Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6675 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 90

❊ ❊ ❊

Văn Triển rùng mình, giống như con mèo l.i.ế.m phải gốc đuôi không nhịn được run rẩy.

Hắn nắm chặt cành cây, từng nét từng nét viết: "Ta không sao. Ta quen không ngủ rồi." Hắn giải thích: "Ta phải canh chừng nàng, phòng trường hợp nàng sốt đêm."

Chỉ là nét chữ không còn thanh tú nữa, nét búthi đục, trông có vẻ cứng nhắc non nớt.

Lục Vân Sơ rút tay về, ngồi xuống đống cỏ, Văn Triển vừa thở phào nhẹ nhõm thì nghe nàng nói: "Vậy chàng canh ta ngủ, canh cả đêm sao?"

Văn Triển theo bản năng gật đầu, gật được một nửa thì chợt nhận ra điều gì đó không đúng.

Hắn vội vàng cầm cành cây định viết chữ giải thích trên mặt đất, nhưng mặt đất đã viết đầy, hắn lại phải lùi lại vài bước tìm một chỗ sạch sẽ, viết xong thì Lục Vân Sơ đã nằm xuống rồi.

Hắn bất lực nhìn Lục Vân Sơ, muốn nàng lại đây xem.

Lục Vân Sơ choàng áo choàng, không nhìn về phía hắn.

Hắn do dự một chút, đi đến trước mặt Lục Vân Sơ, ngồi xổm xuống, nhìn nàng tha thiết.

"Sao vậy?" Lục Vân Sơ hỏi.

Hắn chỉ chỉ mặt đất bên kia.

Lục Vân Sơ kìm nén nụ cười nơi khóe miệng, giả vò không hiểu, đánh trống lảng: "Tối qua chàng không ngủ, không buồn ngủ sao? Ta ngủ lâu như vậy mà vẫn còn buồn ngủ."

Lần này Văn Triển không bị nàng lôi kéo, dường như đã dần dần hiểu được thói quen của Lục Vân Sơ.

Hắn kéo áo choàng, chỉ chỉ mặt đất.

Lục Vân Sơ bật dậy, cười nói: "Biết rồi biết rồi, chàng quan tâm ta nên mới canh ta cả đêm, cám ơn A Triển."

Tuy là như vậy, nhưng từ miệng nàng nói ra thì lại biến chất. Có lẽ vì nụ cười của nàng, có lẽ vì giọng điệu của nàng, Văn Triển không được tự nhiên quay mặt đi.

Sao nàng lại cứ "A Triển" "A Triển" thế nhỉ. Văn Triển luôn cảm thấy cách gọi này quá mức thân mật, khiến lòng hắn nóng ran, bụng ngứa ngáy.

Lục Vân Sơ nhìn sắc trời, thở dài: "Tuyết lớn này không biết bao giờ mới tạnh, không ăn không uống, chúng ta không thể cứ mắc kẹt ở đây mãi được."

Văn Triển nhìn ra ngoài, vẻ mặt không lo lắng lắm, dùng cành cây cào cào trên đống cỏ, dọn ra một khoảng đất nhỏ, viết một chữ: Khát?

Hắn không nói thì thôi, vừa nói xong Lục Vân Sơ liền cảm thấy mình hơi khát thật.

Nàng gật đầu.

Văn Triển đứng dậy, chỉ ra ngoài cửa, ý bảo hắn đi tìm chút gì đó để uống.

Lục Vân Sơ vốn tưởng hắn chỉ ra xúc chút tuyết rồi về, không ngờ hắn lại để bên cạnh nàng một con d.a.o găm, ra vẻ như sắp đi một quãng thời gian rất dài.

Tuy nhiên, nhìn thấy đôi tay bánh bao của Lục Vân Sơ, hắn lại do dự.

Nếu ra ngoài kiếm đồ ăn, đúng là rất mất thời gian. Hôm nay hai người chắc chắn vẫn phải ở lại miếu hoang này, không thể nhịn đói cả ngày được.

Lục Vân Sơ an ủi: "Chàng cứ đi đi. Hôm nay tuyết rơi dày đặc, lại ở chốn thâm sơn cùng cốc, vắng người qua lại, sẽ không có nguy hiểm đâu. Sau khi chàng đi ta sẽ chốt cửa lại."

Văn Triển cân nhắc mộthi, đồng ý.

Lục Vân Sơ dùng tay bánh bao chỉ chỉ áo choàng, bảo hắn mặc vào.

Văn Triển không từ chối, cầm áo choàng, khoác lên, xoay người rời đi.

Nhìn hắn đi ra ngoài, con mèo hoang nhỏ vốn đang lim dim ngủ bỗng giật mình, thoắt cái chạy vụt ra sau lưng hắn, lẽo đẽo theo sau.

Lục Vân Sơ tròn xoe mắt kinh ngạc.

Chuyện lạ lùng hơn còn ở phía sau.

Văn Triển quay đầu lại, khom người chỉ chỉ đầu con mèo nhỏ, nó liền ngồi xổm xuống, ngước đôi mắt lên nhìn hắn bước vào màn tuyết trắng xóa.

Không biết vì sao, Lục Vân Sơ luôn cảm thấy ánh mắt của con mèo hoang có chút oán hận.

Nàng đứng dậy, cài then cửa miếu.

Mèo hoang quấn quanh chân nàng một vòng, ngửi ngửi, hài lòng kêu meo một tiếng, rồi quay lại nằm ngủ cạnh đống lửa.

Lục Vân Sơ không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, ánh mắt rơi xuống y phục, chẳng lẽ là do y phục nàng dính mùi của Văn Triển?

Khoan đã, vẫn không đúng, một người một mèo làm sao thân thiết với nhau nhanh vậy được? Đó là mèo hoang đó nha, từ khi nào lại biến thành mèo nhà ngoan ngoãn thế này.

Nàng đơ người ra một thoáng, rồi đưa ra một kết luận quái gở: Có lẽ đây chính là tình nghĩa của loài mèo?

Văn Triển đi rất lâu, Lục Vân Sơ không biết chính xác là bao lâu, nhưng chí ít cũng phải hơn một canh giờ mà hắn vẫn chưa quay lại.

"Cốc cốc." Có người gõ cửa miếu.

Lục Vân Sơ bước đến cửa miếu, từ khe hở của tấm gỗ nhìn thấy một góc áo choàng đen.

Nàng cố ý hỏi: "Ai đó?"

Văn Triển là một kẻ câm, không thể trả lời nàng.

Lục Vân Sơ giả vờ run rẩy, lại hỏi một câu: "Ai vậy?"

Văn Triển đứng ngoài miếu, nhíu mày, chỉ hận mình không thể mở miệng nói chuyện.

Lục Vân Sơ nín cười, bỗng thấy một góc khăn tay trắng thò vào từ khe cửa miếu.

Chiếc khăn tay đung đưa lên xuống, như lá cờ trắng đầu hàng, cũng giống như một bông hoa nhỏ màu trắng đột nhiên mọc ra.

Cảm thấy dễ thương đến lạ, Lục Vân Sơ bật cười thành tiếng, đẩy then cửa miếu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »