Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6893 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 20
Lần Đầu Ra Oai (2)

❊ ❊ ❊

Tô Du đến không sớm lắm, rau đã được dỡ xuống. Cô cùng những người khác nhặt rau, rửa rau. Làm xong còn sớm mới đến trưa, nhưng bếp sau đã bắt đầu nấu cơm rồi.

“Tô Du, cô ra bếp sau nhóm lửa đi, tôi sẽ rửa chậu.” Một người phụ nữ đeo khăn trên cổ bước ra gọi cô.

“Không đi, việc của bà thì bà không tự làm, nhà máy thuê bà về ăn không ngồi rồi làm gì? Tự nghỉ việc sớm đi, đừng lãng phí vị trí và tiền lương của nhà nước.”

“Ôi, có chí khí rồi đấy, nếm được mùi ngọt của việc gây rối rồi hả? Tiếc là tôi không phải đàn ông, không ăn cái kiểu cách này của cô, nhóm lửa vốn là việc của cô, là do mấy ngày nay cô không đến tôi mới giúp cô, bây giờ cô đến rồi thì mau nhận lại đi, như trước kia ấy, làm việc chăm chỉ vào, ít nói thôi.”

“Trước khi lập quốc, địa chủ chính là áp bức dân chúng như vậy đó, ruộng đất là của người khác trồng, bọn họ còn ở giữa thu địa tô. Trước đây tôi cũng vậy, bị ép làm việc của người khác, nhưng tiền lương tăng thêm lại không đến tay tôi, tôi nhớ người được tuyển vào làm thợ nhóm lửa mỗi tháng là chín đồng, đi, bà đi cùng tôi đến văn phòng lãnh đạo hỏi xem. Lương của bà có phải chín đồng không, có phải được tuyển vào vị trí thợ nhóm lửa không? Hãy để lãnh đạo điều tra kỹ xem, cái tác phong ‘bà địa chủ’ của bà học từ đâu mà ra.”

Tô Du vứt miếng xơ mướp dùng để cọ chậu, tay ướt nhẹp nắm lấy cánh tay của người phụ nữ trước mặt, kéo cô ta đi ra ngoài.

Những người xung quanh bị lời lẽ thao thao bất tuyệt của cô làm cho kinh ngạc, chưa kể đến thái độ thay đổi đột ngột của cô, câu “tác phong bà địa chủ” mà cô nói ra đã khiến những người từng tìm cô “giúp đỡ” phải câm lặng.

Bà Thẩm đang bị kéo ra ngoài tỉnh lại, ôm chặt khung cửa không chịu đi, miệng la ầm lên: “Ai muốn đi với cô, buông tay ra, nồi của tôi còn đang nổi lửa kia kaf, cô đừng làm trễ việc của tôi.”

Những người khác không dám nhắc đến, chỉ sợ chạm vào dây thần kinh “phát điên” của Tô Du, cứ bám riết lấy “tác phong bà địa chủ” không buông.

Lúc này thím Khâu từ trong căng tin chạy ra, thím ấy nghe loáng thoáng được đại khái, vội vàng kéo Tô Du lại trấn ngoan: “Con gái ngoan, lời không được nói bừa, sẽ làm hại người khác đấy. Nào, cho thím một chút thể diện, chúng ta vào phòng nói chuyện, chuyện trong căng tin chúng ta đóng cửa tự giải quyết, đừng làm phiền đến lãnh đạo.”

“Thím Khâu, thím đừng bị người này lừa gạt, tác phong ức hiếp đại chúng nghèo khổ của bà ta rất nghiêm trọng, tất cả mọi người đều là người dân lao động, tư tưởng này của bà ta học từ đâu ra? Bây giờ bỏ qua cho bà ta, sau này không biết sẽ làm hại bao nhiêu người nữa.” Tô Du cắn chặt không buông.

“Không có, tổ tiên tôi năm đời đều là bần nông, tuyệt đối không có ý nghĩ áp bức đại chúng nghèo khổ, tôi chỉ muốn đi vệ sinh một chút, nhờ em gái Tô giúp thêm củi trông lửa, ai ngờ cô ta đột nhiên nổi cơn, nói tôi là tác phong bà địa chủ.” Có người bênh vực, bà Thẩm lại trở nên run rẩy.

Tô Du không lặp lại lời mình nói, những người có mặt không ai muốn giúp cô làm chứng, trên tay cô liền tăng thêm sức lực, móng tay cắm vào cổ tay bà ta, vừa kéo vừa la lớn: “Có hay không có tác phong bà địa chủ chúng ta đi tìm lãnh đạo điều tra, thím Khâu, thím đừng trách cháu không nể mặt thím, trước khi cháu bị cảm nắng, cháu vừa khuân rau rửa rau, vừa nhóm lửa quét dọn. Hơn nửa năm trời đều là cháu làm, chuyện này không phải ai muốn nói bừa là che đậy được, bà Thẩm này nói dối trắng trợn còn đổ ngược lại cho cháu, bà ta chính là tác phong bà địa chủ. Cháu muốn đi tìm lãnh đạo phân xử, lãnh đạo chắc chắn sẽ phân biệt được bọn cháu là ai đúng ai sai.”

“Tôi không đi, cô buông tay ra.” Bà Thẩm thấy Tô Du cứng đầu như vậy, giống như phát điên, không dám chọc giận nữa, bà ta bấu vào khung cửa, cố gắng giằng co để vào phòng.

“Là bà Thẩm làm sai.” Thím Khâu thấy Tô Du không chịu dừng lại, thím ấy vội vàng phán xét bên kia có lỗi, kéo Tô Du vào phòng, nháy mắt ra hiệu cho những người bên cạnh, vài người đẩy Tô Du vào trong, “Con bé này, sao tính tình lại nóng nảy như vậy? Có mâu thuẫn với người khác thì đến tìm thím, đừng đi làm phiền lãnh đạo.”

Lời nói vòng vo vừa thốt ra, thấy sắc mặt Tô Du không đúng, thím ấy vội vàng đổi giọng: “Bà Thẩm, nếu bà thấy nhóm lửa mệt không muốn làm nữa thì đi sớm đi, nhà máy chúng ta không thiếu người, nếu bà còn không chịu làm việc tử tế, ức hiếp đồng nghiệp, không cần Tô Du tìm lãnh đạo, chính tôi sẽ tìm quản lý Lâm đuổi việc bà đấy.”

“Không có, tôi đi nhóm lửa ngay đây.” Bà Thẩm ôm cánh tay phải bị cào rách da lủi vào bếp sau nhóm lửa.

Tô Du vốn chỉ làm ra vẻ gây rối một trận để những người khác không dám xem cô là quả hồng mềm mà nhào nặn như trước, sau khi thím Khâu lại khuyên cô một hồi, cô cố ý miễn cưỡng nhượng bộ: “Chuyện này cháu nể mặt thím Khâu mà tha cho bà Thẩm một lần, nếu sau này còn có ai bắt nạt cháu, cháu thà mất việc cũng phải đi tìm lãnh đạo tố cáo.”

“Ôi, chắc chắn sẽ không ai bắt nạt cô nữa đâu.” Thím Khâu lẩm bẩm trong lòng, cái vẻ “Sát Thần” của cô hôm nay, ai dám không có mắt mà chọc vào cô chứ.

“Cô làm việc cho tốt, công việc vẫn phải làm tốt đấy, buổi trưa lấy thêm hai muỗng thức ăn mang về cho hai đứa trẻ ăn nhé.” Bà an ủi Tô Du, đồng thời cũng cảnh cáo cô nên biết chừng mực, việc cô mang cơm về nhà hai bữa một ngày cũng là đang ăn bớt của công.

“Không cần đâu. Trước đây cuộc sống khó khăn cháu mới mặt dày bưng cơm về nuôi mấy đứa nhỏ, làm việc nửa năm này cháu cũng tiết kiệm được ít tiền, sao còn dám tiếp tục chiếm lợi của công nữa? Sau này cháu sẽ về nhà tự nấu ăn.” Tô Du cười híp mắt từ chối, khi sư phụ xào rau cô đã vào xem, cả một nồi thức ăn dùng dầu còn không nhiều bằng lượng dầu cô dùng để xào rau tối qua, hoàn toàn là món rau hầm nước, cô không muốn ăn.

Thím Khâu đầy kinh ngạc nhìn cô một lúc, đến trưa thím ấy cố ý ra xem cô một cái, vừa thấy cô tay không từ căng tin chuẩn bị về nhà: “Có phải bị ma nhập rồi không? Mấy ngày không gặp mà như thay đổi thành người khác vậy.” Thím ấy tự lẩm bẩm.

Từ ngày hôm đó trở đi, không ai trong căng tin còn dám bắt nạt Tô Du nữa, đương nhiên cũng không ai dám bắt chuyện với cô. Trong riêng tư, khi nói về cô, họ đều dùng từ “Chó điên” để ám chỉ.

Tô Du một mình một cõi cảm thấy thoải mái, mỗi ngày đến nhặt rau, rửa rau, cọ rửa chén bát, có việc thì làm việc, không có việc thì ngẩn người, công việc chỉ cần lao động tay chân, không có áp lực khiến cô khá tận hưởng.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »