Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6232 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 187

❊ ❊ ❊

Hoài Đế và Yến Hoàng hậu đều bị ‘bất ngờ’ này làm cho trở tay không kịp.

Bất ngờ sao?

Không bất ngờ.

Chỉ cần mắt không mù, ai mà không nhìn ra tâm tư của tên tiểu tử này đối với Tam Thất chứ!

Chỉ là…

Khóe miệng Hoài Đế hơi cong rồi lại hạ xuống, nâng chén trà lên nhấp một ngụm, trao cho Yến Hoàng hậu một ánh mắt.

Yến Hoàng hậu hiểu ý, cũng ngồi yên không nói gì.

Yến Độ đợi một lúc vẫn không thấy hồi âm, trái tim vốn đang hân hoan, chắc chắn, nay chợt bắt đầu bất an. Hắn ngẩng đầu nhìn hai vị trưởng bối.

Hoài Đế ung dung đặt chén trà xuống, nói: “Chuyến đi Giang Nam lần này hiểm nguy trùng trùng, may có Hưng Quốc Quận chúa xoay chuyển càn khôn, công lao to lớn, dù lập tiền lệ phong tước cũng không quá.”

“Nàng lập được đại công, hiện tại là Quận chúa, chẳng bao lâu nữa lại đảm nhận chức chỉ huy Tuần Dạ Nhân, chuyện hôn nhân của nàng, trẫm phải cân nhắc cẩn thận.”

“Trong kinh thành này không thiếu nam nhi tốt, nhỡ đâu người ta không muốn gả cho ngươi thì sao? Đâu phải ngươi nói cưới là cưới được?”

Tim Yến Độ chùng xuống.

Thật không ngờ lại vấp phải ở chỗ này.

Hắn ngẩng đầu nhìn Hoàng cô trượng của mình, thoáng chốc đã hiểu ra điều gì, vừa tức vừa buồn cười, liền ngoan ngoãn cúi đầu: “Hoàng cô trượng dạy phải, nhưng điệt nhi không phải xin Hoàng cô trượng ban hôn mà là xin trưởng bối giúp điệt nhi đi hỏi cưới.”

Ngụ ý là, hôm nay hắn đến đây là để dùng tình thân, không luận quân thần.

Ai thèm cái thánh chỉ ban hôn của lão hoàng đế người chứ.

Hoài Đế nhướng mày, hừ, tên tiểu tử thối này.

Lúc trước ông đề nghị ban hôn mấy lần, tên tiểu tử này đều từ chối, bây giờ muốn cưới, đâu có dễ dàng như vậy?

Ý nghĩ chợt xoay chuyển trong đầu Hoài Đế, ông nhớ ra điều gì, sắc mặt liền thay đổi.

“Tên tiểu tử nhà ngươi…”

Hoài Đế đột nhiên dừng lại, trao đổi ánh mắt với Yến Hoàng hậu, ông đứng dậy nói: “Hôn sự của ngươi trẫm còn phải suy nghĩ thêm, ngươi mới mười chín tuổi, vội cái gì, đợi ngươi làm lễ đội mũ quan rồi định cũng không muộn.”

Nói xong, Hoài Đế lấy cớ phải xử lý chính sự rồi đi trước.

Hoài Đế vừa đi, Yến Hoàng hậu cũng cho những người khác lui ra, chỉ để lại Lam Nguyệt ma ma.

Yến Độ cũng nhìn ra màn liếc mắt giữa Đế Hậu, trong lòng đang cảm thấy kỳ lạ.

Sau khi cung nhân đều lui ra, Yến Hoàng hậu vội vàng tiến lên, xông đến véo tai Yến Độ.

Yến Độ bao nhiêu năm không bị cô mẫu đánh rồi, nhất thời quên cả né, nhíu mày kêu một tiếng, bị đánh mà có chút ngơ ngác: “Cô mẫu?”

Vẻ mặt vô tội lần này của hắn thật sự không phải giả vờ.

Đang yên đang lành, sao nói ra tay là ra tay?

“Ngươi khai thật cho bản cung biết, có phải ngươi… có phải ngươi đã bắt nạt cô nương nhà người ta rồi không?”

Yến Độ vừa định phủ nhận, nhưng nghĩ đến hành vi ‘khinh bạc’ của mình trước khi về kinh, còn có dây yếm bị đứt của Tam Thất vẫn đang bị hắn lấy trộm giấu trên người.

Hắn mà nói không bắt nạt thì đúng là không biết xấu hổ.

Thấy hắn do dự, Yến Hoàng hậu tối sầm mặt lại.

Vui thì đúng là vui thật, nhưng tức cũng là tức thật, còn có chút không nỡ nhìn và hận rèn sắt không thành thép.

Liền mấy cái tát giáng xuống người Yến Độ.

“Bản cung thấy ngươi đúng là mấy năm nay ít bị đánh quá rồi, nếu phụ mẫu ngươi còn sống, không đánh gãy chân chó của ngươi mới lạ!

Không mai mối, không sính lễ, ngươi đã dám bắt nạt cô nương nhà người ta, ngươi chỉ dựa vào tính tình Tam Thất tốt, cứ thế mà khinh bạc người ta!”

“Yến Độ! Gia huấn của nhà họ Yến là gì ngươi quên rồi sao!”

“Cô mẫu dạy phải, là điệt nhi khinh suất bồng bột.” Yến Độ ngoan ngoãn quỳ, trầm giọng đáp: “Tam Thất nàng ấy vẫn luôn tin điệt nhi, là điệt nhi đã mê hoặc nàng ấy.”

Yến Hoàng hậu tức không chịu nổi, mấy cái tát vẫn chưa hết giận, bảo Lam Nguyệt ma ma đi lấy thước phạt.

Lam Nguyệt ma ma thấy không khuyên được, đành phải lấy thước phạt.

Yến Hoàng hậu quất mấy thước vào người Yến Độ.

“Ta cho ngươi bồng bột này!”

“Cho ngươi khinh suất này!”

“Cho ngươi không biết giữ mình này!”

“Cho ngươi khinh bạc cô nương nhà người ta này!”

Sau mấy thước đánh xuống Yến Hoàng hậu mới nguôi giận một chút, bà hít sâu một hồi, quay đầu nhìn chằm chằm Yến Độ, trong mắt là tức giận, cũng là lo lắng: “Lời của Vân Hạc đạo trưởng chẳng lẽ ngươi đã quên rồi sao?

Vân Bất Ngạ ở ngay bên cạnh ngươi, hắn cũng từng nhắc nhở ngươi rồi phải không?

Quân tử giữ lễ hiểu đức, ta không nói với ngươi chuyện giữ lễ nữa, bản thân ngươi là tình huống gì, ngươi còn không rõ sao?”

“Kiêp nạn số chín chính là năm nay. Trước khi đội mũ quan ngươi phải giữ thân đồng tử, bao nhiêu năm đều giữ được, sao ngươi lại…”

“Yến Tiểu Cửu, định lực trước đây của ngươi đâu rồi?!”

Yến Độ quỳ không nhúc nhích, một lúc lâu sau hắn ngẩng đầu.

Khuôn mặt tuấn mỹ cao quý như thần tiên đó đã sớm phai đi vẻ non nớt của thiếu niên, góc cạnh rõ ràng, khí thế ngời ngời.

Hắn là tướng quân chinh chiến sa trường, là nam nhi đội trời đạp đất.

Trong kinh thành, nam tử ở tuổi hắn, đừng nói là cưới thê tử, không ít người đã làm phụ thân rồi.

Nếu không phải vì kiếp nạn số chín, Hoài Đế và Yến Hoàng hậu cũng đã sớm lo liệu hôn sự cho hắn rồi.

Yến Hoàng hậu nổi giận, một là tức hắn vì một chút vui vẻ nhất thời, không màng an nguy của bản thân, hai là giận hắn khinh suất bồng bột, làm chuyện hồ đồ, xem nhẹ Tam Thất.

Nữ tử trên đời vốn đã chịu nhiều thiệt thòi. Người khác nhìn Tam Thất, thân mang sức mạnh to lớn, đặc biệt phi thường.

Nhưng cũng là nữ tử, Yến Hoàng hậu lại thấy được sự không dễ dàng của Tam Thất, dù tiếp xúc không nhiều nhưng Yến Hoàng hậu cũng có thể cảm nhận được sự chân thành khi Tam Thất đối xử với người khác.

Huống chi Tam Thất đã mấy lần cứu mạng Ngũ Hoàng tử và Thất Công chúa.

Một cô nương tốt như vậy đáng được đối đãi trịnh trọng mới phải!

Yến Hoàng hậu trước đây cho rằng tên tiểu tử nhà mình có chừng mực, quả nhiên, nam nhân đều không có chừng mực! Đều là cầm thú!

“Cô mẫu, điệt nhi chưa hạ lưu đến mức đó.”

Yến Thiếu tướng quân thở dài, “Trong mắt cô mẫu, rốt cuộc điệt nhi tệ đến mức nào.”

Yến Hoàng hậu ngẩn người, “Ngươi không làm gì Tam Thất… ngươi… vậy vừa rồi…”

Sắc mặt Yến Hoàng hậu lúc nắng lúc mưa.

Yến Thiếu tướng quân ra vẻ xấu hổ, ho nhẹ một tiếng: “Có khinh bạc thật, nên cô mẫu đánh con không oan.”

Yến Hoàng hậu sắc mặt biến đổi bất định, bà nheo mắt lại, thoáng chốc đã phản ứng lại.

Hay lắm, hay lắm!

Tên tiểu tử nhà ngươi cố ý phải không, khổ nhục kế phải không!

Không đợi Yến Hoàng hậu phát tác, tiếng bước chân từ sau bình phong truyền đến.

Hoài Đế đi mà quay lại, dáng vẻ vội vã đó rõ ràng vừa rồi không thực sự đi.

“Yến Loan Loan! Sao nàng lại đánh con nữa!”

“Tiểu Cửu vừa từ Giang Nam phủ về nàng đã la mắng nó, bọn trẻ tình cảm mặn nồng thì có gì sai?!

Chúng lại chưa thực sự vượt quá giới hạn, nàng đó, trước đây không phải nàng ghét nhất những quy củ này sao, sao đến lượt bọn trẻ lại nghiêm khắc như vậy!”

“Nàng lại còn dùng thước phạt đánh nó… Lẫm huynh à, cữu huynh trên trời có linh thiêng thì xem muội muội của huynh kìa, sao muội ấy có thể độc ác đánh nhi tử của huynh như vậy!”

Yến Hoàng hậu tức cười.

Hay lắm, hay lắm.

Kẻ ác đều là bà.

Chỉ có cô trượng, điệt tử các người tình sâu nghĩa nặng phải không!!

Yến Độ thuận thế đứng dậy, nhìn về phía Hoàng đế, đuôi mắt còn hơi đỏ.

“Hoàng cô trượng, vậy hôn sự của điệt nhi và Tam Thất.”

Hoài Đế vung tay lớn: “Chuẩn!”

“Ai dám cản hai đứa thành thân, trẫm là người đầu tiên không tha cho kẻ đó!”

Nói xong Hoài Đế cố ý nhìn Yến Hoàng hậu, ngẩng cao cằm.

Yến Hoàng hậu hít sâu một hồi.

Rất tốt, có người nửa đời sau đừng hòng bước vào Trường Xuân cung của bà!

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »