Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6218 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 182

❊ ❊ ❊

“Thiên Đạo thạch vỡ nát, các vị thần vẫn lạc, địa phủ cũng bị ảnh hưởng, sụp đổ tan rã.”

“Nào là Ngũ Phương Quỷ Đế, Thập Điện Diêm La đều không thoát khỏi kiếp nạn, huống chi là các quỷ vương, quỷ tướng, âm sai khác…

Là Tam Tam đã phá vỡ quyền năng và bản nguyên của mình bảo vệ chúng ta, cho chúng ta một nơi ở tạm thời trên đường âm dương, tạo ra thôn Hoàng Tuyền.”

“Những vết nứt trên hồn phách của nàng chính là từ lúc đó mà có.

Sau đó ngọn lửa bản nguyên của nàng rơi vào nhân gian, đầu thai vào bụng Ngu Liễu thị, lúc đó mọi người trong thôn đều vui mừng khôn xiết, từng người một cố gắng hết sức báo mộng cho Ngu Liễu thị, hy vọng bà ta có thể đối xử tốt với Tam Tam.”

“Chỉ là mọi người ở thôn Hoàng Tuyền nói là già yếu bệnh tật cũng không quá, vốn dĩ là dựa vào Tam Tam mới sống lay lắt được, cũng không có nhiều sức mạnh để can thiệp vào nhân gian, chỉ có thể cố hết sức mình, hy vọng Tam Tam có thể sống một cuộc sống tốt đẹp ở nhân gian, chỉ tiếc là…”

Trong mắt Tiểu Vương sát khí cuộn trào: “Ngu Liễu thị đó và nhà họ Ngu đều là một lũ ngu ngốc!”

Yến Độ biết chuyện này, Ngu Liễu thị đã đem lòng biết ơn của chúng quỷ thôn Hoàng Tuyền gán cho Ngu Đường, coi Ngu Đường là phúc tinh, ngược lại coi Tam Thất sinh ra đã có dị tượng là tai họa.

Cho nên khi Tam Thấthi tuổi, Ngu Liễu thị đã cố ý vứt Tam Thất cho bọn buôn người.

Chuyện sau đó Yến Độ cũng đã rõ, Tam Thất trở về thôn Hoàng Tuyền, gặp hắn trên đường âm dương, rồi sau đó thôn Hoàng Tuyền xảy ra biến cố, trước khi kẻ phản bội tấn công thôn Hoàng Tuyền, ‘mọi người’ trong thôn lại tìm cách đưa Tam Thất về nhà họ Ngu.

“Cho nên, Tam Thất trở về nhà họ Ngu thực ra là để lánh nạn.”

Tiểu Vương gật đầu, thở dài nói: “Chuyện này là do Bạch Vô Thường đi làm, cũng chính là Ngô Thường của Khâm Thiên Giám.

Tam Tam có khả năng nhìn thấu lòng người, sau khi trở về nhân gian, năng lực của nàng bị phong ấn một phần, vốn là để ngăn đám phản đồ đó truy lùng được nàng.”

“Kết quả lại càng khiến đám người nhà họ Ngu được nước lấn tới, cho chúng cơ hội bóc lột và chèn ép Tam Tam!”

Tiểu Vương nghiến răng nghiến lợi, mặt đầy hắc khí, “Nhưng mà, có lẽ cũng là nhân quả.

Ân sinh dưỡng mà Tam Tam nợ họ đã trả hết, bây giờ nàng và người nhà họ Ngu không còn nhân quả, chỉ có thù oán, cũng nhẹ nhõm rồi.”

Nhắc đến người nhà họ Ngu, Yến Độ lại nghĩ đến mấy “con cá” lọt lưới còn lại.

Ba phụ tử Ngu Kính bây giờ vẫn còn sống, không phải Tam Thất quên xử lý họ mà là sau chuyện ở huyện Tiết, chuyện ma quỷ xảy ra liên miên, gần như không có lúc nào để thở.

Lần này về kinh cũng nên giải quyết ba tên cặn bã này.

“Đám phản đồ đó lại có lai lịch gì? Là quỷ thần của địa phủ trước kia?”

Tiểu Vương gật đầu, sắc mặt u uất: “Trước đây ta đã nói, Tam Tam dùng sức mạnh của mình cứu được không ít lão quỷ, đám lão quỷ sống sót này được chia thành ba phe, một phe chính là mọi người ở thôn Hoàng Tuyền, chúng ta trung thành với Tam Tam, cũng tin rằng quỷ giới này vẫn còn có thể cứu vãn, trước khi tận thế đến, mọi người đều không muốn từ bỏ.”

“Một phe khác do Nam Phương Quỷ Đế Lân Diễm đứng đầu, chúng theo đuổi đạo diệt thế, cho rằng thế giới này sắp diệt vong, là ý trời, thuận theo ý trời, có lẽ có thể mở ra một thế giới mới.

Kẻ tấn công thôn Hoàng Tuyền năm đó chính là đám này.”

Tiểu Vương nghiến răng đầy lòng căm hận, nó hừ lạnh nói: “Nhưng năm đó hắn và chúng ta cũng là lưỡng bại câu thương, cả hai bên đều thiệthi nặng nề.

Chỉ là Lân Diễm chưa chết, gã đó thèm khát sức mạnh của Tam Tam.

Nếu hắn biết tình trạng hiện giờ của nàng, nhất định sẽ thừa cơ mà ra tay.”

Yến Độ nhíu chặt mày như có điều suy nghĩ, “Còn một phe nữa thì sao?”

“Phe đó…” Vẻ mặt Tiểu Vương hơi kỳ quái: “Tây Phương Quỷ Đế Phục Thành, gã đó thì…”

Nó liếc Yến Độ một cái, “Gã đó không nhắc cũng được, ngươi cứ coi như hắn trung lập đi.”

Yến Độ lại nhận ra có điều bất thường, Tiểu Vương rõ ràng không phải là con chó biết giả vờ hay nói dối, cái gì cũng viết hết lên mặt chó.

“Cỏ đầu tường trông có vẻ vô hại nhưng nhiều lúc lại khó đối phó hơn kẻ thù công khai.” Yến Độ nhìn nó chằm chằm: “Nhiều chuyện đã nói rồi, còn giấu giếm chút này làm gì?”

“Vậy… vậy ta nói nhé, là tự ngươi hỏi đó.”

Tiểu Vương hắng giọng: “Phục Thành tên quỷ này tính tình quái đản, hỷ nộ bất định, cực kỳ đáng ghét, nhưng thực lực của hắn rất mạnh, năm xưa… năm xưa Tam Tam và hắn, ừm… thiếu chút nữa là thành thân rồi.”

Rắc.

Yến Độ đang rót trà, bất cẩn bóp nát chén trà.

Hắn vẻ mặt bình tĩnh “Ồ” một tiếng.

Tiểu Vương rụt cổ lại: “Là ngươi cứ bắt ta nói.”

“Thiếu chút nữa thành thân, tức là chưa thành thân.” Yến Độ thản nhiên: “Ai mà chẳng có chút quá khứ, chắc chắn là Tam Thất không ưa hắn, đá hắn rồi, đã là chuyện quá khứ thì có gì đáng để tâm.”

Tiểu Vương: Ngươi nói cả một tràng dài như vậy, nghe cũng không giống bộ dạng không để tâm.

“Vậy ngươi nói sai rồi, là Phục Thành từ hôn.”

Yến Độ đặt ấm trà xuống, ấm trà vỡ tan, trong mắt Yến Độ sát khí lộ rõ: “Vô sỉ hết sức!”

“Đúng!

Chính là vô sỉ hết sức!” Tiểu Vương gật đầu: “Ngươi đoán xem lý do gã đó từ hôn là gì?

Là vì Phủ quân phải độc thân!

Vị trí Phủ quân của địa phủ đã bỏ trống từ lâu, hắn là vì cái vị trí cao đó mới chọn từ hôn với Tam Tam!”

“Thứ khốn nạn đó, Tam Tam năm xưa không nên cứu hắn!”

Yến Độ mím môi không nói, không rõ trong lòng là tư vị gì.

Ghen tị?

Chắc chắn là có.

Không phải ghen vì có người khác thích Tam Thất, Tam Thất tốt như vậy, đáng được người khác yêu thích.

Hắn ghen vì có người đã quen biết Tam Thất trước hắn, thậm chí còn có một đoạn quá khứ với Tam Thất, đoạn quá khứ đó không có chút liên quan nào đến hắn!

Người đó quen Tam Thất lâu hơn hắn, hắn ghen vì người đó có nhiều thời gian bên cạnh Tam Thất hơn mình, ghen vì khoảng thời gian họ đã ở bên nhau.

Hắn càng ghen hơn, vì người đó suýt nữa đã thành thân với Tam Thất!

Bỏ qua ghen tị, nhiều hơn lại là phẫn nộ!

Phục Thành đó rốt cuộc là thứ gì mà dám từ bỏ Tam Thất?

Nhưng ngoài ghen tị và phẫn nộ ra, Yến Độ còn cảm thấy có chút may mắn, nếu không có đối phương ngu ngốc, làm sao hắn có cơ hội?

Tiểu Vương quan sát vẻ mặt của Yến Độ, thấy sắc mặt hắn lúc nắng lúc mưa, sát khí trên người cũng trồi sụt bất định, đến cuối cùng nó lại thấy Yến Độ cười.

Tiểu Vương không hiểu: “Sao ngươi cười được vậy? Lẽ ra ngươi phải tức chết đi được, hận không thể giết chết Phục Thành ngay lập tức mới đúng chứ?”

“Đúng là muốn giết, nhưng cũng muốn cảm ơn hắn.”

“Cảm ơn gì?”

“Cái ơn không thành thân.”

Tiểu Vương im lặng, Tiểu Vương không nói nên lời: “…Ngươi mừng sớm quá rồi, ta có nói Phục Thành từ hôn xong là hắn từ bỏ đâu, gã đó vẫn luôn quấn lấy Tam Tam đấy.”

“Hắn không có cơ hội đó đâu.” Yến Độ giọng điệu chắc nịch, “Tam Thất cũng sẽ không cho hắn cơ hội đó.”

“Điều này là chắc chắn, nhưng sao ngươi lại chắc chắn mình nhất định có thể là kẻ đến sau vượt lên trước?” Tiểu Vương trêu chọc.

Yến Độ đối diện với ánh mắt giễu cợt của nó, hoàn toàn không đỏ mặt, thẳng thắn nói: “Bởi vì kẻ đến sau vừa biết tranh, vừa biết giành.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »