Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6701 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 84

❊ ❊ ❊

Xe ngựa mới đi được một đoạn, rèm xe bên hông đã bị vén lên, để lộ khuôn mặt đen sì của Văn Giác, hắn ta bước qua Lục Vân Sơ, khó chịu hỏi Liễu Tri Hứa: "Cô để nàng ta ở lại?"

Liễu Tri Hứa không dùng lời lẽ của Lục Vân Sơ để thuyết phục Văn Giác, chỉ nói: "Phải, tuyết rơi quá lớn, Lục phu nhân một mình đi đường không an toàn."

Văn Giác nghiến răng, ý định đuổi Lục Vân Sơ đi rất rõ ràng: "Nếu là ngày thường thì cũng thôi, hôm nay..."

Lục Vân Sơ lo lắng nhìn Liễu Tri Hứa, nàng biết chuyến đi này không thể có bất kỳ biến cố nào, sợ Liễu Tri Hứa đổi ý.

Liễu Tri Hứa không để ý đến lời nói gay gắt của Văn Giác: "Nếu huynh gấp, cứ đi trước, chúng ta sẽ đến sau."

Văn Giác kinh ngạc nhướn mày, giọng điệu càng thêm nghiêm khắc: "Cô là có ý gì?"

Liễu Tri Hứa không đáp, quyết tâm giữ Lục Vân Sơ lại.

Tuy Văn Giác có hảo cảm với Liễu Tri Hứa, nhưng những hảo cảm này đều dựa trên việc nàng ấy là một người thông minh, nếu nàng ấy vì nhất thời mềm lòng mà làm chuyện hồ đồ, thì nàng ấy không xứng đáng với sự tán thưởng của hắn ta.

Hắn ta cười khẩy một tiếng, buông rèm xe xuống, thúc ngựa, dẫn theo đám thị vệ biến mất trong màn tuyết trắng xóa.

Thật là không ga lăng chút nào, Lục Vân Sơ khinh bỉ ra mặt. Nếu không biết Liễu Tri Hứa có Ảnh vệ bảo vệ, nàng nhất định sẽ lo lắng cho sự an nguy của chuyến đi này.

Liễu Tri Hứa sắc mặt không đổi, rót cho nàng một chén nước nóng: "Uống chút đi, người cô lạnh lắm."

Lục Vân Sơ hơi ngại ngùng: "Xin lỗi, là ta làm liên lụy cô."

Liễu Tri Hứa lắc đầu, mỉm cười: "Con đường này chỉ có một hướng để đi, mà ngôi miếu hoang gần nhất cũng ở ngay không xa, với tình hình tuyết rơi thế này, bọn họ dù có đi nhanh đến mấy cũng sẽ dừng lại ở miếu hoang." Nàng ấy kéo rèm xe xuống, giọng điệu bình thản: "Chúng ta sẽ gặp nhau ở đó."

Nàng ấy nói đúng, khi họ đến miếu hoang, Văn Giác cùng đoàn người đã đốt lửa ở đây từ lâu.

Hắn ta thấy mấy người bước vào, sắc mặt biến đổi, tưởng họ cố ý theo sau. Nhưng ngay sau đó, suy nghĩ thông suốt, hiểu rõ họ chỉ có thể nghỉ chân tránh tuyết ở đây, liền đè nén cơn giận, không nói gì.

Hắn ta ngồi bên đống lửa, đợi Liễu Tri Hứa đến sưởi ấm, nhân tiện cúi đầu xin lỗi mình.

Kết quả đợi mộthi không thấy họ đến. Ngước mắt lên nhìn, Liễu Tri Hứa cùng nàng đã nhặt một ít cỏ khô, củi khô ở góc miếu, tự nhóm lửa.

Hắn ta nhìn chằm chằm hai người, hận không thể dùng ánh mắt giếc chết Lục Vân Sơ.

Chưa kịp nhìn thêm mấy lần, Lục Vân Sơ đột nhiên đứng dậy, dáng vẻ như muốn đi ra ngoài.

Văn Giác giật mình, bình thường hắn ta nhìn nàng chằm chằm như vậy, nàng cũng chưa từng có phản ứng thế này.

Lục Vân Sơ chưa đi được mấy bước, Liễu Tri Hứa đã kéo nàng lại.

Liễu Tri Hứa đầy mặt kinh ngạc: "Lục phu nhân?"

Lục Vân Sơ khó lòng khống chế thân thể, nàng cố gắng quay đầu, nặn ra mấy chữ: "Ngăn ta lại." Thì ra phương pháp bị gãy chân vẫn là ngã ngựa, lúc nãy bước vào miếu hoang nàng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ đâu đó sập xuống đè gãy chân, cho nên không để Liễu Tri Hứa trói nàng lại.

Biết vậy, nàng nhất định sẽ không để thân thể mình có thể cử động.

Liễu Tri Hứa lần đầu tiên không giữ được vẻ ngoài bình tĩnh, nàng ấy theo bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Lục Vân Sơ, giọng nói có chút hốt hoảng: "Làm sao vậy?"

Văn Giác thấy vậy liền bước tới, Lục Vân Sơ đã đến rồi, hắn ta không cần thiết phải đuổi nàng đi nữa, bèn nói: "Đừng đi nữa, ở lại đây."

Thế nhưng Lục Vân Sơ cứ như muốn đối nghịch với hắn ta, hất tay Liễu Tri Hứa ra: "Ta nhất định phải đi."

Văn Giác bất mãn, vung đao lên: "Ta lại càng không cho ngươi đi."

Liễu Tri Hứa vừa kinh ngạc vừa câm nín, vội vàng nhân cơ hội này ngăn Lục Vân Sơ lại.

Mà Lục Vân Sơ mặt ngoài vẫn bình tĩnh, trong lòng lại muốn dập đầu cảm tạ hắn ta. Cảm ơn ngươi, tên nam chính não tàn.

Nàng lặp lại: "Ta nhất định phải đi."

Liễu Tri Hứa không biết tại sao nàng lại nói như vậy, nhưng đã hứa với Lục Vân Sơ dù thế nào cũng phải giữ nàng lại, thì nhất định phải giữ lời hứa.

Hơn nữa bão tuyết bất ngờ ập đến, bây giờ thật sự không nên rời khỏi miếu hoang.

Nàng ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Lục Vân Sơ: "Tuyết lớn quá, ra ngoài rất nguy hiểm."

Sắc mặt Lục Vân Sơ không đổi, nhưng ánh mắt lại cuồn cuộn sóng ngầm, người tinh ý đều có thể nhìn ra việc nàng muốn rời đi tuyệt đối không phải xuất phát từ bản ý.

Trong lòng Liễu Tri Hứa dâng lên một nỗi hoảng sợ to lớn, nàng luôn sợ hãi những chuyện không thể kiểm soát được.

Có phải có người uy h.i.ế.p nàng không?

Không thể nào, nếu có người theo dõi, Ảnh nhất định sẽ nói cho mình biết.

Vậy thì kẻ uy h.i.ế.p nàng không ở gần đây, có lẽ là dùng người khác uy *****, có lẽ là Lục Vân Sơ đột nhiên đổi ý, có lẽ là cổ trùng Nam Cương...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »