Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6630 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 39

❊ ❊ ❊

Những buổi tiệc như thế này, thức ăn đều được nấu sẵn từ trước, mà giờ khai tiệc lại sớm muộn khác nhau, nên đầu bếp chỉ có thể giữ ấm món ăn để chờ gia chủ gọi, vì vậy hương vị món ăn giảm đi rất nhiều.

Lục Vân Sơ nếm thử một miếng thịt dê nướng, thịthi nguội, lại nặng mùi hôi, gia vị cũng ít, không có linh hồn ẩm thực là thì là, nàng nuốt vội xuống rồi mở hộp cơm của mình ra.

Hôm nay nàng nghĩ cả ngày xem nên mang gì đi, cuối cùng quyết định làm một bát lẩu cay cốt xương.

Lẩu cay thường được gắn với những quán ven đường, bị gán cho cái mác rẻ tiền.

Người lớn tuổi cứ nghe đến ba chữ "lẩu cay" là liền buột miệng thêm ba chữ "không sạch sẽ".

Nhưng đối với Lục Vân Sơ, lẩu cay đúng là một anh hùng lao động thầm lặng trong giới ẩm thực.

Muốn làm món lẩu cay ngon tuyệt đỉnh thì rất khó, nhưng muốn làm dở cũng không hề dễ dàng.

Quan trọng nhất là, vạn vật đều có thể cho vào lẩu, chỉ cần cho rau thịt mình muốn ăn vào nồi lẩu, đun sôi lên, chỉ cần một cái bát là có thể thoải mái tận hưởng hương vị phong phú như mâm cỗ Mãn Hán Toàn Tịch.

Cái tên lẩu cay có nguồn gốc từ Tứ Xuyên, đi về phía Bắc, trải qua sự cải biến khôn ngoan của những người lao động, hương vị đã hoàn toàn thay đổi.

Nếu không ăn được cay quá, sẽ dùng nước cốt xương heo làm nước dùng, thịt gà để tăng hương vị; khi trời lạnh dễ nguội, sẽ rưới một lớp dày sốt mè sền sệt lên trên, giữ cho nước dùng được nóng.

Lục Vân Sơ mở nắp hộp, một mùi thơm nồng nàn lan tỏa ra.

Mọi người trên bàn đều nhìn nàng với ánh mắt kì lạ, nghe nói sau khi bị bắt gặp vụng trộm, Lục Vân Sơ đã trở nên điên điên khùng khùng, bây giờ xem ra đúng là bệnh không nhẹ.

Lục Vân Sơ tất nhiên hiểu ý nghĩa của những ánh mắt đó, nhưng nàng chẳng bận tâm, những người này chỉ là NPC không có suy nghĩ độc lập, nếu nàng cũng hoà nhập vào bối cảnh, ngoan ngoãn làm một nền tảng, làm khổ cái dạ dày của mình, thì mới đúng là có bệnh.

Kể cả nếu có một ngày chạy theo cốt truyện gặp phải người chết, chỉ cần đến giờ cơm, nàng vẫn có thể móc đồ ăn ra rồi xì xụp ăn.

Nàng gọi nha hoàn đến múc cho Văn Triển một bát nhỏ, đợi nha hoàn đặt bát trước mặt Văn Triển rồi mới tự mình múc một bát, cúi đầu ăn.

Nàng gắp một viên cá, thổi phù phù vài cái.

Cách bức bình phong, Văn Triển nhìn nàng, bỗng nhiên cầm đũa lên, học theo động tác nàng gắp viên cá viên, thổi phù phù vài cái.

Cá viên làm từ cá tươi sống nhảy tanh tách là ngon nhất, không giống như thời hiện đại thêm một đống bột năng và chất tăng vị, cắn một miếng, vị cá tươi thuần khiết lập tức tràn ngập khoang miệng, như ngay lập tức bị kéo đến bờ biển ngập tràn ánh nắng.

Cá viên cũng chia làm nhiều loại, có loại dai giòn sựt sựt, có loại giòn tan mềm mại, cũng có loại mềm mại như đậu hũ.

Ví dụ như cá viên làm từ bụng cá và mỡ heo trộn lẫn, trắng trẻo, mềm mại, ngon ngọt không ngấy, chạm vào răng liền tan ra, khiến người ta tâm tình đại hảo.

Nàng ung dung tự tại ăn, khiến cả bàn người đều ngẩn ra nhìn nàng, éo le thay đồ nàng ăn nhìn lộn xộn một bát lớn, chẳng hề tinh xảo, nhưng mùi vị thật sự hấp dẫn, cứ chui thẳng vào mũi người ta.

Lục Vân Sơ vừa ngẩng đầu, những người đang quan sát nàng lập tức thu hồi ánh mắt, giả bộ như đang trò chuyện vui vẻ.

Nàng lười nói chuyện với NPC, đang định xem trên bàn có nguyên liệu quý hiếm nào thì khóe mắt liếc thấy Liễu Tri Hứa.

NPC không quan trọng, nhưng nữ chính quan trọng nha!

Nàng nháy mắt với Liễu Tri Hứa: "Ăn chút không?"

Liễu Tri Hứa lại bắt đầu trầm tư. Nhưng nàng ấy chưa kịp nghĩ ra điều gì thì đã bị mùi hương lôi kéo.

Nàng ấy xuất thân cao quý, được nuông chiều từ nhỏ, ở địa phương này xem như nửa vị công chúa, từ nhỏ đến lớn tham gia yến tiệc, chưa từng một lần nào là vì ăn uống.

Trọng điểm của yến tiệc không phải là ăn, nàng sỹ cho rằng đó là điều mọi người đều công nhận, vì vậy từ lúc ngồi vào bàn nàng ấy chưa từng động đũa.

Giờ Lục phu nhân hỏi nàng sỹ như vậy là có ý gì?

Nàng ấy chưa kịp nghĩ ra đáp án, thân thể đã thành thật gật đầu.

Vì thế Lục Vân Sơ lại chia cho nữ chính đại nhân một bát.

Liễu Tri Hứa mặthi đỏ, nhưng bụng đói, thật sự không nhịn được. Trong lòng nàng ấy không ngừng an ủi bản thân, biết đâu đây là quy củ của nơi này, cũng không đến mức thất lễ.

Lục Vân Sơ gắp cho nàng ấy vài sợi mì, mì nằm dưới đáy bát, thấm đẫm nước dùng, bị tương mè hòa quyện thành một khối, khuấy lên dính dính.

Sợi mì phủ đầy nước dùng và tương mè ăn vào mềm mại, hương thơm của ngũ cốc từ mì chính là nền tảng, mang theo hương vị phong phú của tất cả các nguyên liệu, có thể nói là tập hợp của mỹ vị, chưa kịp nhai kỹ đã không nhịn được nuốt xuống, hơi nóng lan tỏa đến tận dạ dày.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »