Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 99
Lao Tới Công Việc Mới (1)

❊ ❊ ❊

“Chưa tới giờ làm mà? Sao lại đến lúc này?” Khâu Phú Lực hỏi.

“Đến làm thủ tục nhận việc đây, công việc ở nhà máy đồ hộp tôi đã xin nghỉ rồi, giờ toàn tâm toàn ý cho vườn cây ăn quả, quản lý Khâu sẽ không đổi ý đấy chứ?”

“Chuyện đó thì không, vườn cây ăn quả của chúng tôi không đến nỗi nuôi không nổi một người rảnh rỗi đâu.”

Ninh Tân nhìn Tô Du, nghe ý này có vẻ không lạc quan như Tô Du nói, người rảnh rỗi ư? Anh có nên chuẩn bị một thời gian nữa đón cô về nhà sinh con không đây?

“Vậy tôi sẽ chứng minh cho ông thấy tôi không phải là một người rảnh rỗi chiếm chỗ mà không làm gì.” Tô Du giục ông ta dẫn cô đi làm thủ tục, hôm nay đã đến đây thì cô không định về ngay.

Khâu Phú Lực nói sẽ giải quyết thủ tục cho cô vào bữa trưa, rồi gọi người đến dẫn cô đi gặp Du Viễn An.

“Chờ đã, tôi đi xem những cây quýt trên cái đồi đó trước đã, sau đó tôi sẽ tự mình đi tìm kỹ viên Du để giúp việc cho ông ấy.” Tô Du từ chối sự sắp xếp của Khâu Phú Lực, so với Du Viễn An, Cây Khắp Sườn Đồi cũng có thể dạy cô không ít.

“Tùy cô, khu quýt đó sẽ được giao cho cô quản lý.” Khâu Phú Lực nói xong, gật đầu ra hiệu với Ninh Tân rồi quay lưng bỏ đi.

Ninh Tân đi cùng Tô Du về phía đồi trồng cây quýt chua, trêu cô: “Kỹ viên Tô, cô sẽ không bị đuổi về nhà đó chứ?”

“Cái miệng thối, nói điều tốt đẹp chút cho em.” Tô Du dẫn anh đi một vòng rồi đuổi anh về, trên đường cô chỉ nghe anh hỏi: “Cây mà chết cũng không cần e bồi thường tiền chứ?”, “Cây này bị sâu rồi, kỹ viên Tô, phải dùng thuốc gì để chữa?”, “Cây này bị bệnh còn nghiêm trọng hơn cả người, mà nó lại không biết nói, thừa lúc chưa làm xong thủ tục thì về với anh đi thôi.”

….

“Về nhà nấu cơm cho hai đứa con trai anh đi, đừng có lằng nhằng ở đây nữa.” Bực mình quá, không ngờ kẻ đầu tiên chọc tức cô lại là tên chó này, cô nhất định phải làm ra trò trống gì đó để vả vào mặt anh.

“Thật sự không về với anh à?” Người đàn ông lại hỏi một lần nữa.

“Không về, anh mà hỏi nữa, tối nay em cũng không về luôn, ngủ lại vườn cây ăn quả, bắt sâu dưới ánh trăng.” Tô Du lườm nguýt anh.

“Đồ nhỏ mọn.” Ninh Tân lẩm bẩm. “Vậy anh về trước đây, để xe lại cho em, tối nhớ về nhà đấy.” Anh nửa ngồi xổm làm điệu bộ trêu chọc cô.

“Xem cái đã.” Tô Du cố nhịn cười, vuốt tóc, ra vẻ làm cao.

“Lại còn làm dáng à?” Người đàn ông véo má cô, rồi nhân lúc cô chưa kịp phản ứng, quay lưng bỏ chạy.

“Ấu trĩ.” Tô Du cười mắng.

Đợi anh xuống núi đi rồi, Tô Du đi về phía những cây quýt ở các đồi khác, đứng trong rừng quýt không cảm thấy, nhưng vừa đi ra thì thấy nắng gắt, cô nói với Cây Khắp Sườn Đồi: “Ngày mai nhớ nhắc tôi đội mũ với quàng khăn lụa đấy.” Cô còn phải may hai đôi găng tay để sẵn.

“Kỹ viên Lưu, anh đang chăm mấy cây quýt này đấy à?” Tô Du leo lên đồi thứ hai và gặp kỹ viên Lưu, người có mức lương bảy mươi ba đồng một tháng.

Lưu Tuyền ừm một tiếng, rồi hỏi người phụ nữ mới tốt nghiệp cấp hai này: “Sao cô lại đến đây? Anh Du không có ở đây.”

Tô Du gạt nhẹ hai cây quýt, nói: “Tôi đến đây có lẽ cũng vì lý do giống anh, tôi đã phát hiện ra sâu vòi voi trên cây quýt chua, nên đến đây xem có không. Kết quả là có, con còn khá to nữa, lần trước tôi đến thì chưa có.” Nếu có, Cây Khắp Sườn Đồi đáng lẽ phải nhắc nhở rồi.

Lưu Tuyền không ngờ người phụ nữ này lại có chút kiến thức, thậm chí còn biết sâu vòi voi, tạm thời dẹp bỏ thái độ khinh thường, anh ta nói: “Loại này lớn nhanh lắm, trứng lại nhiều, không dễ phát hiện.”

Tô Du hỏi anh ta những năm trước làm thế nào, lúc này Du Viễn An và Khâu Phú Lực nghe thấy tiếng người cũng đi tới, “Tiểu Tô, cô cũng phát hiện ra sâu hả?”

“Đúng vậy, những năm trước có chuyện này không? Toàn là bắt sâu thủ công hay sao?”

“Chứ còn gì nữa? Làm gì có thuốc trừ sâu.” Khâu Phú Lực nhìn Du Viễn An, rồi hỏi Tô Du: “Cô có cách nào khác không?”

“Tôi chỉ có thể nói là tôi sẽ thử, dù có thành công hay không, tôi hy vọng quản lý Khâu đừng có thái độ hay thay đổi mà nghi ngờ tôi, tôi nghỉ công việc hậu cần không phải để đến đây hứng gió phơi nắng ăn không ngồi rồi đâu nhé.” Tô Du trả lại lời Khâu Phú Lực đã từng dùng để chẹn họng cô, rồi lại cười nói: “Kể từ trưa nay trở đi, tôi cũng là một thành viên của vườn cây ăn quả, chúng ta cùng chung sức lao tới, mà những người thường xuyên làm việc cũng chỉ có mấy người chúng ta, không cần phải nói mát, gây rối nội bộ đúng không?”

“Lời này không sai, tất cả đều làm việc cho Nhà nước, không cần thiết phải ai coi thường ai, Tiểu Tô cũng đừng gọi tôi là kỹ viên Du nữa, nghe khó chịu lắm, cứ gọi là anh Du đi, Tiểu Lưu hai mươi lăm tuổi, cô lớn tuổi hơn cậu ấy, nhưng cậu ấy đến đây lâu hơn cô, cứ gọi tên nhau là được rồi.” Du Viễn An hào sảng phẩy tay làm dịu không khí, sau đó nhanh chóng hỏi cô có biện pháp gì.

Cây Khắp Sườn Đồi nói có thể dùng nước ép côn trùng ngâm giấy rồi phơi khô để làm thảm bẫy trứng, nhưng làm sao một người mới là cô đây có thể biết điều đó được? Kiến thức mà ngay cả những người làm việc lâu năm còn không biết thì cô đâu dám lấy ra để khoe khoang, Tô Du nói cô từng đọc được thông tin về sâu vòi voi: Trứng sâu qua mùa đông trong đất, nở vào mùa xuân rồi bò lên cây, hút nhựa cây và gặm lá để lớn, sâu trưởng thành đến kỳ sinh sản lại đẻ trứng ở rễ cây, dưới đất, và trên lá cây. Vì vậy, ngoài việc bắt sâu trưởng thành thủ công, còn phải tiêu diệt trứng sâu trong đất và ngăn chặn ấu trùng bò lên cây.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »