lòng của bố mẹ thiên hạ, bà lão gần bảy mươi tuổi vẫn còn lo lắng cho cô con gái gần ba mươi tuổi của mình, lo cô bị tủi thân, lo cô không biết cách thu phục lòng người.

“Con có tiền mà, mẹ cứ giữ lại ăn đi, con chỉ mang rau về là được.” Tô Du nhận lấy trứng gà nhét vào vạt áo của Tiểu Viễn, bảo cậu nhóc mang giúp bà ngoại cất vào nhà, “Mẹ yên tâm, con đã nghĩ thông suốt rồi, con sẽ sống cho tốt, cũng không còn chột dạ về công việc ở căng tin nữa, lương tháng của hai vợ chồng cộng lại cũng sáu chục bảy chục đồng, nuôi bốn người bọn con cũng dư dả.”

“Con cũng đừng tiêu xài hoang phí quá.” Nghe ý của con bé này là định tiêu hết tiền và phiếu, bà lão lại giục cô: “Hai đứa kết hôn cũng hơn nửa năm rồi, tuổi cũng không còn nhỏ nữa, mau sinh thêm hai đứa con đi, đừng tiêu hết tiền bạc trong tay. Hai đứa không có ruộng đất, không có tiền thì ngay cả cọng hành cũng không có mà ăn.”

Tô Du vâng dạ vài tiếng rồi nhanh chóng lấp liếm cho qua, hết chuyện khủng hoảng ly hôn, bà lão lại bận rộn giục sinh con, còn sinh thêm hai đứa à? Cô không định sinh đứa nào hết.

Đợi thêm một lúc nữa, Ninh Tân đạp xe đạp đến, anh vào chào hỏi mẹ vợ, vào nhà bếp uống ngụm nước rồi đưa một lớn một nhỏ về nhà.

Dư An Tú nhìn theo ba người rời đi, rồi vào nhà lấy hẹ ra nhặt, khi bưng cái rổ nan tre ra, bà thấy trên bếp có đồ, mang ra ngoài soi dưới ánh sáng thì ra là một gói đường đỏ.

“Đứa trẻ này, còn tặng đường đỏ làm gì, thật là phí tiền vô ích.”

Buổi tối, bà đang nấu cháo ngô thì đứa cháu trai chạy vào hỏi: “Bà nội, rau hẹ đâu rồi ạ, mẹ cháu sắp nấu cơm rồi.”

“Trên thớt đó, rửa sạch rồi.” Bà gọi đứa cháu nội út vừa quay lưng định chạy đi: “Lát nữa gọi anh chị cháu mang bát đến đây, dượng cháu mang đến một gói đường đỏ, sẽ pha cho mấy đứa một bát nước đường đỏ ngọt miệng.”

“Dạ được, cháu đến liền.” Giọng đầy vẻ hưng phấn, vừa chạy ra ngoài đã la lên: “Anh chị, mau mang bát đến uống nước đường đỏ!”

Trong bữa tối, đứa cháu nội út Tô Mãn Huy bưng bát mì lại gần bàn ăn của ông bà nội để xin ăn ké trứng xào, ông Tô chặn chiếc đũa vợ mình đang dùng để nhặt trứng cho cháu trai, lườm bà: “Tôi còn chưa được ăn miếng nào, bà đã cho thằng nhóc này ăn rồi sao?” Dứt lời lại gắp hai miếng trứng vào trong bát của bà.

“Trứng gà nhà cháu đâu?” Ông hỏi đứa cháu trai.

“Mẹ cháu mang về nhà bà ngoại rồi.”

“Hừ, keo kiệt.” Tô Xương Quốc bất mãn, nhưng con trai nghe lời vợ thì ông cũng không làm gì được, sau vài lần can thiệp vào chuyện nhà con trai đều không hay ho, ông cũng dứt khoát không xen vào chuyện bên đó nữa.

Buổi tối nằm trên chiếu, Dư An Tú quạt cây quạt hương bồ hỏi người ở gối bên cạnh: “Chiều nay Tiểu Du đi rồi tôi mới chợt nghĩ ra, tính nết con bé thay đổi lớn thật. Hai ngày nay không thấy con bé mặt mày đờ đẫn vô cảm nữa, cũng chịu nói chuyện, chỉ là giọng nói hơi kỳ quái, không biết lại học ai nói.”

Tô Xương Quốc suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi cũng có cảm giác đó, từ hôm lên thị trấn tìm nó đã thấy nó thay đổi rồi, thần sắc không lừa được người khác, cảm giác như đã thay đổi thành người khác….”

“Chắc là đã nghĩ thông suốt, trước đây nó cứ ủ rũ làm tôi nhìn cũng thấy phiền, mặt còn khổ hơn cả bà già sáu bảy mươi tuổi tôi đây, tính tình nó lanh lợi lên tôi cũng yên tâm rồi. Trước đây tôi không chỉ lo cho nó mà còn lo cho cả nhà nó, một người có chuyện gì nó cũng sẽ không chịu nổi, tôi cứ sợ nó sẽ đi trước tôi.” Bà lão không nghĩ nhiều, chỉ mong con gái mình được tốt.

Tô Xương Quốc đáp một tiếng, nhận lấy cái quạt, quạt mạnh vài cái, trời nóng làm ông thấy lòng bồn chồn.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »