Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6295 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 173

❊ ❊ ❊

Đại vương mất tích, chuyện này khiến Tam Thất canh cánh trong lòng.

Tiểu Vương bảo nàng suy nghĩ, Tam Thất quả thực cũng đang suy nghĩ.

Tiếng khóc “đau quá” mà nàng nghe thấy trong mơ trước đây chắc hẳn là của Đại vương, nhưng những ngày này nàng không còn mơ thấy, cũng không nghe thấy tiếng khóc của Đại vương nữa.

Giấc mơ là cầu nối, mỗi lần ở trong mơ nàng đều như đang phiêu du bên ngoài cõi âm dương, bên bờ sinh tử.

Tam Thất đang thất thần trong thùng tắm, bỗng có một ý nghĩ táo bạo.

Nàng giơ tay hạ một đạo cấm chế lên mình, phong bế quỷ lực, hít một hồi thật sâu rồi chìm xuống nước.

Mọi âm thanh đều bị cách ly bên ngoài mặt nước, sau khi quỷ lực bị phong bế, nàng cũng trở thành một người thường, lồng ngực ngày càng ngột ngạt, cảm giác hít thở không thông bắt đầu tăng lên.

Đau đớn ập đến, ham mu.ốn được hít thở ngày càng mãnh liệt.

Thời gian trôi qua, cảm giác ngạt thở gần như muốn cắt đứt lý trí, cơ thể theo bản năng tìm kiếm hơi thở, nhưng Tam Thất lại ép mình không trồi lên mặt nước.

Nước sộc vào cổ họng, nàng vô cùng đau đớn, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng.

Dần dần, ý thức của nàng bắt đầu mơ hồ.

Và những cảm giác khác lại trở nên rõ ràng hơn, trong đầu hiện lên những hình ảnh mơ hồ, như thể nhìn qua một màn nước.

Nàng nghe thấy có người đang nói chuyện nhưng âm thanh hỗn loạn, và có vài luồng khí tức quen thuộc.

Là ai…

Là ai?

Tây Vực, thành Cát Vàng.

Trong một phủ đệ xa hoa tột độ, một thiếu nữ mặc bộ y phục thêu chỉ vàng, lười biếng nằm trên giường mềm, bên cạnh nàng còn có một đám người đang quỳ.

“Hồn đăng của Đậu Thiện đã tắt, xem ra Giang Nam phủ đã xảy ra biến cố.” Thiếu nữ hừ lạnh, “Đi điều tra kỹ cho bản tọa, rốt cuộc là kẻ nào đã ra tay!”

Nam nhân dẫn đầu mặc quan bào màu chàm, vội vàng đáp lời rồi lại nịnh nọt nhận lấy chiếc khay từ tay người bên cạnh dâng lên.

Trên chiếc khay đó là một chiếc móng mèo đẫm máu.

“Chủ tử, con yêu quỷ đó quả nhiên không tầm thường, máu thịt trên người nó đều chứa đựng quỷ lực, điều thần kỳ nhất là, thịt của nó sau khi bị cắt đi rất nhanh sẽ mọc lại.”

“Thuộc hạ chặt tay nó, tay nó liền biến thành móng mèo, chỗ bị đứt lại mọc ra thịt mới.”

Thiếu nữ nhướng mày, có chút hứng thú, cong môi nói: “Đem con tiểu súc sinh đó lên đây.”

Rất nhanh, yêu quỷ thiếu niên bị đưa lên, toàn thân đầy thương tích, hơi thở thoi thóp, đôi mắt xanh lục trông mụ mị, miệng không ngừng lẩm bẩm hai chữ “chủ nhân”.

Hắn bất giác nhìn về phía thiếu nữ, cánh mũi phập phồng như thể đang cố gắng ngửi mùi của nàng.

“Mùi của… chủ nhân…”

“Nhưng không phải… không phải chủ nhân…”

“Tại sao lại có mùi của chủ nhân… ngươi… ngươi là thứ gì…”

Thiếu nữ nghe thấy lời của yêu quỷ thiếu niên thì mắthi nheo lại, nam nhân mặc quan bào kia lại cười lạnh quát: “Tiểu súc sinh dám bất kính với Hoàng thượng, chặt nốt tay kia của nó đi!”

“Đưa dao cho bản tọa.” Thiếu nữ đột nhiên đứng dậy, cười một cách tà ác: “Bản tọa tự mình ra tay.”

Dao được dâng lên trước mặt thiếu nữ, nàng cầm lấy chuôi dao bước nhanh về phía yêu quỷ thiếu niên, ngạo mạn dùng mũi dao nâng cằm hắn lên, ác ý trong mắt không hề che giấu: “Bản tọa chính là bản tọa, không phải kẻ khác…”

“Một con súc sinh quèn cũng dám xem bản tọa là kẻ thay thế?”

“Tay trái đã bị chặt, vậy thì chặt tay phải đi, để bản tọa xem, hai tay của ngươi mọc lại cần bao lâu.”

Mũi dao vừa xoay, sắp sửa hạ xuống.

Bốp— Một tiếng giòn tan đột ngột vang lên, lọt vào tai tất cả mọi người.

Đầu của thiếu nữ đột ngột lệch sang phải, như thể bị ai đó tát một cái từ không trung, cổ thậm chí còn phát ra tiếng “rắc rắc”.

Đồng tử nàng co rút dữ dội, bị cái tát quỷ dị này đánh cho ngây người, ngay sau đó là sự kinh ngạc và tức giận bao trùm lấy sát ý.

Những người khác cũng đều kinh hãi tột độ.

Là ai đang ra tay trong bóng tối, lại có thể tát Hoàng thượng một cái?

“Là ai?! Ai!!”

Thiếu nữ trợn mắt muốn nứt ra, nàng đang định nổi điên tại chỗ.

Một luồng hắc khí đột nhiên cuộn lên từ phía sau lưng nàng, cơ thể nàng cứng đờ, trên mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng, lại không thèm để ý đến cái tát nữa, lập tức quát lui những người khác: “Tất cả cút ra ngoài!”

Mọi người vội vàng cút ra ngoài, chỉ có yêu quỷ thiếu niên vẫn cứng đờ nằm tại chỗ.

Bóng tối bao trùm cả căn phòng.

Trong bóng tối, một bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng duỗi ra, đó là tay của một nam nhân, da dẻ trắng bệch, trên mu bàn tay có những phù văn bí ẩn chạy dọc lên cánh tay rồi biến mất vào bóng tối.

Thiếu nữ vừa định mở miệng đã bị bàn tay đó mạnh mẽ bóp lấy gò má.

Một khuôn mặt yêu dị tà mỹ lộ ra từ bóng tối, hắn nhìn chằm chằm vào bên má sưng tấy của thiếu nữ, đôi mắt tím lại tràn đầy kinh hỷ.

“Ca ca, huynh tỉnh…”

“Câm miệng.” Giọng nam nhân không chứa một tia tình cảm nào, thiếu nữ run lên một cái, không dám hó hé thêm lời nào.

Giọng nói và hành động của nam nhân lạnh lùng như vậy nhưng ánh mắt hắn lại si mê và cuồng nhiệt, hắn rõ ràng đang nhìn chằm chằm vào mặt nàng nhưng thiếu nữ biết, hắn hoàn toàn không phải đang nhìn mình!

“Ta cảm nhận được rồi… là khí tức của nàng ấy.” Người nam nhân cong môi: “Quả nhiên nàng ấy vẫn còn ở trên thế gian này.”

Trong mắt nam nhân loé lên tia sáng u uất, cố gắng nắm lấy luồng khí tức này, truy tìm theo nó.

Nhưng sức mạnh của hắn rất nhanh đã bị sức mạnh nhân quả cắt đứt, sát khí loé lên trong mắt hắn, lại là cái kết giới nhân quả đáng chết do cây nhân quả để lại khiến hắn không thể tìm được Tiểu Hồi!

Nhưng không sao, cuối cùng nàng cũng đã lộ diện.

Nam nhân khẽ cong đôi môi mỏng, hắn v.uốt ve bên má sưng đỏ của thiếu nữ, ngón tay nhẹ nhàng điểm trên mặt nàng, giọng nói dịu dàng nhưng lại khiến thiếu nữ không rét mà run: “Ngoan, nói cho ca ca biết, trong thời gian ta ngủ ngươi đã làm những chuyện tốt gì?”

“Tại sao đám ô hợp vừa rồi lại gọi ngươi là Hoàng thượng?”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »