Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6551 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 161

❊ ❊ ❊

Mèo? Mèo gì?

Thanh Phong đạo trưởng hoảng sợ đến nỗi đầu óc gần như không thể suy nghĩ được nữa, hắn đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, mắt trợn tròn như chuông đồng.

“Ngài… ngài là chủ nhân của con yêu quỷ đó?”

Con yêu quỷ tóc bạc mắt xanh kia, bản thể chẳng phải chính là một con mèo sao?!

“Nó ở đâu?” Các đốt ngón tay của Tam Thất dần dần siết chặt.

Thanh Phong đạo trưởng chỉ cảm thấy hồn phách của mình sắp bị bóp nát, hắn kinh hoàng nói: “Nó chạy rồi! Nó đã chạy rồi!!”

“Chạy rồi?” Đuôi mắt Tam Thất xuất hiện mấy đường vân đen như kinh mạch, cái bóng hóa thành xúc tu lại một lần nữa xuyên qua hồn phách của hắn.

Thanh Phong đạo trưởng hét lên một tiếng thảm thiết, run rẩy nói: “Nó thật sự chạy rồi… Mấy ngày trước địa ngục thành sụp… sụp một nửa, con yêu quỷ đó mang theo trấn khí chạy trốn rồi…”

“Tiểu nhân không nói dối, tiểu nhân thật sự không…”

Hồn phách hắn run lên dữ dội, đã đến bờ vực sụp đổ.

Tam Thất rút cái bóng của mình ra khỏi hồn phách hắn, lại quất cho hắn một roi, khiến hồn phách sắp tan rã của hắn tụ lại với nhau.

“Tam Tam! Lời của hắn là thật hay giả?”

Tam Thất mím môi: “Không nói dối.”

Tiểu Vương thất vọng tột cùng, lại có thể bỏ lỡ nhau như vậy! Nếu đến sớm hơn một chút có phải đã tìm được Đại vương rồi không!

Ánh mắt nó âm u lạnh lẽo rơi vào người Thanh Phong đạo trưởng, “Trong cơ thể hắn có mùi máu của Đại vương, các ngươi đã làm gì với Đại vương?”

Thanh Phong đạo trưởng không dám không trả lời, run rẩy nói: “Máu của con… con yêu quỷ đó có thể nuôi sống hoa thạch toán ở nhân gian, máu thịt trên người nó cũng có thể tái sinh, cho nên cứ cách một khoảng thời gian nó lại tự chặt móng vuốt của mình…”

“Đừng giết tiểu nhân!! Tiểu nhân chỉ nhặt chút thịt vụn ăn thôi, máu thịt của nó phần lớn đều vào bụng của Đậu Âm soái rồi!”

“Là Đậu Âm soái lừa nó, nói có thể giúp nó tìm được chủ nhân, tất cả đều là do Đậu Âm soái chỉ thị…”

Tiểu Vương nghiến răng nghiến lợi, hắc khí trên người nó ngày càng nồng đậm, sắp biến trở lại thành bản thể hung thú, Tam Thất đột nhiên giơ tay đặt lên đầu nó, hung khí của Tiểu Vương đều bị áp chế trở lại trong cơ thể.

Đôi mắt nó đỏ rực, tủi thân nhìn về phía Tam Thất.

“Lát nữa ta cho ngươi ăn một bữa no nê.” Tam Thất cúi đầu nói, đồng tử nàng đen kịt, không nhìn ra vui buồn, nhưng trong bóng tối đó cuộn trào một cảm xúc còn đáng sợ hơn cả sự phẫn nộ.

Quỷ thần nổi giận, thây phơi ngàn dặm.

Cả thành yêu ma quỷ quái này, ai cũng đừng hòng thoát!

“Trong miếu Thành Hoàng có một lối vào địa ngục thành phải không, dẫn đường.”

Thanh Phong đạo trưởng sợ hãi lắc đầu: “Lối vào trong miếu đã sụp rồi…” Hắn sợ Tam Thất không tin: “Tiểu nhân thật sự không nói dối, địa ngục thành vốn là dựa vào món trấn khí địa phủ đó mới xây dựng được.

Trấn khí cùng con yêu quỷ đó mất tích, địa ngục thành sụp một nửa, phần còn lại cũng sắp sụp rồi…”

Giọng hắn đột ngột dừng lại, tự biết mình đã lỡ lời, ánh mắt lập tức hoảng hốt.

Tam Thất lại nghĩ đến ảo cảnh mà mình đã thấy.

Giang Nam phủ địa long lật mình, mặt đất nứt toác, tất cả dân chúng đều bị rơi xuống vực thẳm bên dưới.

Vậy nên, là vì địa ngục thành bên dưới hoàn toàn sụp đổ mới có kiếp nạn này của Giang Nam phủ?

Nhưng không đúng, Tam Thất nhớ trong ảo cảnh đó, trong vực thẳm nứt toác bên dưới có quỷ khí nồng đậm, cả thành dân chúng này càng giống như bị ăn thịt!

“Các ngươi còn bố trí những gì trong địa ngục thành?”

Thanh Phong đạo trưởng đối diện với đôi mắt đen kịt kia, đã không dám còn ôm bất cứ tâm lý may mắn nào nữa, “Trấn khí mất tích, địa ngục thành dưới Giang Nam phủ chắc chắn sẽ sụp đổ.

Đậu Âm soái sợ bị… bị trách tội cho nên đã bố trí Phệ Hồn trận trong địa ngục thành, chỉ… chỉ đợi đến lúc thiên cẩu thực nguyệt liền khởi động đại trận, lấy mạng dân chúng toàn thành làm vật tế, tạo ra một Vạn Quỷ địa ngục…”

(Thiên cẩu thực nguyệt: tức hiện tượng nguyệt thực – tức mặt trăng bị che khuất, thường là do Trái Đất nằm giữa Mặt Trăng và Mặt Trời khiến ánh sáng mặt trời không chiếu tới mặt trăng.) “Chỉ cần Vạn Quỷ địa ngục thành công, có lẽ Đậu Âm soái sẽ được miễn trách…”

Theo lời của Thanh Phong đạo trưởng, lòng đất của Giang Nam phủ đã bị đục rỗng, sở dĩ bây giờ vẫn chưa sụp là vì tên Đậu Âm soái đó đã dùng quỷ lực chống đỡ nửa tòa thành.

Chuẩn bị đợi đến lúc thiên cẩu thực nguyệt rồi một hồi thu hoạch mạng dân chúng của cả thành.

Mà dân chúng trong thành, phàm là người đã từng thắp hương ở miếu Thành Hoàng đều đã bị đánh dấu, không ai có thể thoát nạn.

Ngay cả vài con cá lọt lưới không tin Thành Hoàng cũng đừng hòng thoát chết, toàn bộ địa giới Giang Nam phủ đều đã bị khoanh vùng.

Trong hầm chứa một mảnh tĩnh lặng chết chóc, Tam Thất bóp hồn phách của tên này thành một cục, ném vào miệng Tiểu Vương.

“Tỷ tỷ, những người khác đều sẽ chết sao?” Giọng nói của một đứa trẻ vang lên, là đứa trẻ tên Cẩu Oa, nó dạn dĩ bay đến bên cạnh Tam Thất, “Các ca ca tỷ tỷ khác ở hẻm cô nhi cũng sẽ biến thành như bọn đệ sao?”

Tam Thất khẽ chạm vào hồn phách của nó, “Sẽ không, ta đảm bảo.”

Cẩu Oa toe toét cười, quay đầu nói với Nguyệt tỷ nhi và Trần miếu chúc: “Trần gia gia, Nguyệt tỷ tỷ, đại tỷ tỷ nói sẽ không! Các ca ca tỷ tỷ khác nhất định có thể sống tốt!”

Trần miếu chúc đã nước mắt giàn giụa, liên tục khấu đầu trước Tam Thất: “Xin đại nhân cứu mọi người, tiểu nhân có tội, tiểu nhân nguyện lấy mạng mình để đền tội.”

“Mọi người đều vô tội, là tiểu nhân có tội, tiểu nhân có tội…”

Tam Thất không nói những lời như “người không biết không có tội”.

“Sẽ có chỗ dùng đến ngươi, đã cảm thấy mình có tội thì hãy sống để bù đắp, chết đi chỉ là trả nợ chứ không thể đền được chút tội nào.”

Tam Thất bước nhanh ra ngoài, mọi người theo sát phía sau.

Khoảnh khắc Tam Thất bước ra khỏi phòng, liền có hai đạo đồng phát hiện ra nàng. Sắc mặthi người đó thay đổi, trong mắt lộ rõ hung quang: “Ngươi là ai, sao dám tự tiện vào…”

Tam Thất không dừng bước, không đợi họ nói dứt lời nàng đã rút ra con dao chặt xương, hắc khí bao bọc lấy con dao biến thành một cây trường thương, trường thương quét một cái, hai cái đầu trực tiếp rơi xuống đất.

Tiểu Vương há to miệng, trực tiếp nuốt chửng ác hồn của hai người.

Quỷ lực dưới chân Tam Thất lan ra phong tỏa toàn bộ miếu Thành Hoàng, nàng một tay kết ấn, khoảnh khắc đó, giọng nói của nàng vang vọng khắp cả ngôi miếu.

“Sắc lệnh, yêu ma quỷ quái hiện hình! Quỳ xuống!”

Trong miếu, vì chuyện đèn vãng sinh bị tắt, vốn đã rơi vào hỗn loạn, các thiện nam tín nữ đều kinh ngạc.

Khi sắc lệnh uy nghiêm này vang lên, dân chúng đều kinh ngạc.

Không đợi họ mừng rỡ vì không biết mình có phải đã gặp được thần tích hay không thì thấy tượng vàng của Thành Hoàng gia hiền từ trên thần đài đã nứt ra, rơi lả tả xuống.

Bộ mặt giả dối bị phá vỡ, lộ ra ác quỷ mặt xanh nanh dài thật sự bên trong.

Đôi mắt tham lam, độc ác, âm u đó nhìn về phía chúng sinh.

Trong đám dân chúng, không biết ai đã hét lên tiếng đầu tiên.

Như một giọt nước rơi vào chảo dầu, hoàn toàn sôi trào.

Giây tiếp theo, các dân chúng thấy những đạo đồng thường ngày tiên phong đạo cốt đồng loạt quỳ trên đất, miệng phát ra tiếng gào thét, họ nửa mặt là người, nửa mặt kia lại vặn vẹo như ác quỷ.

Ở hậu viện, Tam Thất nhìn về phía Trần miếu chúc: “Nói cho mọi người biết sự thật, đi mà đền tội của ngươi.”

Trần miếu chúc gật đầu, không chút do dự chạy về phía chính điện.

“Theo hắn,” Tam Thất nói với Tiểu Vương, ánh mắt lạnh lẽo: “Ta muốn ác quỷ trong ngôi miếu này, một tên cũng không lưu lại.”

Tiểu Vương li.ếm li.ếm răng nanh, giọng nói lạnh lẽo: “Đó là điều tất nhiên, lão tử đã sớm đói khát từ lâu rồi.”

“Để dành bụng đi.” Tam Thất bước nhanh ra ngoài, trường thương kéo lê trên đất tóe lửa, đồng tử đen kịt như vực thẳm: “Còn một đám ác quỷ nữa, cho ngươi ăn một bữa no nê!”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »