Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6659 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 63

❊ ❊ ❊

Một lát sau, hắn vụng về học theo nụ cười của Lục Vân Sơ, cười rạng rỡ.

——Được.

Đêm qua hai người thức giao thừa, thức hơi muộn, sáng dậy rất trễ.

Sau cơn tuyết lớn, trời âm u, xám xịt, may là không có gió lớn, cũng không quá lạnh. Bên ngoài cửa sổ một mảng trắng xóa, thế giới băng tuyết nhìn rất sạch sẽ.

Lục Vân Sơ tỉnh dậy, lười biếng cọ quậy trên giường hai cái rồi mới xoay người ngồi dậy.

Thông thường, Văn Triển đều dậy sớm hơn nàng, nhưng hôm nay nàng ngồi dậy mới phát hiện Văn Triển vẫn còn đang ngủ.

Lúc ngủ, hắn rất yên tĩnh, mặc dù theo một nghĩa nào đó, hắn vẫn luôn yên tĩnh, nhưng sự yên tĩnh này càng giống như một sự yên tĩnh không có sức sống, giống như một pho tượng ngọc không có nhiệt độ.

Lục Vân Sơ vô thức đưa tay muốn dò hơi thở của hắn, làm xong mới thấy hơi kỳ cục.

Tay nàng còn chưa kịp rụt lại, Văn Triển bỗng chớp mi, như cánh bướm khẽ rung, sắp sửa tỉnh giấc. Nàng vội vàng thu tay, giả vờ làm ra tư thế chuẩn bị xuống giường.

Văn Triển mắt nhắm mắt mở, thần sắc mơ màng, vẻ mặt ngơ ngác hiếm thấy.

Lục Vân Sơ nhỏ giọng: "Ngủ thêm chút nữa đi."

Văn Triển chớp mắt mấy cái, một lúc sau mới hiểu ý nàng, chau mày, cố gắng mở to mắt để tỉnh táo lại.

Lục Vân Sơ ấn lên trán hắn: "Đừng nhìn nữa, ngủ đi."

Tư thế kỳ quái đó lại rất hiệu quả, Văn Triển bị nàng xoa đầu một cái, mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ thiếp đi.

Tóc hắn mượt như lụa, nhưng phần tóc gần trán lại mềm mại, sờ rất thích, Lục Vân Sơ ranh mãnh xoa thêm cái nữa mới xuống giường.

Văn Triển ngủ rất say, khóe miệng mím lại, trông thật sự rất mệt. Có lẽ vì hôm qua là ngày Tết, hiếm khi hoạt động nhiều nên mệt mỏi, lại bị Lục Vân Sơ kéo thức khuya, nên mới mệt mỏi như vậy.

Sáng sớm tuyết chưa tan, Lục Vân Sơ lười chải chuốt, búi tóc lên, khoác đại chiếc áo choàng rồi chạy vào bếp.

Ngoài sân phủ đầy tuyết trắng, yên tĩnh vô cùng, dường như giữa đất trời mênh m.ô.n.g chỉ còn lại căn nhà ấm áp này.

Lục Vân Sơ không gọi nha hoàn ở viện ngoài, tự mình đun nước nóng rửa mặt, phần còn lại giữ ấm trên bếp cho Văn Triển tỉnh dậy rửa mặt.

Trong bếp còn thức ăn thừa của đêm qua, nguyên liệu chưa dùng đến, may mà trời lạnh nên để lâu cũng không sao.

Lục Vân Sơ tìm kiếm một lượt, quyết định nấu một bát mì sợi.

Sáng mùng một Tết, tuy phải ăn cháo nhưng cũng phải ăn cho phong phú mới được.

Nước hầm xương heo trắng đục, cho thêm gan heo, huyết heo chưa dùng đến hôm qua, thêm hải sản băm nhỏ để tăng thêm hương vị, bẻ mì sợi thành từng khúc nhỏ, ninh chung với nhau, tuy không đúng chuẩn lắm nhưng cũng không tệ.

Nồi mì sợi trông có vẻ đơn giản, nấu lộn xộn như vậy nhưng thực chất rất đầy đủ nguyên liệu.

Lúc Lục Vân Sơ nấu xong bữa sáng quay lại phòng, Văn Triển vẫn đang ngủ, nhưng ngủ không sâu bằng lúc nãy, nàng vừa vào hắn đã tỉnh.

Hắn vén mấy sợi tóc rơi bên má, chống người ngồi dậy.

Lục Vân Sơ hiếm khi thấy hắn như vậy, trong lòng nổi lên ý nghĩ xấu xa, chỉ muốn ngày nào cũng kéo hắn thức khuya.

Văn Triển nhìn chằm chằm xuống đất một lúc rồi mới ngẩng lên nhìn Lục Vân Sơ, chớp mắt mấy cái, nhận ra nàng thì vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu, như đang nói "Sao nàng dậy sớm vậy?"

Hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, một màu xám xịt, không nhìn rõ trời.

Lục Vân Sơ nín cười, chạy đến ngồi bên giường: "Ngủ đủ chưa?"

Văn Triển gật đầu, chậm chạp lộ ra vẻ mặt thẹn thùng.

Hắn cảm thấy có gì đó không đúng, sờ lên đầu, thấy hơi rối bù, càng ngượng hơn, tưởng mình ngủ mà làm rối cả tóc tai.

Thủ phạm Lục Vân Sơ chẳng hề áy náy chút nào, cứ nhìn hắn vuốt lại tóc.

Phải nói rằng, lúc thư thái, Văn Triển toát ra vẻ ôn nhu như gió xuân làm tan tuyết.

Nàng không khỏi, quả nhiên mỹ nhân chính là khác biệt, ngay cả lúc vừa ngủ dậy trông cũng thật mãn nhãn.

"Nếu không ngủ nữa thì dậy rửa mặt đi?" Lục Vân Sơ hỏi.

Văn Triển gật đầu, vén chăn chuẩn bị xuống giường.

Lục Vân Sơ ấn hắn lại: "Đừng dậy, ngoài trời lạnh lắm, chàng nằm trong chăn ủ ấm thêm chút nữa, ta mang chậu rửa mặt vào cho chàng."

Văn Triển không hiểu tại sao lại phải như vậy, nhưng giấy bút thì không mang theo người, lại không thể mở miệng gọi Lục Vân Sơ, chỉ đành nhìn nàng hăm hở chạy đi mất.

Không bao lâu, Lục Vân Sơ bưng chậu đồng, bột đánh răng, cốc và bàn chải quay lại.

Văn Triển lần nữa vén chăn muốn dậy thì lại bị Lục Vân Sơ giữ chặt.

"Nằm im." Nàng nói ngắn gọn.

Văn Triển vẻ mặt ngơ ngác, không hiểu nàng vì sao lại làm như vậy.

Lục Vân Sơ đặt chậu đồng lên chiếc ghế nhỏ cạnh giường, vắt khô khăn mặt rồi đưa cho hắn.

Văn Triển do dự nhận lấy khăn, bị Lục Vân Sơ nhìn chằm chằm khiến toàn thân không được tự nhiên, động tác cứng đờ, nhất thời không biết có nên áp khăn lên mặt hay không.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »