Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6273 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 176

❊ ❊ ❊

Tiểu Thập, cái tên này là một bí mật mà Yến Độ chưa bao giờ có thể nói ra.

Đó là quá khứ của hắn và Tam Thất.

Và bây giờ, cái tên này lại được thốt ra từ miệng một người khác.

Sau khi nam nhân trong quan tài nói ra cái tên này thì ngất đi, Tiểu Vương tiến lên kiểm tra, ngửi đi ngửi lại, “Tuy nói trông không giống người nhưng khí tức của hắn ngửi lại giống người.”

Tam Thất bảo người ta đưa hắn ra, nàng cũng chuẩn bị đi qua nhưng bị Yến Độ giữ lại.

Yến Độ chau mày, “Người này có vấn đề.”

“Đúng là có chút vấn đề, cái quan tài đó không tầm thường, hắn cũng không thể là người thường, hơn nữa…” Tam Thất suy nghĩ, “Ta cảm giác cái tên ‘Tiểu Thập’ hắn gọi là đang gọi ta.”

Yến Độ đột nhiên nhìn nàng, tay bất giác nắm chặt hơn, “Tại sao lại nghĩ vậy? Nàng nhớ ra gì rồi sao?”

“Trước đây không phải ta hay nằm mơ sao? Nhưng mỗi lần tỉnh lại đều không nhớ được chuyện trong mơ, nhưng những ngày này ta đã mơ hồ nhớ lại được một chút, trong mơ có người gọi ta là Tiểu Thập.”

Tam Thất lẩm bẩm: “Người vừa rồi ta cảm thấy rất quen thuộc, ta phải đi hỏi tại sao hắn lại biết cái tên này.”

Yến Độ muốn mở miệng nhưng luồng sức mạnh ngăn cản hắn nói ra sự thật lại xuất hiện.

Hắn lại trở thành cái bình hồ lô bị bịt kín, không thể nhắc đến quá khứ của hắn và Tam Thất.

Sự uất ức và tức giận dồn nén trong lòng khiến hắn không thể kiềm chế cơn giận, trong lòng còn có một nỗi bất an mơ hồ.

“Yến Độ? Ngài sao vậy?” Tam Thất kinh ngạc nhìn hắn, thấy giữa mày mắt hắn bao phủ một tầng u ám, cũng nhận ra sự bất thường trên cơ thể hắn.

Cổ tay nàng bị hắn nắm có chút đau.

“Không sao.” Yến Độ hít một hồi thật sâu, đè nén cơn sóng dữ trong lòng, tay hắn nới lỏng một chút, nhẹ nhàng xoa cổ tay nàng, “Ta đi cùng nàng đến gặp hắn.”

“Được.” Tam Thất gật đầu, lại không chắc chắn hỏi: “Ngài thật sự không sao chứ?”

“…Không sao.” Mới là lạ.

Trong khoang thuyền, đại phu đi cùng đã khám cho nam nhân trong quan tài xong, xác định hắn bị ngất đi do đói quá độ. Sau khi được cho uống vài ngụm nước cơm hắn liền từ từ tỉnh lại.

Tam Thất đứng bên giường, lặng lẽ quan sát đối phương.

Sau khi nam nhân tỉnh lại, đôi mắt màu vàng nhạt cười tủm tỉm nhìn Tam Thất.

“Tiểu Thập.”

Tam Thất nghi hoặc: “Ngươi đang gọi ta?”

“Nàng không nhớ ta sao?” Trên khuôn mặt xinh đẹp của nam nhân lộ ra vẻ cô đơn.

Tam Thất lắc đầu: “Ta không nhớ ngươi nhưng ta nhớ cái tên Tiểu Thập, chúng ta đã gặp nhau ở đâu?”

“Lúc nhỏ, trên đường âm dương.”

Tam Thất sững người.

Phía sau, Yến Độ đột nhiên nắm chặt tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn đối phương.

Nam nhân như không hề hay biết, chỉ nhìn chằm chằm vào Tam Thất: “Lúc nhỏ, ta và nàng gặp nhau trên đường âm dương, nàng đã dắt ta đi một đoạn đường rất dài, nàng quên rồi sao?”

Hắn đưa tay về phía Tam Thất.

Tam Thất ngây người, trong lúc hoảng hốt, ký ức của nàng như bị khơi dậy. Trong những giấc mơ đã quên, quả thực có một người tồn tại, nàng dắt đối phương đi trên con đường âm dương mịt mù sương trắng.

Đối phương gọi nàng: Tiểu Thập.

Còn nàng gọi đối phương: “Tiểu Cửu…”

“Nàng gọi ta là Tiểu Cửu ca ca.” Nam nhân mong chờ nhìn nàng: “Nhớ ra chưa?”

Tam Thất không nhớ được nhiều, nàng vẫn không nhớ được khuôn mặt đó trông như thế nào, nhưng…

Có thật là người trước mắt này không?

“Nói dối!” Giọng Yến Độ lạnh lẽo vô cùng, hắn bước nhanh lên trước, kéo Tam Thất ra sau lưng mình.

Ngay cả Tiểu Vương cũng biến sắc, mắt lộ vẻ hung dữ nhìn chằm chằm nam nhân trên giường: “Tam Tam đừng tin hắn, tên này lai lịch không rõ, toàn nói dối!”

Năm đó người cùng Tam Tam chạy lung tung trên đường âm dương rõ ràng là Yến Độ!

Tiểu Vương không biết Yến Độ đã đặt cho Tam Thất cái tên ‘Tiểu Thập’, nhưng cái tên Tiểu Cửu Tiểu Vương lại biết.

Lúc nhỏ, mỗi lần Tam Tam về làng đều lẩm bẩm mãi ‘Tiểu Cửu, Tiểu Cửu’.

Nam nhân không hề hoảng loạn, hắn cười với Tiểu Vương: “Là ngươi à, con chó mà Tiểu Thập nuôi, ngươi cũng quên ta rồi sao?

Hồi ở trên đường âm dương, ngươi còn tập hợp một đám chó hoang đuổi theo cắn ta đấy.”

Đồng tử Tiểu Vương co rút, chuyện này, sao tên giả mạo này lại biết?

Nó bất giác nhìn về phía Yến Độ, liền thấy sắc mặt Yến Độ âm u như nước.

“Ngươi, đang, nói, dối.” Yến Độ nói từng chữ, hắn cố gắng nói ra sự thật, nhưng lần này, luồng sức mạnh bịt miệng đó mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nam nhân như không hiểu sao Yến Độ lại phản ứng như vậy, gương mặt ngây thơ vô tội:”Ngươi là ai? Quá khứ của ta và Tiểu Thập, ngươi biết được bao nhiêu chứ?”

Sát ý trong mắt Yến Độ gần như hóa thành thực thể!

Hắn biết bao nhiêu?

Hắn đương nhiên biết hết, vì hắn mới chính là Tiểu Cửu của Tiểu Thập!

Nhưng những sự thật này hắn không thể nói ra một chữ, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn một kẻ giả mạo nhảy múa trước mặt mình!

“Yến Độ.” Tam Thất đột nhiên kéo tay Yến Độ, nàng khẽ nói: “Hai người ra ngoài trước đi, ta muốn nói chuyện riêng với hắn.”

“Tam Thất…” Trong cổ họng Yến Độ đã có mùi tanh ngọt, hắn chống lại luồng sức mạnh đó, khó khăn mở miệng: “Hắn không đáng tin!”

“Yên tâm, ta biết chừng mực.” Tam Thất gật đầu.

Lòng Yến Độ chùng xuống nặng nề, lần đầu tiên trong mắt Tam Thất không có hắn.

Ánh mắt của nàng vẫn luôn dõi theo kẻ giả mạo kia.

Yến Độ không muốn rời đi nhưng thái độ của Tam Thất kiên quyết, hắn và Tiểu Vương đều lui ra ngoài cửa, cửa phòng đóng lại, cách ly mọi thứ bên trong.

Không có Tam Thất ở bên cạnh, luồng sức mạnh ngăn cản Yến Độ và Tiểu Vương mở miệng đều biến mất.

Tiểu Vương sốt ruột đến mức muốn cào cửa, “Tên giả mạo đó là sao? Sao hắn lại biết quá khứ của ngươi và Tam Tam?”

Mày mắt Yến Độ âm u: “Ngươi chắc chắn hắn là người?”

“Ta ngửi thấy trên người hắn đúng là có mùi người, không có quỷ khí hay yêu khí.

Nhưng hắn rõ ràng không ổn!” Tiểu Vương nghiến răng nghiến lợi: “Vừa rồi ta muốn nói ra sự thật nhưng cũng bị bịt miệng, thứ bịt miệng ta không phải là kết giới nhân quả mà là một luồng sức mạnh khác.”

Tiểu Vương nhìn Yến Độ: “Quả nhiên còn có một luồng sức mạnh khác ngăn cản bất kỳ ai nói cho nàng ấy biết quá khứ của ngươi và Tam Tam.”

“Khốn kiếp, làm giả đến tận mặt chúng ta, Yến Độ, ngươi mau nghĩ cách đi, nhanh chóng vạch trần tên giả mạo này! Không thể để Tam Tam bị hắn lừa được!”

Yến Độ đã bình tĩnh lại.

Hắn nhìn ra cửa phòng, ánh mắt như có thể xuyên qua cánh cửa, hắn nuốt xuống vị tanh ngọt dâng lên trong cổ họng, đáy mắt sâu thẳm đè nén sự điên cuồng và sát ý.

“Giả không thể thành thật được.”

“Hắn đã muốn giả mạo ta, sao không xem hắn còn có thể nói ra được bao nhiêu quá khứ của ta và Tam Thất.”

Trong phòng.

Tam Thất cũng đang im lặng lắng nghe.

Nam nhân từ từ kể lại quá khứ giữa Tiểu Thập và ‘Tiểu Cửu ca ca’.

Giọng hắn như một làn gió, thổi tan đi không ít màn sương mù dày đặc bao phủ ký ức của Tam Thất.

Tam Thất nhớ ra rồi, nàng đã từng tay trong tay dạo bước trên đường âm dương với đối phương, từng bàn luận về cái đùi gà to của Tiết thẩm bên đường.

Từng khám phá từ đường Nương Nương trên đường âm dương, từng bị Tiểu Vương và một đám ác quỷ đuổi chạy trên đồi chó hoang, họ còn cùng nhau đào một cái ao nhỏ, Tam Thất đã ném Tiểu Mập vào trong ao.

Những ký ức này đều trở nên rõ ràng.

Điều duy nhất không thể rõ ràng vẫn là khuôn mặt đó.

Tam Thất nhìn đối phương, trên mặt dần lộ ra niềm vui mừng khi gặp lại cố nhân.

“Ngươi thật sự là huynh ấy? Thật sự là Tiểu Cửu?”

“Là ta,” nam nhân cong mắt cười nhẹ nhàng, “Nàng cũng có thể gọi ta là Thái Việt.”

“Ta đã đợi nàng rất lâu rồi, Tiểu Thập, nhưng nàng vẫn mãi không đến tìm ta…”

Thái Việt đưa tay về phía nàng, trong mắt đầy mong chờ và khát khao: “Lần này đừng quên ta nữa, được không?”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »