Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6303 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 101

❊ ❊ ❊

Trù ếm trên người Nam Tầm sát thương không lớn nhưng tính sỉ nhục lại cực mạnh.

Tam Thất cảm nhận được ác ý và oán niệm sâu đậm từ lời trù ếm, không khỏi nghi ngờ, rốt cuộc Nam Tầm đã đào mồ cuốc mả nhà người ta hay sao mà bị ếm độc địa thế này?

“Lão đại, lời nguyền này hơi khó nhằn, sao ta càng giải hắn lại càng hưng phấn thế?” Vân Bất Ngạ sống chết đè chặt Nam Tầm.

Chỉ thấy Nam Tầm mang bộ mặt tội nghiệp như chó đói, trong mắt lộ ra ánh nhìn hung tợn và đói khát, miệng lẩm bẩm: “Rác bếp, cho ta rác bếp…”

Tam Thất có chút đau đầu, vốn dĩ nàng chỉ cần một sắc lệnh và một lá bùa là có thể phá giải lời trù ếm này.

Nhưng bây giờ khả năng vẽ bùa của nàng bị hạn chế, nếu cố ép vẽ ra, không chừng hiệu quả sẽ đi lệch theo một hướng không thể lường trước.

Tam Thất lo rằng đến lúc đó thứ mà Nam Tầm thèm thuồng không phải là rác phòng bếp nữa mà là thứ khác…

“Ngươi ngủ một giấc đi đã.” Tam Thất giơ tay vỗ vào trán Nam Tầm một cái, hắn liền trợn mắt, mềm nhũn ngã ra đất, miệng há ra chảy cả nước dãi, trên mặt lộ vẻ say mê: “Ngon, ngon quá… khà khà… ăn nhiều vào…”

“Lão đại, chiêu này của người hay thật, lại là pháp thuật gì vậy?”

“Chỉ là thuật Mộng Yểm thôi, để hắn quậy trong mơ.”

“Vậy là giờ hắn đang mơ thấy mình ăn… ọe…” Vân Bất Ngạ nôn khan một tiếng, lòng còn sợ hãi nói: “Không dám nghĩ tới cảnh Tiểu Nam sau khi tỉnh mộng sẽ tan nát đến mức nào…”

Tam Thất và Yến Độ nhìn nhau.

Tam Thất: “Hôm trừ tịch ngài cho hắn thêm ít tiền mừng tuổi đi.”

Yến Độ: “…Được.”

Vân Bất Ngạ được giao ở lại trông chừng Nam Tầm, một là để phòng tiểu tử này lại xảy ra chuyện gì, hai là để “ôm cây đợi thỏ”.

Còn Tam Thất, nhiệm vụ của nàng là trông chừng “cây” còn lại, chính là Yến Độ.

Kẻ trù ếm lên Nam Tầm và kẻ đêm qua lén lút tiếp cận Yến Độ rất có khả năng là cùng một con “quỷ”.

Thẻ bài thập toàn thập mỹ đã có phản ứng, vậy thì đối phương chắc chắn cũng bị thương, nếu không đã chẳng hoảng hốt bỏ chạy. Nhìn kết cục của Nam Tầm là biết đối phương là kẻ thù dai.

Nếu đã vậy, thứ đó chắc chắn sẽ quay lại báo thù Yến Độ!

Đêm đó.

Trong nội thư phòng của Tướng quân phủ.

Tam Thất và Yến Độ mắt to trừng mắt nhỏ.

Nội thư phòng không phải nơi nghỉ ngơi chính thức, trong phòng chỉ đặt một chiếc sập mềm, là nơi Yến Độ dùng để nghỉ ngơi khi xử lý quân vụ hoặc quá bận rộn.

Yến Độ người cao chân dài, chiếc sập đó chỉ vừa đủ cho hai người nằm, hơi không cẩn thận là sẽ ngã xuống.

Tam Thất ngồi ở phía trong sát tường, vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh: “Lên đi! Sắp đến giờ rồi, mau thổi đèn, đợi thỏ tới cửa.”

Yến Độ có vẻ hơi gượng gạo.

Tam Thất hiếm khi thấy hắn mất tự nhiên như vậy, bèn thắc mắc: “Ngài đang ngại ngùng cái gì?”

Yến Độ ngập ngừng, cuối cùng cũng lên tiếng: “Giường của nam tử, chỉ có thê tử mới được ngồi…”

“Nhưng tình huống khẩn cấp mà…” Tam Thất ngây ra một lúc rồi mới nhận ra: “À, vậy ta xuống dưới nhé? Xin lỗi, là ta thất lễ, ta xin lỗi tẩu tẩu tương lai trước vậy.”

Yến Độ đột nhiên mím chặt môi. Tam Thất vừa mới trèo dậy đã bị hắn đẩy ngược lại vào góc.

Thân hình hai người chênh lệch rất lớn, Yến Thiếu tướng quân nằm ở bên ngoài như một con mãnh hổ chặn đường. Tam Thất nhìn vào gáy hắn, chọc chọc.

Yến Độ nhắm mắt, hơi thở có chút nặng nề: “Nàng nói đúng, tình huống khẩn cấp, cả ta và nàng đều không cần quá câu nệ.”

Tam Thất: “Không phải… ý ta là, ngài quên thổi nến rồi.”

Yến Độ: “…”

Hắn đột ngột mở mắt, quay đầu trừng người bên cạnh, gằn từng chữ: “Nàng, tự, mình, nghĩ, cách, đi!”

Nói xong hắn nhắm mắt quay người đi, không thèm để ý đến Tam Thất, trong đầu vẫn luẩn quẩn câu nói “tẩu tẩu tương lai” của nàng.

Tẩu tẩu cái quái gì.

Tam Thất: “…”

Đôi khi nàng thật sự không hiểu nổi điểm sôi của Yến – Không – Độ – Lượng mà!

Tam Thất bĩu môi, tâm niệm vừa động, một cái bóng lướt ra ngoài, thoáng chốc, đèn nến trong phòng vụt tắt, bóng tối bao trùm lấy hai người.

Sau khi thị giác biến mất, các giác quan khác trở nên nhạy bén lạ thường.

Trong bóng tối, cả hai đều nghe rõ tiếng hít thở, thậm chí cả nhịp tim của đối phương.

Dù Yến Độ đang nằm nghiêng, hắn vẫn cảm nhận được sự tồn tại của người phía sau. Rõ ràng không hề chạm vào nhau nhưng mọi thứ của nàng đều khiến hắn không thể phớt lờ.

Hắn đột nhiên có chúthi hận, tại sao lại quay lưng về phía nàng?

Đột nhiên, một bàn tay nhỏ áp lên lưng hắn.

Rõ ràng cách một lớp áo nhưng Yến Độ lại cảm thấy bàn tay đó như không hề có ngăn cách mà nắm chặt lấy trái tim mình, cả người hắn cứng đờ.

“Yến Độ, ngài đang căng thẳng sao?” Giọng nói thì thầm của thiếu nữ vang lên từ sau lưng.

Những ngón tay nàng vỗ nhẹ lên lưng hắn như để an ủi. Nàng cảm nhận được sự cứng ngắc của hắn nên dùng cách này để trấn an.

Nào ngờ hành động vô tình ấy lại khuấy động cả một hồ nước xuân.

Yến Độ chỉ cảm thấy một luồng ngứa ngáy khó tả lan từ sống lưng ra khắp toàn thân, khiến hơi thở hắn cũng trở nên dồn dập. Trong đầu Yến Độ chỉ còn bốn chữ vang vọng.

—— Đúng là điên rồi.

Hắn đột ngột quay người lại, nắm lấy tay nàng.

Trong bóng tối, Yến Độ lại nhìn rõ vẻ ngỡ ngàng trên khuôn mặt thiếu nữ.

Trái tim hắn bỗng nhiên mềm nhũn.

Có một luồng sức mạnh đang điên cuồng va đập vào cánh cửa lòng, khiến hắn sắp buột miệng nói ra điều gì đó.

—— Kétttt.

Cánh cửa đột nhiên bị bật mở từ bên ngoài.

Cách mở cửa đầy ngông cuồng này khiến cả Yến Độ và Tam Thất đồng loạt quay đầu lại.

Chỉ thấy ánh trăng xuyên qua cửa rọi vào, một con chó mực lớn mang bộ mặt đầu heo lon ton chạy vào phòng, mặc kệ ánh mắt như lửa đốt của hai người, nó nhảy thẳng lên chiếc sập vốn đã chật chội.

Một phen lăn lộn ăn vạ, nhảy ngang nhảy dọc, nó mạnh mẽ chen vào giữa hai người, tách tay họ ra rồi luồn lách chui vào lòng Tam Thất.

Không biết có phải cố ý hay không, cái mông nó cứ chổng lên chổng xuống trước mặt Yến Độ, có mấy lần suýt thì húc vào mặt hắn.

Hai chân sau của nó cũng như đang bới đất, liên tục cào lên người Yến Độ.

Yến Độ: “…”

Tam Thất cũng bị con chó làm cho cạn lời, nàng dùng sức giữ chặt đầu nó.

Đột nhiên, con chó như cảm nhận được nguy hiểm, miệng phát ra tiếng ư ử thảm thiết, lập tức trốn sau lưng Tam Thất, đôi mắt chó sợ hãi nhìn chằm chằm Yến Độ.

Tam Thất thuận thế nhìn sang Yến Độ, phải công nhận, sắc mặt Yến Độ lúc này âm trầm đến đáng sợ.

Mà điều Tam Thất không nhìn thấy là, ngay khoảnh khắc nàng quay đầu đi, con chó sau lưng đã thay đổi bộ dạng tội nghiệp, nó nhe nanh múa vuốt với Yến Độ, thể hiện đầy đủ thế nào gọi là chó cậy gần nhà.

Yến Độ nheo mắt, đột nhiên vươn tay: “Tam Thất, lại đây.”

“Gâu gâu~ ư ử~” Con chó làm nũng, cắn lấy ống tay áo của Tam Thất không cho nàng đi.

Tam Thất nhìn con chó rồi lại nhìn Yến Độ, không chút do dự đẩy con chó ra, đứng dậy nắm lấy tay Yến Độ. Yến Độ thuận thế ôm lấy nàng.

Tam Thất không quay đầu lại nói: “Đại Tướng Quân phiền phức quá, Yến Độ, chúng ta lên mái nhà ngắm sao đi.”

“Được.”

Hai người đi thẳng không ngoảnh lại, để lại con chó một mình trên sập, mắt chó ngơ ngác!

Đồ Tam Tam vô tình!

Người vậy mà vì một tiểu tử thối mà không thương chó nữa! Sao người có thể sau lưng chó mà có con chó khác!!

Ngoài phòng, Tam Thất vỗ vỗ Yến Độ: “Đi thôi, tắm rửa rồi ngủ.”

Yến Độ nhướng mày: “Không bắt thỏ nữa à?”

Tam Thất liếc nhìn về phía thư phòng, ánh mắt sâu xa, khẽ nói: “Bắt được rồi mà…”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »