Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6205 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 193

❊ ❊ ❊

Có một từ gọi là “văn dĩ tải đạo”.

(Văn dĩ tải đạo: Văn chương mang đạo đức, là công cụ để truyền tải và phát huy đạo lý, nhân nghĩa, giáo hóa con người.) Văn tự, tự bản thân nó đã chứa đựng sức mạnh.

Cho nên những nơi học hành như Quốc Tử Giám, bản thân nó đã có thanh khí bao quanh, mà các đại nho thư linh lại khác với quỷ vật thuần túy, họ là những người truyền đạo, giống như anh hồn mà Yến Độ có thể triệu hồi.

Anh hồn dùng võ trấn áp tà ma.

Thư linh dùng văn viết nên sự chính trực.

Theo lời Ngu An, các đại nho thư linh dùng văn khí của mình để dạy học trong mộng cho các học trò, vậy thì văn khí của Quốc Tử Giám nên hưng thịnh mới phải.

Nhưng từ khi Tam Thất bước vào Quốc Tử Giám đã cảm thấy văn khí ở đây đang bị thất thoát.

Hoặc nói đúng hơn là đang bị đánh cắp.

Tam Thất lấy một cuốn cổ thư từ tay Ngu An, Ngu An căng thẳng nhìn nàng.

Đột nhiên, hắn chú ý đến điều gì đó, đồng tử co giật mạnh.

Chỉ thấy bóng nắng nghiêng nghiêng chiếu xuống, bóng của người bình thường đều đổ nghiêng trên mặt đất, bóng theo người động.

Nhưng người trước mặt hắn rõ ràng không hề động đậy nhưng bóng của nàng lại đang động!

Như mực tan trong nước trong.

Lại như bùn lầy sôi sục lan ra xung quanh.

Trên đầu rõ ràng là nắng gắt nhưng mặt đất của cả Quốc Tử Giám đều lặng lẽ bị bóng tối bao phủ.

Ngu An vô thức nín thở, tim đập thình thịch, có một cảm giác vừa sợ hãi vừa hưng phấn khi đứng trước vực thẳm.

Vực thẳm bí ẩn khó lường, người ta biết nó nguy hiểm, mà nguy hiểm nhiều lúc lại tỏa ra một sức hút chết người.

Sau khi bóng của Tam Thất hoàn toàn trải rộng khắp Quốc Tử Giám, mọi hành động của tất cả mọi người trong Quốc Tử Giám đều nằm trong tầm kiểm soát của nàng.

Đột nhiên, mày nàng nhướng lên.

Mà bên kia, Tiểu Vương đang dẫn Ngũ Hoàng tử và một đám công tử ăn chơi trác táng tìm kiếm điều bất thường trong Quốc Tử Giám. Tiểu Vương đột nhiên cúi đầu nhìn xuống chân mình.

Ngũ Hoàng tử cũng cúi đầu theo: “Cẩu gia, người nhìn gì thế?”

Sở Hàm Chương và những người khác thấy vậy thực sự không nhịn được cười, cả đoạn đường này Ngũ Hoàng tử đều đơn phương nói chuyện với Tiểu Vương, nhưng Tiểu Vương hoàn toàn không để ý đến hắn.

“Ngũ điện hạ, ta nhớ con chó lớn này là ngài nuôi phải không? Sao không gọi nó là con, lại gọi nó là gia? Đây là nâng vai vế cho nó à?” Sở Hàm Chương trêu chọc.

Hắn là hoàng thân quốc thích, tính ra còn là đường huynh của Ngũ Hoàng tử, là người có thân phận chỉ sau Ngũ Hoàng tử trong đám này, nói chuyện tự nhiên ít kiêng dè hơn, cũng dám trêu chọc.

Ngũ Hoàng tử vốn có chút không vui, nghĩ thầm Sở Hàm Chương nhà ngươi là cái thá gì mà nói chuyện ngang hàng với ta thế?

Trong đầu hắn chợt lóe lên một ý nghĩ, nhìn Sở Hàm Chương như thấy chính mình ngày xưa.

Hậu quả của việc đắc tội với cẩu đại gia, hắn và Nam Tầm là người có kinh nghiệm nhất, phúc khí này sao có thể một mình hưởng thụ được chứ~ “Hàm Chương huynh nếu không muốn gọi cẩu gia cũng có thể gọi bằng tên khác.”

Sở Hàm Chương nhếch môi nói: “Ta không gọi được tiếng gia này đâu, vẫn là Hoàng thượng khoan dung, nếu phụ thân ta biết ta gọi một con chó là đại gia, ông ấy không đánh ta thành chó mới lạ.”

Tiểu Vương liếc nhìn Sở Hàm Chương, miệng chó nhếch lên, lộ ra một nụ cười cực kỳ con người.

Sở Hàm Chương bất chợt nhìn thấy, không hiểu sao rùng mình một cái.

Ngũ Hoàng tử lại cười.

Giọng của Tiểu Vương chỉ truyền vào tai hắn: “Có việc rồi, đi thôi, dắt đám ngốc này đi mở rộng tầm mắt!”

Ngũ Hoàng tử xoa tay, quay lại vung tay hô lớn: “Đi đi đi! Tìm thấy quỷ rồi!”

Tiểu Vương dẫn đường, Ngũ Hoàng tử chạy trước, Sở Hàm Chương và những người khác cũng kích động đi theo.

Một nhóm người xông đến học xá Giáp, Tiểu Vương đột nhiên quay đầu, Ngũ Hoàng tử như có thần giao cách cảm mà né sang một bên, Cẩu gia nhấc chân sau lên, tiểu ra một đường cong tuyệt đẹp, thành công tưới ướt cả người Sở Hàm Chương và đám người kia.

Tiếng hét của họ làm kinh động các giám sinh trong học xá, từng người một hoặc nhíu mày hoặc mở đôi mắt mệt mỏi nhìn về phía họ.

Sở Hàm Chương và những người khác đang kinh ngạc và tức giận thì nghe các giám sinh hỏi họ: “Ồn ào cái gì?”

Sở Hàm Chương và những người khác vô thức định trả lời, ngay khoảnh khắc họ ngẩng đầu lên, đồng tử từng người một đều sợ hãi đến giãn ra!

Chỉ thấy trên đầu mỗi giám sinh đều cắm một ống mềm như xúc tu thịt, và những ống mềm này đều dẫn đến một con quái vật đầu to ở góc.

Con quái vật đó mặc áo nho sinh, hắn há to miệng, những xúc tu thịt đó chính là từ miệng hắn chui ra, theo sự nuốt chửng như ăn uống của hắn, đầu của hắn to lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, to lên… to đến gấp năm lần người bình thường.

Tiếng hét chói tai vang vọng khắp Quốc Tử Giám.

Tiếng hét này chưa kết thúc, giọng của Tiểu Vương vang lên bên tai họ: “Chào mừng đến với thế giới của Tuần Dạ Nhân, có kí.ch thích không, lũ tiểu tử~”

Sở Hàm Chương và những người khác: “A a a a!!!!”

Xa xa, Ngu An nghi ngờ nhìn theo tiếng động: “Tiếng gà gáy ở đâu ra vậy?”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »