Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 83
Nửa Đoạn Tuyệt (1)

❊ ❊ ❊

Tô Du đi đến hợp tác xã cung tiêu mua một gói đường đỏ, quay về dùng bột khoai lang và bột mì hảo hạng để làm bánh, hấp nửa nồi bánh bao đường đỏ và nửa nồi bánh bao trắng, thời điểm bánh ra lò cũng là chập tối, Tô Du chọn hai cái bánh đường đỏ bỏ vào hộp cơm sắt, gọi Tiểu Viễn vào hỏi: “Nhị Nha về chưa?”

“Chưa về ạ, vẫn đang ở ngoài đào rau dại.”

“Đây, con và Bình An cùng cầm hộp cơm ra tìm Nhị Nha nhé, đợi cô bé ăn xong thì hai đứa hãy về.” Tô Du gói hộp cơm bằng một miếng vải xám bên ngoài, cầm hộp cơm trơ trọi như vậy dễ bị chú ý quá.

Tô Du ôm lấy Tiểu Viễn định ra cửa, bóp vai hỏi nhóc: “Lần này con không bị cướp đi, tất cả là nhờ Nhị Nha và Bình An đấy, con đã cảm ơn hai người họ tử tế chưa?”

Tiểu Viễn im lặng, từ cảm ơn nghe có vẻ… kỳ cục, trong lòng nhóc rất biết ơn, cũng đã bỏ qua hiềm khích với Bình An, coi Bình An như anh trai ruột, nhưng lời cảm ơn thì không sao nói ra được, giống như không thể gọi “anh trai” vậy.

“Con cũng nghe lời Ba Hứa nói rồi đấy, Thái Đại Căn đang đợi ở nhà bà nội con, nếu không phải Nhị Nha và Bình An đánh Ba Hứa để giữ con lại, con mà bị hắn cưỡng ép bắt đi, về nhà là bị bán ngay lập tức. Mẹ có mang cảnh sát đi tìm con cũng chưa chắc đã tìm được ngay.” Tô Du x** n*n mặt nhóc nói: “Phải cảm ơn chứ, con không nói thì chỉ mình con biết thôi, giống như chuyện bơi lội trước đây ấy, mẹ là mẹ con mà, con không nói mẹ cũng không biết con giận. Có gì đừng giữ trong lòng, miệng ngoài ăn cơm ra thì còn để nói chuyện nữa, vui hay giận gì cũng phải nói ra.”

Tiểu Viễn ngúng nguẩy gật đầu, hơi ngẩng mắt lên thì thầm yêu cầu: “Mẹ, đừng nhắc đến chuyện bơi lội nữa.” Ngượng ngùng lắm.

“Thế thì không được, nếu con vẫn còn ngại ngùng như thế, mẹ sẽ nhắc suốt ngày.” Tô Du hơi hếch cằm không đồng ý.

Tiểu Viễn bĩu môi ôm hộp cơm ra ngoài, đi ra đến cửa lại quay lại nói: “Con mới không ngại ngùng đâu, mấy cô bé mới ngại ngùng.”

Tô Du “xùy” một tiếng tỏ vẻ khinh thường, thấy nhóc xấu hổ dậm chân lại phát ra tiếng “ui” quái gở, khiến đứa trẻ giận mà chạy mất. Tính cách Tiểu Viễn trầm lặng nhã nhặn, nhút nhát và ít nói phần lớn là do di truyền từ bố mẹ, còn suy nghĩ nhiều là do môi trường rèn giũa từ khi còn nhỏ, tính cách nhạy cảm, đa sầu đa cảm sẽ gây ra nhiều bất tiện cho cuộc sống trưởng thành, trẻ con từ nhỏ như vậy dễ yểu mệnh, tình cảm sâu đậm không thọ, thông minh quá dễ tổn thương không phải là nói chơi.

Bây giờ hoàn cảnh gia đình không tệ, rắc rối bên ngoài cũng chỉ nhắm vào cô và Ninh Tân, trẻ con nên giống như Bình An, năng động, mau quên, không nhạy cảm với sự thay đổi cảm xúc của người lớn. Tô Du muốn uốn nắn tính cách của Tiểu Viễn, nếu vài năm nữa thì sẽ không sửa được nữa, cô hơi may mắn vì hồi Tết cô không cùng Tiểu Viễn đi tảo mộ, nếu không nhóc không sợ hãi không b*nh h**n, cô cũng không cảm thấy vấn đề lớn đến vậy.

Ngoài trấn nhỏ, Bình An ôm mặt ngồi xổm trước mặt Nhị Nha nhìn cô bé ăn bánh bao nhân đường, cậu bé đã ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào, đường ở bên trong sánh đặc, cậu liếm môi, nuốt nước bọt.

Nhị Nha bị cậu nhìn đến mức không dám há miệng nữa, do dự một lúc, đưa bánh bao đến miệng Bình An, không nỡ nói: “Em cắn một miếng không?”

“Không được.” Tiểu Viễn đi đến bịt miệng Bình An, cúi đầu nói: “Anh không ăn, em cũng không ăn, chúng ta lát nữa về rồi ăn, cái này là dành riêng cho chị Nhị Nha.”

“Ư… ừ.” Bình An gỡ tay Tiểu Viễn ra, nói: “Anh không ăn, anh chỉ ngửi thôi, chị ăn mau đi, ăn xong chúng ta về.” Cậu bé thúc giục.

Tiểu Viễn thì đứng ngồi không yên, chắp tay đi đi lại lại mãi không ngừng, Nhị Nha thấy vậy cũng không còn ăn chậm nhai kỹ nữa, năm miếng một cái bánh, chưa đầy ba phút hai cái bánh bao đường đỏ đã hết, cô bé hỏi: “Em có lạnh không? Chị ăn xong rồi, đi thôi, về nhà.”

“Em không lạnh.” Tiểu Viễn dang tay chặn hai người định đi lại, “Em có chuyện muốn nói.”

“Ờ… em muốn cảm ơn hai người, nếu không phải hai người cứu em, thì em đã bị bán rồi.” Nhóc nói khô khan, mắt tha thiết nhìn hai đứa, ý muốn dùng ánh mắt để bày tỏ lòng biết ơn mãnh liệt của mình.

“Ái chà, chuyện này ấy à, không có gì không có gì.” Bình An chắp tay sau lưng di chuyển, “Thú vị mà, anh thích chuyện như thế này, đừng cảm ơn, lần sau có chuyện như vậy nhất định phải rủ anh đi cùng.”

Hứa Viễn: “. . . . . .”

Nhị Nha, người được cảm ơn còn lúng túng hơn người cảm ơn, khó chịu gãi đầu, học theo Bình An nói không có gì, không có gì.

“Phải cảm ơn chứ, không có hai người em nhất định đã bị bán rồi.” Tiểu Viễn vội vàng nói, muốn cho hai người thấy được tấm lòng chân thành của mình.

“Mẹ của em cũng cứu chị, thím ấy cũng không bảo chị cảm ơn, em cũng đừng cảm ơn chị.” Nhị Nha rất phấn khích vì cứu được Tiểu Viễn, cuối cùng cô bé cũng có thể giúp được cô.

“Đi thôi đi thôi, đừng cảm ơn qua lại nữa, mau về nhà đi, trời lạnh quá rồi.” Cậu bé muốn về nhà ăn bánh bao nhân đường, lát nữa sẽ nguội mất.

“Thế thì được rồi, về nhà thôi.” Tiểu Viễn giúp Nhị Nha kéo một cành cây khô, chạy lên phía trước, cả người nhẹ nhõm.

“Mẹ ơi, có cơm ăn rồi chứ?” Vẫn chưa vào cửa, Bình An đã rống to gọi, Tiểu Hắc vẫn vẫy đuôi điên cuồng cũng không buồn để ý nữa.

Thím Năm đang ăn cơm ở đối diện hỏi con dâu: “Là giọng của Bình An hả? Mẹ nghe giống, thằng bé này cũng may mắn thật, mẹ kế đối xử với nó không tệ, nếu không thì không nuôi ra cái tính ngốc nghếch này đâu.”

“Biết đâu mẹ kế nó cố ý nuôi nó thành ngốc nghếch thì sao.” Con dâu thím ấy buột miệng nói một câu.

“Vậy thì mẹ cũng nuôi con thành ngốc nghếch đi, con muốn trở nên ngốc nghếch, con muốn ăn gà hầm, muốn ăn bánh trứng, muốn ăn cá, muốn mỗi ngày ăn kẹo, ăn bánh quy, còn muốn. . . . . .”

“Mày muốn ăn rắm ấy.” Chị ta cắt ngang lời mơ mộng của con trai út, chị ta cũng muốn ăn, nhưng có ăn nổi không? Chị ta cũng đâu có đàn ông mua việc làm cho.

Ngày thứ ba sau khi đưa Ba Hứa đến đồn cảnh sát, Tô Du nghĩ tan ca sẽ đến đồn cảnh sát hỏi thăm tin tức, vẫn chưa ra khỏi cổng nhà máy đã bị ông chú giữ cổng gọi lại, “Đồng chí Tô Du, bên ngoài có một bà già và một người đàn ông đang đợi cô, trông không phải dạng hiền lành gì đâu, cô cẩn thận một chút.”

Tô Du vừa nghe theo bản năng phản ứng đó là Hứa Lớn cùng mẹ hắn ta, cô cảm ơn ông chú, mặt mỉm cười đi ra ngoài, quả nhiên đúng như cô đoán, mặt mụ Hứa giống như đất bị mưa rồi lại phơi nắng, nứt ra thành những rãnh sâu, dữ tợn và xấu xí, ánh mắt Hứa Lớn chủ yếu nhìn chằm chằm vào những người ra vào nhà máy đang nói cười, không thiếu sự ngưỡng mộ.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »