Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6754 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 77

❊ ❊ ❊

Nàng cảm thấy bóng người tới gần, lật tấm chăn bên ngoài lên, cử chỉ còn thoảng hương thơm của nước.

"Văn Triển." Nàng mơ mơ màng màng, cố gắng mở to mắt để nói chuyện với hắn.

Vẻ mặt đang vùng vẫy của nàng lạc vào tầm mắt của Văn Triển, hắn chỉ tưởng nàng ngủ không ngon giấc.

Vì thế hắn đưa tay, xoa nhẹ nhàng lên đỉnh đầu nàng hai cái.

Có lẽ cảm giác an ủi mà Lục Vân Sơ mang đến cho hắn lúc v.uốt v.e đỉnh đầu quá sâu đậm, hắn tưởng động tác này cũng có thể vỗ về giấc mơ bất an của nàng.

Hắn thật sự đã sai lầm quá lớn rồi.

Tay hắn đưa qua, ống tay áo trung y rủ xuống, hương thơm trên người lập tức len lỏi vào khoang mũi của Lục Vân Sơ.

Mà cái mùi thuốc thanh lãnh thoang thoảng kia lại rất nhạt, nhẹ như khói, vấn vương trên chóp mũi nàng mãi không tan, khiến lòng người ngứa ngáy không thôi.

Lục Vân Sơ cắn răng, rất muốn giãy giụa ngồi dậy đè hắn lại.

Nhưng mí mắt nàng quá nặng, thế nào cũng không mở ra được, lơ đãng một chút, mơ mơ màng màng liền ngủ thiếp đi.

Trước khi ngủ, nàng nghiến răng nghiến lợi nghĩ, ngày mai nhất định phải hỏi cho ra nhẽ mọi chuyện, còn phải nắm tay hắn dặn hắn đừng có xoa đầu nàng nữa, nếu không nàng…

Nhưng sáng hôm sau vừa mở mắt, Lục Vân Sơ bi thương phát hiện mình bị cảm lạnh.

Nàng nằm trên giường uể oải, lắc lắc cái đầu choáng váng, cố gắng chống đỡ ngồi dậy.

Đêm qua nàng chơi đùa quá hăng, toát cả mồ hôi, lại bị gió lạnh thổi trúng, lúc nóng lúc lạnh, bị cảm lạnh cũng là điều bình thường.

Nhưng sớm không cảm, muộn không cảm, lại trúng ngay lúc này, quá đáng thật!

Nàng nghĩ vậy, phần thân trên vừa mới chống lên được, vì không còn sức liền đổ xuống, đang định ngã xuống giường thì một cánh tay vững vàng đỡ lấy nàng.

Văn Triển một tay đỡ nàng, một tay nhét gối tựa vào sau lưng nàng.

Hắn đưa quyển sổ đến trước mặt Lục Vân Sơ.

Bên trên là những chữ đã được viết sẵn: Nàng bị cảm lạnh rồi. Ta đã tìm thấy gói thuốc trị phong hàn trong bếp, đang sắc thuốc, lát nữa nàng uống một bát.

Lục Vân Sơ chớp chớp mắt, tỉnh táo hơn một chút: "Ta không sao, ta có thể dậy được."

Văn Triển dùng ngón trỏ lật sang trang tiếp theo, bên trên vẫn là những chữ đã viết sẵn: Không được. Nàng ngủ đến giờ mới dậy, nhất định là bị cảm lạnh rất nặng, phải nghỉ cho khỏe.

Lục Vân Sơ trừng lớn mắt, nhìn Văn Triển vẻ mặt khó tin.

"Nhưng ta thấy khó chịu, ta muốn rửa mặt."

Văn Triển gật đầu, đặt quyển sổ xuống, đúng lúc Lục Vân Sơ tưởng hắn sắp rời khỏi giường để nàng dậy thì hắn lại bê một chậu đồng từ đầu giường đưa đến trước mặt nàng.

Lục Vân Sơ: …

Nàng đưa tay vào chậu đồng, nhiệt độ nước vừa phải.

Hay lắm. Lục Vân Sơ vớt khăn mặt từ trong chậu đồng, mạnh bạo lau lên mặt một vòng, lần này hoàn toàn tỉnh táo.

"Ta muốn đi nhà xí." Nàng chẳng hề ngượng ngùng.

Ngược lại là Văn Triển khựng lại một chút, tai đỏ lên, lấy một cái áo choàng dày sạch sẽ từ bên cạnh, đứng đó chờ nàng dậy.

Lục Vân Sơ xoay người xuống giường, hắn vội vàng dùng áo choàng bọc kín nàng, vậy mà cái này hắn cũng nghĩ đến.

Khỉ thật, Lục Vân Sơ thầm mắng. Cảm giác kỳ quái này là sao vậy nhỉ, tuy là phong cách của Văn Triển, nhưng sao cứ có cảm giác sai sai.

Đi vệ sinh xong, Lục Vân Sơ bọc áo choàng quay lại mép giường, chui lại vào trong chăn.

Văn Triển đứng đợi bên này, thấy nàng quay lại, lật sang trang thứ ba của quyển sổ: Nàng chắc là đói rồi.

Hôm qua còn dư chút cháo, ta đang hâm nóng bằng lửa nhỏ, lát nữa có thể ăn được rồi.

Xin lỗi, ta không biết nấu ăn, mong nàng sau này dạy ta.

Lục Vân Sơ sờ sờ cái bụng lép xẹp của mình, đúng là đói thật rồi.

Nàng nói: "Ta không muốn uống cháo không, ta phải ăn kèm với sủi cảo hấp." Nàng vén góc chăn định xuống giường: "Ta sẽ quấn áo choàng rồi đi làm một chút, chỉ một lát thôi, hơn nữa chỉ là cảm lạnh nhẹ, không sao đâu."

Văn Triển nhẹ nhàng giữ chặt góc chăn của nàng.

Lục Vân Sơ: … Trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, Văn Triển nhẹ nhàng lật sang trang thứ tư của quyển sổ, trên đó viết: Nàng chắc là còn muốn ăn chút gì khác nữa.

Lần trước thấy nàng hấp sủi cảo, ta đứng bên cạnh học lỏm, lần này liền hấp một lồng sủi cảo, sắp xong rồi.

Lục Vân Sơ: ?!

Nàng ngơ ngác nhìn Văn Triển, Văn Triển mỉm cười với nàng, chỉ tay vào bếp, ra hiệu mình phải trông lửa.

Hắn đi rồi, Lục Vân Sơ dựa vào giường suy nghĩ kỹ, rốt cuộc là lạ chỗ nào nhỉ?

Văn Triển vẫn là Văn Triển, nhưng lần này khác với lần trước hắn sấy tóc cho nàng, tuy cũng dịu dàng chăm sóc nàng, nhưng luôn cảm thấy có thêm chút gì đó…

Nàng dùng ngón tay mân mê cằm, trong đầu mơ hồ có một đáp án sắp bật ra.

Chốc lát sau, Văn Triển bưng khay thức ăn đi vào, Lục Vân Sơ quay đầu nhìn hắn, trong nháy mắt trợn tròn mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »