Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6693 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 60

❊ ❊ ❊

Màn thầu nóng hổi làm tan chảy chất keo của nước thịt, nước dùng hòa quyện vào bánh như một thể, sẽ không vì quá ướt mà làm mềm bánh, ngược lại còn cho bánh một chút vị dẻo quẹo, khiến người ta ăn đến khoan khoái, phải có thêm chén rượu ngon mới ăn cho sướng.

Hắn ta không tiện gắp giò, bèn gắp một miếng thịt hun khói. Thịt hun khói chưa để lâu nên vẫn chưa cay lắm, nhưng phần mỡ đã chuyển thành màu trong veo hơi vàng, trông như hổ phách, sáng bóng đẹp mắt.

Răng chạm vào nhau, miếng thịt mỡ như bị rách lớp da bên ngoài, bên trong mỡ béo thơm lừng kêu xèo xèo, chưa kịp chuẩn bị, dầu mỡ đã tràn ra khóe miệng.

Hắn ta ngượng ngùng dùng màn thầu bịt lại, cắm cúi ăn ngấu nghiến.

Trên bàn chỉ còn lại tiếng bát đũa va chạm, bỗng nhiên, Liễu Tri Hứa ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cắt ngang sự yên tĩnh này: "Tuyết rơi rồi."

Bên ngoài cửa sổ, tuyết rơi lả tả, nhẹ như lông ngỗng, xoay tròn trong gió rét rồi rơi xuống, mặt đất loang lổ một lớp trắng tinh, chẳng mấy chốc sẽ bị phủ kín hoàn toàn.

Lục Vân Sơ ăn gần xong, bụng tròn vo, hứng khởi chạy ra bên cửa sổ ngắm tuyết.

Văn Triển theo sau nàng, cùng nàng thưởng thức cảnh đêm tuyết rơi.

"Sắp đến năm mới rồi, tuyết rơi lúc này thật lãng mạn." Lục Vân Sơ đưa tay đỡ má, nhìn về phía xa, vểnh tai nghe xem có tiếng chuông chùa vọng lại hay không.

Văn Triển tuy không hiểu "lãng mạn" cụ thể là gì, nhưng đại khái có thể hiểu đây là ý "thi vị".

Hắn mỉm cười, gật đầu vô cùng tán thành.

Bên kia, Viêm Giác thừa lúc họ đi liền ăn lấy ăn để, ngẩng đầu lên, phát hiện Liễu Tri Hứa đã biến mất.

Ở góc khuê phòng, Liễu Tri Hứa ngẩng đầu nhìn mái hiên, khẽ gọi: "Ảnh."

Một cái bóng đen cao lớn xẹt qua, đứng im trước mặt nàng ấy, chờ phân phó.

Liễu Tri Hứa nhìn bông tuyết lớn bay lả tả ngoài hiên, lên tiếng: "Tuyết rơi rồi."

Dù nàng ấy nói gì, Ảnh cũng không cần đáp lời, im lặng cúi đầu.

Liễu Tri Hứa cũng không có ý định trò chuyện với hắn ta, nàng ấy quay đầu lại, đưa tay ra.

Trước mắt Ảnh xuất hiện một đôi bát đũa, trong bát có một bát sủi cảo đầy ú ụ.

"Đêm nay không cần canh gác." Nàng ấy nói: "Đêm nay là đêm giao thừa."

Ảnh vô cùng sửng sốt, một lúc lâu không nhúc nhích.

Liễu Tri Hứa lấy lọ thuốc từ trong lòng ra, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như mọi khi: "Đây là thuốc giải của tháng này."

Ảnh hai tay nhận lấy, một tay cầm thuốc một tay cầm bát, tư thế hành lễ tạ ơn có chút vụng về.

Liễu Tri Hứa khẽ gật đầu, xoay người rời đi.

Ảnh đứng trong góc tối, nhìn lọ thuốc, lại nhìn bát sủi cảo, cuối cùng cũng có động tĩnh.

Hắn ta ngồi xổm xuống, đặt lọ thuốc xuống, bưng bát sứ, chọn ăn sủi cảo trước.

Hắn ta ăn ngấu nghiến, cả người đen thùi, trong đêm tuyết rơi, giống như một con quạ đang kiếm ăn.

Liễu Tri Hứa quay lại khuê phòng thì Văn Giác đã ăn uống no nê.

Hắn ta và Văn Triển đang đứng bên cửa sổ, xem Lục Vân Sơ đang nô đùa với tuyết bên ngoài.

Liễu Tri Hứa còn chưa bước vào cửa đã bị Lục Vân Sơ gọi lại: "Mau tới đây, chúng ta cùng đắp người tuyết nhỏ nhé."

Liễu Tri Hứa chưa bao giờ đắp người tuyết, bị nàng gọi lại cũng không tiện từ chối, đành phải cùng nàng vụng về loay hoay.

Văn Giác đứng trước cửa sổ nhíu mày: "Thật là không ra thể thống gì, đã lớn thế này rồi mà còn trẻ con như vậy, chẳng đoan trang chút nào."

Cũng không biết hắn ta đang mắng ai, Văn Triển liếc hắn ta một cái, xoay người bỏ đi, dường như không muốn cho hắn ta thêm một ánh mắt nào, khỏi phí công vô ích.

Hắn đi ra ngoài khuê phòng, đứng lại ở hành lang.

Lục Vân Sơ không cho hắn ra ngoài, sợ dính tuyết bị cảm lạnh, nhưng hành lang có mái hiên che chắn, chắc không tính là không nghe lời dặn dò.

Đứng ở đây, có thể nghe rõ tiếng cười của nàng hơn.

Nàng không biết từ đâu lôi ra mũ da hươu và găng tay, đưa cho Liễu Tri Hứa đeo, hai người vừa cười vừa nói, dùng tuyết đọng lại rất nhanh trên mặt đất đắp thành một hình bán nguyệt.

Các nàng xì xào bàn tán xem có nên lăn thêm cho tròn trịa hơn không.

Văn Triển bất giác cong khóe môi, đêm đen, tuyết trắng, hai sắc màu đối lập nhạt nhòa như vậy, mà cũng có thể sống động đến thế.

Phía sau vang lên tiếng bước chân, Văn Giác đi đến bên cạnh hắn: "Là nàng ta thuyết phục đệ sao?" Hắn ta vẫn không thể chấp nhận: "Tại sao, ta đã từng khuyên đệ nhiều lần như vậy..."

Tâm cảnh Văn Triển đêm nay nhu hòa, cũng không còn lờ Văn Giác nữa, từ trong n.g.ự.c lấy ra giấy bút viết chữ.

Văn Giác thấy hắn trân trọng quyển sổ này như vậy, trong lòng buồn bực, muốn nói thêm vài câu, nhưng lại cố nén xuống, sợ Văn Triển không nói chuyện với mình nữa.

—— Nàng ấy không khuyên ta.

Văn Giác càng bực bội: "Vậy tại sao đệ lại như thế này, trước kia ta đã từng cầu xin, cũng từng mắng nhiếc, đệ chưa từng nghe lọt tai, tình nghĩa bao nhiêu năm của chúng ta chẳng lẽ không bằng một mình nàng ta sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »