Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6577 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

Qua lớp vớ trắng có thể thấy, mắt cá chân nàng đã sưng lên rất nhiều.

Lục Vân Sơ chưa kịp phản ứng, vẫn còn đang nói chuyện túi thơm: "Ta sai rồi, ta không có ý định lấy trộm đồ của chàng, thật sự là…"

Chưa nói hết câu, Văn Triển đứng dậy bỏ đi.

Trong lòng nàng "thịch" một tiếng, xem ra lời giải thích này quá ba láp rồi.

Nàng xoa xoa thái dương, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì, bên tai bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân.

Văn Triển ôm y phục sạch sẽ, khăn tay, cầm theo hòm thuốc đi tới.

Hắn đưa những thứ này cho Lục Vân Sơ, lòng Lục Vân Sơ nhất thời mềm nhũn, thừa thắng xông lên giải thích: "Ta có nỗi khổ tâm, không thể không làm theo hắn, nhưng mà không phải xuất phát từ bản ý của ta, ta sẽ cố gắng——"

Lời chưa dứt, Văn Triển lại bỏ đi.

Dáng vẻ này, không giống người câm, ngược lại giống người điếc.

Xem ra là rất giận rất giận rồi.

Lục Vân Sơ khổ não, bỗng nhiên hắthi một cái, đành phải lau khô người, thay y phục trước đã.

Nàng ôm đống đồ này nhảy chân sáo vào phòng trong, mọi thứ xong xuôi hết rồi Văn Triển vẫn chưa xuất hiện.

Chẳng lẽ là trốn trong góc nào đó giận dỗi?

Lục Vân Sơ sờ không ra tính tình của Văn Triển, nếu là giận thì còn đỡ, cùng lắm là không để ý đến nàng, chỉ sợ hắn cảm thấy mình bị phản bội, bóng ma tâm lý càng thêm nặng nề thì phải làm sao?

Không được, phải đi tìm hắn.

Lục Vân Sơ cầm rượu thuốc, đổ lên mắt cá chân, nhăn nhó xoa mộthi, cảm thấy không còn đau lắm, chuẩn bị đứng dậy đi tìm Văn Triển.

Vừa động, Văn Triển đã bước vào phòng trong.

Tay hắn xách theo lồng ấp không biết lấy từ đâu ra, bước nhanh đến bên cạnh Lục Vân Sơ, đặt lồng ấp trước giường.

Lục Vân Sơ ngây ngốc nhìn lồng ấp: "Vừa rồi chàng đi làm cái này à?"

Văn Triển gật đầu, chỉ chỉ tóc nàng.

Tóc Lục Vân Sơ vừa dài vừa dày, dù cho đã dùng khăn lau qua, vẫn ẩm ướt, vào lúc trời thu mưa này, cứ để như vậy rất có thể sẽ bị đau đầu.

Văn Triển ra hiệu cho nàng buông tóc xuống, dùng lồng ấp hong tóc.

Lục Vân Sơ vẫn còn lo lắng chuyện Văn Triển giận, đầu óc chưa kịp xoay chuyển, ngoan ngoãn cúi người xuống.

Văn Triển cong cong khóe mắt, vỗ vỗ mép giường, bảo nàng nằm lên đó.

Lục Vân Sơ hoàn hồn, "Ờ ờ" hai tiếng, lăn qua, nằm trên giường, đầu hướng ra mép giường, buông tóc xuống theo mép giường.

Văn Triển nâng lồng ấp đến gần, vén tóc nàng lên, từng chút từng chút giúp nàng hong khô.

Lục Vân Sơ không nhìn thấy nét mặt và động tác của hắn, chỉ có thể cảm nhận hắn đang dịu dàng ***** tóc mình.

Nàng nhìn chằm chằm trần nhà, cẩn thận dè dặt lần nữa nhắc đến chuyện đó: "Văn Triển, ta có thể giải thích."

Giọng nói vừa dứt, tay Văn Triển ngừng động tác *****.

A, không nên nhắc đến, lại chọc hắn giận rồi sao?

Lục Vân Sơ đang định lật người bò dậy, bỗng nhiên cảm thấy trên đỉnh đầu có xúc cảm mềm mại.

Là Văn Triển nhẹ nhàng vỗ vỗ đỉnh đầu nàng.

Trái tim đang bồn chồn lo lắng của Lục Vân Sơ kỳ diệu thay chỉ trong nháy mắt được an ủi.

Nàng vẫn còn chưa hoàn hồn, định bò dậy xem thần sắc của hắn, Văn Triển lại đưa quyển sổ đến trước mặt nàng, cắt ngang động tác của nàng.

—— Ta không giận.

Lục Vân Sơ nhìn chằm chằm vào chữ, không dám tin.

Văn Triển thu hồi quyển sổ, nàng nghe được tiếng bút chạm vào giấy sột soạt.

Quyển sổ lại được đưa đến trước mặt nàng.

Hắn không hề tỏ vẻ chán ghét lại viết một lần nữa: Ta không giận.

Tâm tình Lục Vân Sơ bị sáu chữ này khuấy đảo long trời lở đất.

Nàng nghĩ đến lúc Văn Triển được cứu, nàng vẫn còn đề phòng, Văn Triển lại phản ứng bình thản, giống như con rối không có cảm xúc.

Sau đó nàng mang theo thiện ý tiếp cận hắn, hắn cũng không có ý bài xích, hắn vẫn luôn ôn hòa đối đãi với nàng như vậy, chưa từng thay đổi.

Nghĩ đến sự sắp đặt của cốt truyện, trong lòng Lục Vân Sơ chua xót, hắn luôn bị bạc đãi, nhưng hắn chưa từng oán hận, bất bình, ngay cả khi Văn Giác rõ ràng có cầu cạnh hắn, thái độ cũng không biểu hiện ra chút cầu cạnh nào, hắn vẫn điềm tĩnh, dường như tất cả đều chẳng liên quan đến mình.

Vậy còn hai kiếp trước thì sao? Nếu Văn Giác chịu ra tay cứu hắn một phen, nữ phụ còn chút lương tri, không để bệnh tình của hắn thêm trầm trọng, thì hắn đã chẳng rơi vào kết cục bi thảm như thế.

Rõ ràng biết tất cả đều là cốt truyện, nhưng Lục Vân Sơ vẫn phẫn uất không thôi, nàng tức đến suýt khóc, vùng dậy khỏi giường: "Sao chàng có thể không tức giận chứ!"

Văn Triển không ngờ nàng lại phản ứng dữ dội như vậy, tay còn đang giơ giữa không trung chưa kịp rụt về.

Lục Vân Sơ thuận tay túm lấy tay áo hắn: "Chàng phải tức giận mới đúng, tại sao chàng lại không tức giận?"

Nàng vừa áy náy vừa phẫn nộ, giọng nghẹn ngào, dọa cho Văn Triển không dám nhúc nhích, cứng đờ tại chỗ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »