Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 127

❊ ❊ ❊

Sắc mặt Yến Độ đen như đít nồi, giọng điệu vô cùng không thiện chí, tay nắm chặt khố: “Ta không sao! Ta rất ổn! Không cần bôi thuốc!”

Tam Thất: “Sao có thể! Ta còn nhớ lúc đó ngài là bò đến bên cạnh ta mà!”

Nàng nghi ngờ đánh giá hắn, ánh mắt lướt dọc theo chân hắn lên trên, đến một chỗ nào đó liền nhanh chóng dời đi.

Mặt Yến Độ càng ngày càng đen, hắn nghiến răng nghiến lợi: “Không, có, vết, thương!”

Đừng tưởng hắn không nhìn ra, vừa rồi nàng đang liếc chỗ nào!

Tam Thất nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chẳng lẽ ngài bò bằng mông qua…” Nàng dừng lại, nghĩ đến việc trên bụng Yến Độ quả thực không có vết thương nào, nàng li.ếm môi, gượng gạo nói: “Ồ, không có vết thương là tốt rồi.”

“Không hổ là ngài, nam tử ra ngoài chính là phải tự bảo vệ mình.”

Yến Độ cười như không cười đoạt lấy lọ thuốc từ tay nàng, “Nàng ra ngoài chờ đi.”

“Được.” Tam Thất cúi đầu, ngoan ngoãn vô cùng, như kẻ trộm chột dạ mà đi ra ngoài.

Trong phòng, Yến Độ vẫn đang nghiến răng nghiến lợi.

Thật biết cách chọc người ta tức chết mà.

Thế nhưng hắn lại không thể thật sự cởi khố ra cho nàng xem mình không sao, hành vi hạ đẳng súc sinh đó hắn không làm được, chỉ có thể nuốt sự xấu hổ và tức giận này vào bụng.

Tam Thất đã tỉnh, cả hai phủ trên dưới đều vui mừng khôn xiết.

Lưu đại trù múa muôi sắt đến tóe lửa, từng món ăn lớn được bày ra, Thường ma ma còn đặc biệt dặn người đi mua đùi gà lớn mà Tam Thất thích ăn.

Mọi người tụ tập cùng nhau dùng bữa, chúc mừng Tam Thất và Yến Độ gặp dữ hóa lành~ Yến Độ đến hơi muộn, những người khác đã ngồi xuống chờ hắn.

Ngũ Hoàng tử vẫn còn phàn nàn: “Biểu huynh chậm quá đi! Sao lại để Thất Thất tỷ của ta phải chờ! Phạt rượu, phạt rượu!”

Yến Độ không để ý đến hắn, ánh mắt dừng lại trên một cái đầu đà điểu.

Tam Thất cúi đầu rất thấp, sau khi hắn vào nàng cũng không nhìn hắn.

Lúc trước ở cùng nhau, mỗi lần dùng bữa hắn và nàng đều ngồi cạnh nhau, nhưng hôm nay không biết là cố ý hay vô tình, nàng lại ngồi ở phía đối diện, cách hắn rất xa.

Hai bên bị Ngũ Hoàng tử và Vân Bất Ngạ chiếm giữ.

Vân Bất Ngạ tinh ý đến mức nào, hắn ta lập tức đứng dậy, mông vừa nhấc lên, cẩu đại gia đã nhảy thẳng lên đó.

Vân Bất Ngạ và Yến Độ bốn mắt nhìn nhau.

Mua ngay Người trước: Yến ca, cái này không trách ta được, ta đã cố hết sức rồi.

Yến Độ liếc nhìn con chó kiêu ngạo, đuôi Tiểu Vương vểnh cao, miệng chó vẹo đến mức sắp thành mỏ vểnh.

Yến Độ thu hồi ánh mắt, giọng điệu bình tĩnh: “Dùng bữa đi.”

Bữa ăn này diễn ra trong sự im lặng khác thường, cái miệng nhỏ của Ngũ Hoàng tử lúc đầu còn líu lo không ngớt, đến sau cũng im bặt, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa Tam Thất và Yến Độ, càng đảo, khóe miệng hắn càng không thể kìm nén được.

Ối ối ối, Yến đại ma đầu đây là gặp phải khắc tinh rồi~ Thú vị, thật quá thú vị~ Sớm biết những ngày tháng ở Tướng quân phủ này đặc sắc như vậy, phụ hoàng nên sớm phạt hắn đến theo Yến Độ mới phải~ Tuy rằng thời nay dùng bữa luôn chú trọng “ăn không nói”, nhưng Ngũ Hoàng tử trước nay là kẻ không câu nệ, hắn liếc mắt một vòng, hỏi một câu thắc mắc đã lâu.

“Tại sao dùng bữa còn phải thắp nến? Yến Độ, phủ của huynh từ khi nào có quy củ này vậy?”

Động tác gắp thức ăn của Tam Thất dừng lại, ánh mắt không thiện chí của Tiểu Vương liếc nhìn Ngũ Hoàng tử, cục xương trong miệng cũng không gặm nữa.

Vân Bất Ngạ thì đang nháy mắt với tên ngốc này, nhưng tên ngốc không hiểu.

Yến Độ đầu không ngẩng: “Mắt ta không tốt.”

Ngũ Hoàng tử: “Với bản lĩnh bách bộ xuyên dương của huynh mà còn noí mắt không tốt, huynh lừa ai đấy?”

“Ta sợ tối.”

Ngũ Hoàng tử: “Ha ha ha, huynh sợ tối?”

Hắn còn muốn tiếp tục nhưng trên mông đột nhiên đau nhói, cúi đầu đối diện với một đôi mắt chó hung ác.

Tiểu Vương mở miệng chó, cười gian xảo: “Cho ngươi chạy trước ba hơi thở, nếu bản vương đuổi kịp ngươi nhất định cắn chết ngươi!”

Ngũ Hoàng tử: “…”

Ngũ Hoàng tử vứt bát đũa, tay chân cùng lúc bỏ chạy.

Tiểu Vương đuổi theo ngay lập tức, Vân Bất Ngạ cũng đặt bát đũa xuống, chùi miệng: “Cái đó, ta đi xem thử, đừng để bị cắn chết thật.”

Thường ma ma và Sơn Trà trao đổi ánh mắt, lại ra hiệu cho những người khác, tất cả mọi người đều cúi đầu lui ra ngoài.

Trên bàn ăn chỉ còn lại Tam Thất và Yến Độ.

Im lặng không quá ba hơi thở, Tam Thất và Yến Độ đồng thời đứng dậy, hai người nhìn nhau.

Chỉ một cái nhìn, hai người liền cùng nhau phá vỡ bầu không khí, bật cười.

“Muốn ăn gỏi cá trước mặt ngài.”

“Vậy nàng ngồi cạnh ta đi, bên này của ta có nhiều món ngon.”

Hai bên tự nhiên cho nhau một bậc thang.

Hai người lại ngồi cạnh nhau.

Nàng gắp cho hắn một đũa rau, hắn múc cho nàng một bát canh, ánh mắt vô tình gặp nhau, vừa chạm đã rời, nhưng khóe miệng đều lén lút cong lên.

Tam Thất quen dùng tay trái, tay phải đặt ở mép bàn, tay trái của Yến Độ không biết từ lúc nào cũng đã đặt lên mép bàn.

Hai bàn tay từ từ, càng lúc càng gần, nhẹ nhàng chạm vào nhau.

Sau cây cột trong sân.

Ngũ Hoàng tử ló đầu ra, đầu của Vân Bất Ngạ chồng lên, trên cái đầu tròn như bánh trôi mè của hắn ta còn có một cái đầu chó.

Hai người một chó đều cong khóe miệng, chỉ là khóe miệng của cẩu đại gia vừa cong lên đã nặng nề cụp xuống, mắt chó hung dữ: “Ăn cơm thì ăn cơm, hắn dựa vào Tam Tam nhà ta gần như vậy làm gì, bản vương phải đi gâu ưm ực—”

Vân Bất Ngạ và Ngũ Hoàng tử liều mạng ôm lấy cẩu đại gia, một người bịt miệng chó, một người kéo chân chó, lôi nó về phía sau.

Đợi khi hai người bị thương và cẩu đại gia bá đạo quay lại, Tam Thất và Yến Độ đã xử lý xong bàn tiệc thịnh soạn.

Hai người một chó nghe Tam Thất nói: “Tay nghề của Lưu đại trù có tiến bộ, chỉ là đường bỏ nhiều hơn trước, ăn hơi ngọt.”

Yến Thiếu tướng quân đồng tình: “Đúng là hơi ngọt thật.”

Vân Bất Ngạ và Ngũ Hoàng tử thầm nghĩ: Ha ha, hai người các ngươi có mà ăn hoàng liên cũng thấy ngọt ấy chứ!

Bữa trưa ngọt ngào kết thúc, Tam Thất cũng hỏi về chuyện của Quý Lạc Nương.

Bên ngoài, Quý Lạc Nương, vị hoa khôi này đã chết, “thi thể” của nàng ta đã được mang về Quận chúa phủ trước mắt mọi người.

“Nàng ta đã tỉnh từ mấy hôm trước nhưng tình hình của nàng ta…” Yến Độ dừng lại, liếc nhìn Tiểu Vương.

Cẩu gia kiêu ngạo ngẩng cằm, giọng điệu sâu sắc: “Tam Tam, người tự mình đi xem đi, nói ba câu hai lời cũng không rõ được.”

Một lúc sau, Quý Lạc Nương được đưa đến.

Nàng ta đã trút bỏ son phấn, mặc một bộ y phục màu trơn, chỉ búi một búi tóc thấp đơn giản nhất cùng một cây trâm gỗ, đích thực là một mỹ nhân thanh lệ thoát tục, trong cử chỉ đi lại càng có một khí chất nho nhã của tiểu thư khuê các.

Ngũ Hoàng tử vốn còn đang lười biếng uống trà, sau khi nhìn thấy Quý Lạc Nương đột nhiên ngồi thẳng lưng.

“Thiếp thân Quý Lạc Nương, khấu tạ ơn cứu mạng của Quận chúa.”

Quý Lạc Nương đang định quỳ xuống, Tam Thất đã đứng dậy đỡ lấy nàng ta, “Ta không thích người khác quỳ trước mặt ta.”

Quý Lạc Nương ngẩng đầu, trong đôi mắt trong veo ẩn chứa ánh nước, nàng ta khẽ cười: “Xin hãy để thiếp thân bái lạy Quận chúa một lạy.”

Tam Thất lúc này mới thu tay lại.

Quý Lạc Nương hai tay chắp trước trán, đoan trang thực hiện đại lễ tam quỳ cửu bái với Tam Thất.

Tam Thất cho người mời nàng ta ngồi, cẩn thận quan sát nàng ta, trong mắt có chút khác lạ.

Trạng thái hiện tại của Quý Lạc Nương thực ra có chút giống với chính Tam Thất.

Không phải người, không phải quỷ, ở giữa ranh giới âm dương.

Tam Thất đi về bên cạnh Yến Độ, “Đã thử chưa?”

Yến Độ khẽ thì thầm vào tai nàng: “Thắp nến có thể ăn được mùi hương, nhưng đồ của người sống không thể ăn được, ngược lại những thứ như vàng mã nến hương lại có thể ăn trực tiếp.”

Đây là điểm khác biệt giữa Quý Lạc Nương và Tam Thất.

“Bán quỷ chi thể.” Trong đầu Tam Thất đột nhiên hiện lên những từ này: “Thí chức âm sai.”

Vân Bất Ngạ kinh ngạc: “Thí chức âm sai là gì?”

Quý Lạc Nương như có điều suy nghĩ, nàng ta vô thức đưa tay sờ lên ngực, sau khi “sống” lại, nàng ta phát hiện trên ngực mình có thêm một ấn ký hình bán nguyệt, chỉ là nơi đó quá riêng tư, không tiện cho người khác xem, ngoài ra, trong cơ thể nàng ta cũng có thêm một luồng sức mạnh kỳ lạ.

Tiểu Vương giải thích: “Chính là nghĩa đen đó gâu~”

“Nhân gian có sai dịch, địa phủ có âm sai, quan lại còn có thời gian thử việc, làm âm sai đương nhiên cũng có.”

Vân Bất Ngạ trợn mắt há mồm, hắn ta nhìn Quý Lạc Nương rồi lại nhìn Tam Thất và Tiểu Vương.

“Nhưng…nhưng điều này cũng không hợp lý, theo lời cẩu gia ngươi nói, địa phủ cũng có triều đình, âm sai này lớn nhỏ cũng là một chức quan, chẳng phải phải được sắc phong mới được làm sao?

Quý nương tử đây đã làm được rồi?”

Ánh mắt Tiểu Vương lảng tránh: “Trong họa có phúc thôi.”

Nói đùa, “người” do chính tay Tam Tam xá tội, trở thành thí chức âm sai có gì lạ đâu.

Thấy Vân Bất Ngạ còn muốn hỏi tiếp, Tam Thất cũng lộ vẻ nghi hoặc, Yến Độ lại đột nhiên cắt ngang: “Dù sao cũng là chuyện tốt, chuyện của địa phủ, phàm nhân không nên tự ý suy đoán.”

“Vân Hạc đạo trưởng từng nói địa phủ là nơi coi trọng nhân quả và công bằng nhất, có lẽ đây là sự bù đắp cho Quý nương tử.”

Tam Thất gật đầu, “Có khả năng này.” Nàng không hiểu sao lại cảm thấy suy đoán của Yến Độ là thật.

Ánh mắt Yến Độ và Tiểu Vương chạm nhau, một người một chó âm thầm dời mắt đi.

Yến Thiếu tướng quân cúi đầu uống trà.

Cẩu gia đuôi khẽ vẫy: Tốt lắm, coi như tên Yến đại đáng ghét này cũng lanh lợi~

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »