Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6690 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 80

❊ ❊ ❊

Văn Triển đẩy nàng vài cái mà nàng vẫn không tỉnh, hắn không khỏi có chút hoang mang.

Dựa vào bờ vai lộ ra, hắn có thể đoán được vị trí cánh tay nàng, chắc chắn là chỗ này, tại sao đẩy mãi không tỉnh?

Chẳng lẽ chăn mền dày quá?

Hắn tăng thêm lực.

Lục Vân Sơ tiếp tục giả chết.

Văn Triển bỏ cuộc, đoán chắc nàng nhất định là vì bị thương hàn nên ngủ rất say, không cảm nhận được gì.

Thế là hắn sờ lên đỉnh đầu Lục Vân Sơ, Lục Vân Sơ nghiêng đầu, giả vờ ngủ tiếp.

Tóc tai nàng rối bời vì ngủ, những sợi tóc tơ lướt qua lòng bàn tay hắn, cảm giác rất lạ, Văn Triển không hiểu rõ cảm giác này lắm, dường như đầu gối hơi mềm nhũn, trái tim cũng mềm nhũn theo.

Hắn liếc nhìn bát thuốc đang bốc khói, nhíu mày, ngập ngừng một chút rồi chạm vào chân nàng đang giấu trong chăn.

Còn hơn cả cánh tay nữa chứ. Lục Vân Sơ cảm nhận được lực đạo dè dặt của hắn, trong lòng cười muốn chết.

Với Văn Triển mà nói, chân so với tay thì quá phận hơn nhiều, hắn bất đắc dĩ mới chọn chỗ này.

Nếu hắn không phải câm, hắn đã có thể gọi tên nàng để đánh thức nàng dậy rồi.

Văn Triển thở dài trong lòng, vô cùng phiền não.

Hắn bưng bát thuốc, đưa tay ra, vốn định đặt lại lên đỉnh đầu nàng, do dự một chút, cuối cùng lại đặt lên vai nàng.

Hắn đặt tay lên đó, nhẹ nhàng lay lay nàng.

Trung y rất mỏng, rõ ràng chỉ chạm nhẹ, hắn vẫn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nàng.

Cái hơi ấm ấy từ lòng bàn tay lan ra khắp cơ thể, tim hắn bỗng loạn nhịp, không kiểm soát được. Hoảng hốt vô cớ, hắn vội vàng muốn rút tay về.

Ai ngờ giây tiếp theo Lục Vân Sơ đột nhiên ngẩng đầu lên, bắt quả tang hắn.

Vẻ mặt hắn vẫn còn giữ nguyên nét hoang mang, lông mày nhíu lại vì sự rung động trong lòng, dáng vẻ nghiêm túc suy nghĩ trông càng thêm lạnh lùng.

Lục Vân Sơ vừa ngẩng đầu lên, lớp mặt nạ lạnh lùng trên mặt hắn lập tức vỡ vụn, hoảng hốt lùi lại nửa bước.

Sắc mặt hắn tái nhợt, khi thẹn thùng lại càng rõ ràng hơn, sắc hồng từ cổ lan lên, lan ra khắp má, đến cả đôi mắt trong veo như gương cũng nhuốm một tầng hơi nước.

Văn Triển giơ tay cứng đờ, muốn giải thích.

Lục Vân Sơ nhếch mép, giơ tay lên, dưới ánh mắt của hắn, sờ lên chỗ vai hắn vừa chạm vào.

Văn Triển: !

Hắn trợn tròn mắt, như con mèo bị bất ngờ sờ vào đuôi, nín thở.

Hắn muốn giải thích, nhưng lại không nói được, giấy bút còn để trên đầu giường, hắn không dám qua đó.

Lục Vân Sơ không nhịn được nữa, ha ha cười lớn, chống người dậy, giật lấy bát thuốc trong tay hắn, ngửa đầu tu mộthi, nhét lại vào tay hắn, trùm chăn ngủ tiếp.

Văn Triển cầm bát thuốc rỗng, vẫn giữ nguyên tư thế cứng đờ ban nãy, một lúc sau, chớp chớp mắt, kinh ngạc lùi lại vài bước.

Nếu vẽ hắn lúc này theo kiểu truyện tranh, trên đầu hắn nhất định sẽ xuất hiện một hình vẽ nhỏ đang choáng váng.

Vừa kinh ngạc vừa hoang mang, chậm chạp nói: "Hả? Ta bị lừa sao?"

Lục Vân Sơ ngủ rất ngon, tỉnh dậy tinh thần sảng khoái.

Nàng cảm nhận một chút, cảm mạo dường như đã khỏi hẳn. Dù thuốc có linh nghiệm đến đâu, cũng không nên hiệu quả nhanh như vậy, xem ra lại sắp đến tình tiết mới rồi.

Nàng bực bội ra khỏi giường dọn dẹp, loay hoay mộthi mới nhận ra Văn Triển không có trong phòng. Phạm vi hoạt động của hắn chỉ có nhiêu đó, không ở trong phòng thì chắc là đang ở nhà bếp sắc thuốc.

Lục Vân Sơ đi về phía nhà bếp, quả nhiên thấy trên lò lửa nhỏ đang đặt một cái ấm thuốc. Cạnh lò lửa có một cái ghế đẩu nhỏ, trên đó đặt một cái quạt mo cũ kỹ.

Cái ghế đẩu nhỏ này thường là để cho tiểu nha hoàn ngồi canh lửa, thật sự là hơi nhỏ nhắn, người chân dài như Văn Triển ngồi chắc chắn sẽ rất chật chội.

Lục Vân Sơ không nhịn được tưởng tượng ra cảnh Văn Triển ngồi trên ghế đẩu, cố gắng co chân lại, tay ôm chân dùng chiếc quạt mo cũ quạt lửa.

Vậy Văn Triển không trông lửa, người đâu rồi?

Hôm nay trời quang mây tạnh, ánh nắng dìu dịu, không chói chang, chiếu vào người ấm áp dễ chịu.

Lục Vân Sơ đi vòng qua nhà bếp, ở chỗ rẽ tìm thấy Văn Triển đang phơi nắng.

Chính xác mà nói, hắn không hẳn là đang phơi nắng, mà là đang mượn ánh sáng mặt trời để viết gì đó.

Hắn không dùng giấy bút mà Lục Vân Sơ làm cho mình, mà lấy ra một quyển sách được khâu lại bằng chỉ, dùng bút lông chăm chú viết.

Hắn hình như đang cân nhắc từ ngữ, viết vài chữ lại dừng một chút, cúi đầu, vẻ mặt nghiêm túc trầm ngâm.

Nhưng ánh nắng quá ấm áp, hắn được chiếu đến mức rất dễ chịu, ngẩng đầu cảm nhận ánh nắng, vẻ mặt nghiêm túc liền biến mất, thoải mái nheo mắt, khóe miệng cong lên, như đã biết mình nên viết gì, lại cúi đầu viết tiếp.

Ngược sáng, xung quanh tóc hắn như có một vòng hào quang lấp lánh, chỉ cần nhìn hắn là có thể cảm nhận được tâm trạng thoải mái thư thái của hắn, chỉ thiếu một cái đuôi đong đưa nhè nhẹ nữa thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »