Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6893 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 36
Thổi “Bóng bay” (2)

❊ ❊ ❊

Tô Du thấy bà ta bực bội bỏ đi, cũng không nói thêm đạo lý gì, đây là khoảng cách về nhận thức và tư tưởng, dù cô có nói khô cả miệng thì người ta cũng sẽ bảo cô làm quá, đợi một lúc, cô vào bếp sau lấy một quả mướp già ra bóc vỏ, củ sen được đưa đến, cô dùng xơ mướp để rửa củ sen, còn cái bàn chải gỗ thì vẫn treo trên tường không động đến.

Thím Khâu vào xem một lúc, thấy cô đang hăng hái rửa củ sen trong chậu rồi lại đi ra, một lát sau thì mang đến một chiếc bàn chải gỗ mới, ném vào chậu nước, chỉ bảo cô: “Dù sao cô cũng không định dùng bàn chải gỗ để rửa rau nữa, cứ xem như không thấy chẳng phải xong sao, nhắc nhở nhẹ nhàng một chút, còn được lòng người ta, đừng động một tí là như pháo nổ ấy.”

“Không cãi nhau cháu nghẹn khó chịu, cãi xong thì cháu lại thấy thoải mái.” Tô Du đặt củ sen đã rửa sạch vào chậu sạch, giọng nói bình tĩnh.

“Căng tin có mấy người chứ? Cô sắp đắc tội hết rồi, làm người khác cũng không muốn dây dưa với cô, sợ rước lấy phiền phức, cô sẽ làm việc ở đây cả đời chứ không phải làm một thời gian rồi đi, làm cho ai cũng tránh mặt, sau này cô nhất định sẽ hối hận.”

Cả đời? Vậy khẳng định là không thể rồi.

“Người hiểu được lý lẽ sẽ biết cháu làm đúng, ví dụ như thím Khâu đây, còn những người hồ đồ kia, cháu còn mong họ tránh xa cháu ra, cháu còn lo kết giao với họ sẽ bị họ làm hư đấy.” Tô Du nói không chút bận tâm, cô đã lăn lộn trong chốn công sở hơn mười năm, sao lại không hiểu ý thím Khâu? Nhưng những đồng nghiệp này không liên quan đến việc đánh giá hay thăng tiến của cô, hơn nữa họ đều đã từng bắt nạt “Tô Du”, mắc gì cô phải đi nịnh nọt hay hòa nhập với họ.

Khi một người keo kiệt trong việc phản ứng với người khác, luôn giữ thái độ cao ngạo, đột nhiên khen bạn, nói bạn hiểu lý lẽ, đồng tình với lời nói của bạn, không thể phủ nhận, thím Khâu rất vui, vừa bay bổng vừa có chút lo sợ, thím ấy không dám nói thêm gì, sợ người vừa khen mình lát nữa lại công kích mình.

“Cô nói cũng không sai, người hồ đồ không nên dây vào.” Thím Khâu gật đầu đồng tình, nhìn ra ngoài rồi nói: “Cô làm việc đi, thím còn chút chuyện.”

“Vâng, thím Khâu cũng đi làm việc đi, đường bên ngoài lầy lội trơn trượt, thím đi cẩn thận.”

“Ây, được được.” Thím Khâu vui vẻ bước ra, điều này làm người đang định mách lẻo xìu xuống, nuốt lại những lời đã chuẩn bị sẵn, nhổ toẹt một cái về phía Tô Du.

Như thường lệ, Tô Du làm xong việc thì về nhà, vừa ra khỏi xưởng đã cảm thấy có người đang nhìn mình, cô ngẩng đầu nhìn, một người đàn ông khá vạm vỡ, nhưng vóc dáng không được cao, trông hơi quen mắt, cô cũng không để ý, đi một đoạn rồi mới nhớ ra người đàn ông đó là cậu cả bên ngoại của Bình An, cô quay đầu lại nhìn, người đàn ông đã không thấy đâu.

Người ta nói cháu trai giống cậu, cô bắt đầu lo lắng về chiều cao của Bình An, cậu cả cậu út của cậu bé đều không cao, khoảng một mét bảy, Bình An cũng đừng trưởng thành thành người thân hình vuông vắn thì khổ.

Về đến nhà chân dính đầy bùn, Tô Du nghe thấy trong nhà có tiếng người đàn ông nói chuyện, tự hỏi là họ hàng bên nào đến? Suy nghĩ này có chút buồn cười, nhưng nhà chỉ có bốn người mà lại có họ hàng khắp bốn phương.

“Mẹ, dượng cả của con mang cá đến cho chúng ta này.” Tiểu Viễn hớn hở nhảy ra.

“Anh cả đến à?” Nhờ tiếng râm ran của Tiểu Viễn, Tô Du bước vào nhà thấy một người đàn ông mặt mũi chất phác, cười nói: “Có cá thì nhà anh cứ ăn đi, đâu cần phải mang sang cho bọn em.”

“Cá nhà anh ăn không hết, đêm qua mưa lớn, nước sông tràn ra, cá theo dòng nước nhảy vào cỏ vào ruộng lúa, nhà nào cũng bắt được cá, không thiếu cá ăn, chị của em nghĩ em ở thị trấn ăn cá phải mua, nên bảo anh mang sang cho em mấy con.”

“Không phải mấy con, là một thùng lận.” Tiểu Viễn cảm thấy dượng của mình nói không đúng, vội xen vào giải thích: “Nhiều lắm, có cá diếc và cá trắm cỏ nữa.”

Lý Vệ Đông cười hà hà, xoa đầu Tiểu Viễn, hỏi: “Tiểu Viễn có muốn sang nhà dượng chơi vài ngày không? Anh chị họ con đều đang bắt cá, không gọi ăn cơm không về nhà đâu, dượng thấy con ở nhà cũng không có việc gì làm, sang nhà dượng ở mấy ngày đi.”

Hứa Viễn ngước nhìn mẹ mình, Tô Du thấy ánh mắt cậu nhóc như đang nói “muốn đi”, gật đầu bảo cậu nhóc vào dọn quần áo, nói: “Anh cả, em cũng không khách sáo nhiều, nếu Tiểu Viễn nghịch ngợm không nghe lời thì anh cứ đánh nó, em không xót đâu.”

“Em không xót nhưng chị của em xót đấy, anh không dám đánh đâu, hơn nữa Tiểu Viễn cũng ngoan mà.” Lý Vệ Đông cười lớn hai tiếng, chú ý thấy trong nhà còn có một đứa trẻ đang ngồi, hơi xa lạ hỏi: “Bình An, con có muốn cùng Tiểu Viễn đi nhà dượng cả chơi vài ngày hay không?”

“Không, con không đi, con muốn đi nhà bà ngoại.” Bình An lập tức từ chối, cậu bé đâu phải người mù, dượng cả này vào nhà cứ nói chuyện với Tiểu Viễn, cậu bé là người ngoài, không được chào đón. Lúc này cậu bé may mắn vì còn có bà ngoại và cậu ruột, cho cậu bé một nơi để làm khách giữ thể diện, mặc dù họ chưa bao giờ cho cậu be quần áo, đồ ăn vặt hay tiền, nhưng dù sao họ cũng là bà ngoại và cậu ruột, cậu có đến thì họ sẽ không đuổi cậu đi.

Lý Vệ Đông không ăn cơm đã muốn về, nói là lúc đi đã dặn nhà làm cơm cho anh ấy rồi, thực ra anh ấy sợ bị người khác nói ra nói vào, anh ấy biết chuyện Tô Du cãi nhau với hàng xóm mấy ngày trước, anh rể và cô em vợ vốn dễ bị lời ra tiếng vào, lại đúng lúc em rể không có nhà, nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện.

Hứa Viễn vui vẻ được dượng cả cõng trên lưng rời đi, cậu nhóc vừa ra khỏi ngõ, Bình An cũng muốn dọn đồ đi nhà bà ngoại, Tô Du chặn cậu bé lại nói: “Nhà bà ngoại con không xa nhà, con đừng mang quần áo đi, mỗi ngày về thay quần áo, mẹ giặt cho, bà ngoại lớn tuổi rồi, đi ra đập giặt quần áo không tiện.”

Trên thực tế Tô Du muốn cho Bình An một bậc thang để quay về nhà, cô biết cậu bé giận dỗi và ghen tị, khoảng thời gian này cậu bé ở nhà ăn ngon ngủ yên, lại có bạn chơi, hoàn toàn không hề nhắc đến người nhà bà ngoại, nếu người bên đó đối xử tốt với cậu bé, cậu bé đã không quên họ quẳng ra sau đầu như vậy, trẻ con đều nhớ ai đối xử tốt với mình.

Nhưng cô cũng không thể chủ động bảo Bình An đi đến nhà dì của Hứa Viễn chơi, hay nhà bà ngoại cậu bé, bây giờ nhà ai cũng đông con cháu, lại không phải nhà giàu có, ai lại vô cớ sẵn lòng chăm sóc thêm một đứa trẻ đâu. Giống như bà nội, bác trai bác gái cùng cậu bên đó đối xử lạnh nhạt với Hứa Viễn, cô không thể tước đi sự quan tâm độc quyền của Hứa Viễn từ người thân của cậu nhóc.

“Thế cũng được.” Bình An định đợi Hứa Viễn về thì cậu bé mới về ở, mỗi ngày cậu sẽ về xem, kẻo lỡ mất tin tức gì.

“Trưa nay chúng ta ăn cá nhé, con muốn ăn cá diếc hay cá trắm cỏ? Cá diếc đi, cá trắm cỏ to quá, hai chúng ta ăn không hết.” Tô Du đi đến thùng chọn cá.

Bình An im lặng, cậu bé đã lâu không ăn cá, nhưng lại thấy đây là cá do dượng của Hứa Viễn đặc biệt mang đến cho Hứa Viễn, cậu bé không đi cùng họ thì làm sao có thể ăn cá dượng Hứa Viễn cho được.

“Đi lấy dao cho mẹ đi, mẹ cần cạo vảy cá.”

“Vâng.” Cậu bé quay vào bếp, những suy nghĩ bị gián đoạn không được nối lại, cậu bé ngồi xổm trước thùng xem cá, đợi Tô Du mổ bụng cá, cậu bé xách mang và ruột cá ra ngoài cho mèo trong hẻm ăn.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »