Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 77
Lưỡi Hái Chém Mông (1)

❊ ❊ ❊

Cả gia đình bốn người đến đội sản xuất Tân Hà thì vừa lúc thấy ông cụ Tô dẫn đám cháu ngoại, cháu nội đi đến hợp tác xã – cửa hàng tạp hóa trong thôn để mua đồ ăn vặt.

“Lão trưởng thôn, con gái con rể út của ông đến rồi, hôm nay nhà ông náo nhiệt thật.” Có người nhắc nhở ông cụ đang vui vẻ.

“Đều náo nhiệt, hôm nay mọi người đều náo nhiệt.” Ông thấy Ninh Tân dẫn Bình An cũng tới, rất hài lòng, nếp nhăn nơi khóe mắt lại vì cười mà hằn thêm một đường.

Gia đình họ là những người đến cuối cùng, lễ vật năm mới được chia làm hai phần, một phần cho anh chị dâu, một phần cho bố mẹ, hôm nay chị dâu của Tô Du không về nhà mẹ đẻ, đang bận rộn trong bếp nấu cơm, chị ba của Tô Du đang giúp nhóm lửa, Tô Du dẫn hai đứa trẻ đi chào hỏi rồi lại quay ra.

Ninh Tân và Tô Du kết hôn được một năm, đây là lần đầu tiên anh chính thức tiếp xúc với ba người anh rể, trước đây chỉ gặp mặt lúc kết hôn, vào ngày sinh nhật của bố vợ và mẹ vợ thì anh lại đang lái xe đường dài bên ngoài, anh theo Tô Du gọi họ là anh trai. Tình cảm bốn chị em đều tốt, để thể hiện sự thân thiết, gọi anh rể là anh trai, với chị dâu mà tình cảm không tốt thì chỉ gọi là chị dâu.

Lúc ăn cơm, Tô Mẫn hỏi Tô Hà: “Bé ba, năm nay ngày nào đi nhà em?”

Tô Hà dừng đũa, ngước mắt nhìn chồng mình, nói một cách rất không tự nhiên: “Năm nay đi nhà út trước đi, sang năm mới đến lượt nhà em, mùa thu mới chia nhà, nhà cửa còn chưa dọn dẹp xong.”

Vật chất không dồi dào, mỗi nhà đều gặp khó khăn khi đãi khách, bốn chị em họ sau khi chị ba Tô Hà đi lấy chồng thì đã bàn bạc luân phiên nhau đãi khách, năm nay lẽ ra phải ăn ở nhà Tô Hà, các chị em khác mang đồ đạc đến.

“Em và em út bàn bạc xong là được rồi.” Tô Mẫn nhìn Tô Hà và Tô Du, hỏi Tô Du: “Chị ba không nói với em à?”

“Đến chỗ em cũng được, cứ định một thời gian, để em còn chuẩn bị.” Tô Du không trả lời thẳng.

“Bé ba, trước đó em không nói với bé út à?” Tô Mẫn hỏi Tô Hà.

“Không, không tìm được thời gian qua.”

“Thế thì em đúng là bận đến mức quên hết mọi thứ rồi.” Tô Mẫn nhíu mày lườm Tô Hà: “Em làm cái gì thế? Bé út sống ở trên trấn, nhưng không phải là những món đã chuẩn bị sẵn thì muốn mua là có thể mua được ngay, nếu nhà em chưa chuẩn bị xong thì nhờ người đi chợ trên trấn nói một tiếng cũng được mà.”

Tô Mẫn là chị cả, lúc chưa lấy chồng chị ấy đã quản lý các em trai em gái, quản thành thói quen rồi, bây giờ bố mẹ đã già, chị ấy càng lo lắng hơn, giống như một trưởng bối trong nhà.

Nhưng con cái của mọi người đều đã lớn như vậy rồi, đâu thể cứ xẵng giọng mà dạy dỗ được nữa, huống chi đàn ông còn đang ở đây, Tô Du chặn lời chị cả lại: “Em có chuẩn bị rồi, Ninh Tân lúc lái xe có mua mấy con gà vịt không cần phiếu, các chị yên tâm, cứ định thời gian là được.”

“Mùng năm chị rảnh, không đi thăm họ hàng, nhà cũng không có khách.” Tô Mẫn giữ thể diện cho Tô Du, không tiếp tục mắng Tô Hà nữa.

“Vậy mùng năm đi, em cũng rảnh mùng năm, bé ba thì sao? Chị dâu, mùng năm chị rảnh không?” Tô Đào hỏi.

Tô Hà gật đầu, chị dâu của Tô Du Mai Đại Niếp, không đưa ra câu trả lời chính xác, chỉ nói nếu chị ta không rảnh thì sẽ để Vinh Binh dẫn các con qua.

Sau bữa cơm, ông cụ Tô tranh thủ nói với Tô Hà: “Bé ba, con về trễ một chút đi, bố có việc muốn nói với con.”

Ba bốn giờ chiều, ngoại trừ Tô Hà, những người khác đều đã đi hết, ông cụ Tô và bà cụ Dư trong phòng ngủ của hai người hỏi Tô Hà: “Nhà hết tiền rồi à?”

“Không có, chỉ là nhà cửa chưa làm xong, mùa đông năm ngoái tuyết lớn làm sập mái nhà, nhà cửa lộn xộn, khách khứa đến không có chỗ ngồi.” Tô Hà không thừa nhận, thực ra trong nhà đúng là không có tiền, ngay cả đồ Tết cũng không chuẩn bị chu đáo, nên không thể đãi khách, nhưng việc ăn uống của gia đình vẫn không thành vấn đề, chị ấy không muốn để bố mẹ già phải lo lắng thêm nữa.

Ông cụ Tô không tin lời con gái nói, nhìn dáng vẻ này của con gái thì cho tiền cũng sẽ không nhận, hơn nữa là cứu cấp chứ không cứu nghèo, nhà con gái còn có đàn ông, dù có muốn mượn tiền cũng nên là đàn ông ra mặt.

“Mang ít đồ về cho bọn trẻ ăn….”

“Con không lấy đâu, bố mẹ tự ăn đi, sao con có thể lấy đồ các chị em đưa tới hiếu kính bố mẹ được.” Tô Hà xua tay, không muốn nói thêm nữa, quay người đi thẳng ra ngoài, nói với người phụ nữ đang ngồi ở cửa lớn nhìn mình từ đầu đến chân: “Chị dâu, em về đây, rảnh rỗi đến nhà em chơi.”

May mắn là không lấy, nếu mình có xách đồ trong tay, có lẽ bố mẹ lại phải chịu đựng sự tức giận của người phụ nữ này nữa.

Mùng ba Tết, gia đình Tô Du đến nhà cũ ăn cơm, mùng bốn Tết, cô đãi hai chị gái của Ninh Tân, Tô Du nướng một con gà bằng cái vại lớn, mùng năm Tết, anh chị của Tô Du đến, Tô Du nướng một con vịt, chị dâu cô không đến, nói là đi nhà em gái ruột của chị ta.

Sau hai bữa tiệc, đồ Tết dự trữ trong nhà đã gần hết, chỉ còn lại năm cân dầu hạt bông mà Ninh Tân mua về chưa dùng tới.

Sau Rằm tháng Giêng, Tết xem như đã qua, Tô Du lấy ra hơn ba cân bột mì định chiên quẩy, vừa nhào bột xong, tay còn chưa kịp rửa, một người bước vào qua cánh cửa hé mở, Tiểu Hắc dựng thẳng người cao hơn cả Bình An, nhanh chóng lao lên.

“Tiểu Hắc!” Tô Du quát nó.

“Trời ơi, suýt làm bà già này sợ chết rồi.” Một mụ già túm lấy chốt cửa mới không bị ngã dập mông.

Hoàn hồn lại, mụ ta xông thẳng vào nhà, còn khiêu khích nhìn con chó đen cao lớn: “Đến đây, dám cắn rách một miếng da già của bà đây, hôm nay bà lột da chó nhà mày, cho thịt vào nồi luộc.”

“Tiểu Hắc, về đây.” Tô Du nhìn mụ già có vẻ ngoài khắc nghiệt, lạnh lùng hỏi: “Bà đến làm gì?”

“Dù sao cũng không phải tìm cô.” Bà nội của Tiểu Viễn liếc Tô Du bằng đôi mắt hình tam giác, giống như đang xem xét hàng hóa, mụ ta chán ghét nói: “Cô đúng là ăn đến mức mông tròn lẳng ra, cháu trai đâu, tôi đến xem cô có bạc đãi nó không.”

“Tôi không nghĩ bà có mặt mũi để gặp nó, bà đi đi, đừng đến đây nữa, nhớ Tiểu Viễn thì đến ngồi trước mộ bố của thằng bé, kể về việc bà đã dùng mạng anh ấy để đổi lấy cuộc sống tốt đẹp cho hai người con trai khác của bà như thế nào đi.” Tô Du kéo dây thừng trên cổ Tiểu Hắc, không cho nó cắn người.

“Đừng có nói mấy lời vòng vo với tôi, tôi lười đôi co với cô, tôi đến thăm cháu trai tôi, cô đừng có ngắt lời, hộ khẩu của nó vẫn còn ở nhà tôi đấy.” Mụ già hoàn toàn coi thường Tô Du, đâu thèm bận tâm đến lời cô nói, nhưng vì con chó đen đang nhe răng, với mụ ta không biết chồng của Tô Du có nhà hay không, nên không dám mạnh bạo xông vào, mụ ta đứng trong sân gọi lớn: “Tiểu Viễn? Cháu trai lớn của bà ơi, bà đến thăm cháu đây.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »