Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12320 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 179
đồ ngu (1)

❊ ❊ ❊

Sự xuất hiện của Tống Vãn Huỳnh cùng với những lời nói đầy ẩn ý của cô đã đẩy bầu không khí vốn dĩ không hòa hợp đến mức căng thẳng như chực bùng nổ.

Ân Nguyệt Tuyết không cảm thấy quen mặt với Tống Vãn Huỳnh, dù cô từng xuất hiện trên hot search nhưng cũng chỉ nổi lên trong thời gian rất ngắn.

Tuy vậy là một nghệ sĩ lăn lộn nhiều năm trong giới giải trí, Ân Nguyệt Tuyết thừa hiểu nếu Tống Vãn Huỳnh không có bối cảnh và chỗ dựa nào, làm sao có thể dễ dàng đi vào hậu trường đoàn phim, lại còn thẳng thừng nói với cô những lời khó nghe như vậy.

Nhưng cô cũng chẳng phải là một ngôi sao nhỏ dễ bị người khác tùy tiện bắt nạt sau chừng ấy năm trong giới.

Ân Nguyệt Tuyết cười lạnh: “Ý cô là nói, một người xuất thân là người mẫu, không có tác phẩm đại diện như Minh Vi lại được đạo diễn để mắt tới vì diễn xuất?”

“Chứ còn gì nữa?” — Tống Vãn Huỳnh bất ngờ ra vẻ ngạc nhiên: “Chẳng lẽ cô nghĩ Minh Vi là dùng thủ đoạn mờ ám gì đó để ép đạo diễn Trương phải đổi nữ chính sao? Thì ra trong lòng cô, đạo diễn Trương lại là người không có nguyên tắc và dễ bị lung lay như thế à?”

……Ân Nguyệt Tuyết mỉa mai không thành ngược lại còn bị Tống Vãn Huỳnh phản đòn một cách sắc bén, sắc mặt lập tức trở nên u ám: “Tôi đâu có nói vậy.”

“Chính cô vừa nói đấy thôi, chị Minh Vi vào nghề bao năm, không có bối cảnh cũng chẳng có quan hệ lại không dùng thủ đoạn mờ ám, vậy nghĩ tới nghĩ lui, ngoài diễn xuất ra còn có thể là lý do gì khác?”

Sắc mặt của Ân Nguyệt Tuyết giờ đã chẳng thể dùng từ “khó coi” để miêu tả nữa, rõ ràng bị Tống Vãn Huỳnh chọc giận không nhẹ.

Trước khi Ân Nguyệt Tuyết kịp lên tiếng, Tống Vãn Huỳnh đã nhanh miệng nói trước: “Đừng giận. Thật ra nghĩ kỹ thì việc đổi vai nữ chính cũng là chuyện tốt cho cô. Diễn xuất của cô không đạt yêu cầu của đạo diễn Trương thì quá trình quay phim sau này chắc chắn cũng chẳng đạt được hiệu quả ông ấy mong muốn. Đợi đến khi phim chiếu, khán giả thấy diễn xuất tệ hại của cô, bên đối thủ chẳng phải sẽ mua vô số bài bôi nhọ cô sao? Fan của cô có khi còn quay lưng vì thất vọng nữa ấy chứ. Lúc đó bộ phim chẳng những không trở thành tác phẩm tiêu biểu của cô mà còn trở thành vết đen lớn trong sự nghiệp. Cô nói xem có phải không?”

Lời lẽ của Tống Vãn Huỳnh vừa đảo trắng thay đen, vừa trơn tru đến đáng kinh ngạc khiến Ân Nguyệt Tuyết nén giận mãi mới nghiến răng hỏi: “Cô tên là gì?”

“Cô không giống chị Minh Vi, cô lăn lộn trong giới bao năm, có bối cảnh có quan hệ, chẳng lẽ còn cần tôi tự giới thiệu mới biết tôi là ai sao?”

Ân Nguyệt Tuyết lạnh lùng liếc nhìn Tống Vãn Huỳnh, lại quay sang nhìn Minh Vi, lần này sau khi bị cô chặn họng thì cũng không nói thêm gì nữa, chỉ hậm hực đụng mạnh vai Tống Vãn Huỳnh rồi sải bước rời đi.

“Ái da—” Tống Vãn Huỳnh bị cô đụng cho lảo đảo một cái, thuận đà ngả vào lòng Minh Vi, nhăn mặt than vãn: “Chị à, cô ta thật là hung dữ.”

Minh Vi bật cười bất lực, “Lúc nãy còn đấu khẩu khiến người ta không nói nổi một lời, bây giờ lại quay ra làm nũng?”

“Thì cũng tại cô ta còn định vu oan chị nữa mà! Chị à, em nhắc trước nhé, cô ta bị mất vai nữ chính tốt như vậy, nhất định sẽ tìm cách trả đũa chị. Kiểu người này hay đổi trắng thay đen lắm, nào là chị giành vai nhờ có người chống lưng, tệ hơn nữa là bôi xấu mối quan hệ của chị với đạo diễn rồi kích động fan chửi bới chị. Chị phải cẩn thận đấy.”

“Yên tâm, chị biết rõ mà. Còn em, nói đi, hôm nay đến tìm chị có chuyện gì?”

“Thì tại em nghe nói đạo diễn Trương chọn chị làm nữ chính phim mới nên đặc biệt đến chúc mừng chị nè.”

Minh Vi nhướng mày, “Chị mới vào đoàn hôm nay mà em đã biết rồi? Vãn Huỳnh, nói thật đi, chuyện đạo diễn Trương đổi nữ chính…”

“Không phải em!” Tống Vãn Huỳnh vội giơ tay thề, “Mặc dù phim này công ty Trung Tuấn có đầu tư nhưng em thề, em thật sự không tham gia vào quyết định đổi nữ chính. Em chỉ nghe phong thanh đạo diễn Trương mời chị đến thử vai thôi. Mà với diễn xuất của chị, được chọn làm nữ chính thì cũng là chuyện bình thường mà đúng không?”

“Vậy giờ em chúc mừng cũng xong rồi, về đi.”

“Đừng mà! Em mới đến đã đuổi em đi rồi à?”

Minh Vi không đáp, chỉ nhìn cô thong thả.

“Thôi được rồi, em thừa nhận, em đến không chỉ để chúc mừng.” Tống Vãn Huỳnh cười tươi, thân mật khoác lấy cánh tay Minh Vi, giọng vui vẻ: “Chị à, gần đây em nhận một dự án, là thế này, Trung Tuấn có một thương hiệu trang sức, nhưng từ khi thành lập đến giờ độ nổi tiếng và doanh số đều không khá lên được. Năm nay bộ phận thiết kế mời được một nhà thiết kế cực kỳ tài năng, thiết kế ra loạt trang sức rất đẹp, em thấy chắc chắn sẽ được yêu thích trong triển lãm trang sức tháng sau.”

Nói xong, Tống Vãn Huỳnh lôi điện thoại ra, mở hình mẫu thiết kế cho Minh Vi xem.

“Chị xem, đẹp không?”

Minh Vi lật xem vài tấm, “Ừm, cũng được. Rồi sao nữa?”

“Thật ra những năm trước thiết kế cũng không tệ, tuy không bằng mấy thương hiệu quốc tế lớn nhưng cũng thuộc hàng top trong nước. Em nghiên cứu mãi, thấy vấn đề nằm ở người đại diện.”

Đến đây thì Minh Vi đã hiểu rõ ý đồ rồi.

Nhưng cô không nói gì.

“Ý em là sao?”

“Chị Minh Vi, chị hiểu rồi mà! Em muốn mời chị làm đại diện thương hiệu trang sức này, chuyện cát-xê dễ thương lượng!” Tống Vãn Huỳnh chắp tay khẩn cầu, “Em suy nghĩ rất kỹ rồi, ngoài chị ra thì không ai phù hợp hơn cả.”

Minh Vi tiếp tục xem hình trang sức, không đáp.

Trong tương lai, việc Minh Vi làm đại diện cho thương hiệu này sẽ khiến nó từ thương hiệu hạng ba vươn lên hàng đầu trong nước, doanh số và danh tiếng tăng mạnh nên Tống Vãn Huỳnh cảm thấy nhất định phải giữ chặt lấy Minh Vi.

Dù sao thì phù sa không chảy ruộng ngoài.

“Chị à, mình là người một nhà mà, chị giúp em với nha.”

“Gửi thiết kế trang sức cho chị, chị sẽ suy nghĩ, mai trả lời.”

Minh Vi nói vậy, rõ ràng là có hy vọng.

“Chị Minh Vi, cảm ơn chị nhiều lắm! Em gửi ngay đây, cả hợp đồng em cũng chuẩn bị sẵn rồi.”

“Hợp đồng? Em chuẩn bị hợp đồng luôn rồi à?”

“Dĩ nhiên! Em mang theo đầy đủ thành ý mà, tất nhiên phải chuẩn bị mọi thứ thật kỹ.”

“Đừng vội mừng, chị vẫn chưa đồng ý.”

Tống Vãn Huỳnh chẳng hề lo lắng, “Chị à, em tin là chỉ cần chị xem hợp đồng và thiết kế, chị sẽ đồng ý thôi.”

Nhìn vẻ tự tin tràn đầy của cô, Minh Vi chỉ mỉm cười không nói gì.

Gửi hợp đồng và thiết kế xong, Tống Vãn Huỳnh cũng không nán lại đoàn phim lâu.

Trước đó Tống Chính Huy để cô chọn một dự án trong vài cái, cô chọn thương hiệu trang sức này. Có Minh Vi ở đây còn sợ thương hiệu không vực dậy được sao?

Mấy ngày sau đó, Tống Vãn Huỳnh bận rộn lo cho dự án trang sức nhưng cũng không quên Văn Nghiên.

Gần đây ngoài việc mỗi ngày đưa đón cô đi làm, những lúc khác Văn Nghiên đi đâu, gặp ai, làm gì, cô đều không rõ mà cũng chẳng hỏi.

Tại tiệc rượu sau hội nghị đầu tư mạo hiểm, Văn Nghiên ngồi một mình nơi góc phòng, chán chường nhìn đám nhà đầu tư và startup đang tụ tập nâng ly cụng chén khắp nơi.

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »