Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12192 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 148
công chúa cải thảo (1)

❊ ❊ ❊

Trừ khi là vì xã giao bắt buộc, bình thường Văn Nghiên rất ít khi uống rượu. Nửa đời trước duy chỉ có một lần anh uống say, kết quả lại bị Tống Vãn Huỳnh kéo lên con thuyền hôn nhân.

Từ đó về sau, có thể không uống là anh sẽ không uống.

Tống Vãn Huỳnh đang ngồi xổm dưới đất ngẩng đầu nhìn Văn Nghiên: “Anh đang làm gì vậy?”

“Quay phim.”

Tống Vãn Huỳnh hít hít mũi, lau nước mắt ở khóe mắt: “Vậy thì anh phải quay tôi cho đẹp vào đấy, dù sao tôi cũng là cây cải thảo xinh đẹp nhất trong cả cánh đồng cải mà.”

Khung hình quay có chút rung nhẹ.

Quay xong bộ dạng say rượu của Tống Vãn Huỳnh, Văn Nghiên cất điện thoại đi, ngồi xổm xuống bên cạnh cô: “Quay xong rồi, em đúng là cây cải thảo xinh đẹp nhất cánh đồng. Cải nhỏ à, giờ có thể lên nhà được chưa?”

“Cái gì mà cải nhỏ, anh không được gọi tôi như thế.”

“Vậy tôi nên gọi em là gì?”

Tống Vãn Huỳnh nhìn anh bằng đôi mắt ngây dại vì say: “Tôi là công chúa của gia tộc cải thảo, cho nên anh phải gọi tôi là công chúa cải thảo!”

“…”

Văn Nghiên im lặng một lúc lâu, sau cùng bất lực bật cười: “Được rồi công chúa cải thảo, bây giờ có thể về nhà cùng tôi chưa?”

Tống Vãn Huỳnh lờ đờ nhìn chằm chằm anh, quan sát một hồi rồi gật đầu: “Dù anh xấu trai nhưng nể tình lúc nãy anh không ăn thịt tôi, anh cứ ở đây đi.” Cô nhích qua bên cạnh, chỉ vào chỗ mình vừa ngồi.

Văn Nghiên tò mò hỏi: “Tôi không ăn thịt em? Vậy tôi là gì?”

“Anh không phải là heo Peppa à?”

“…” Biết thế đã không hỏi.

Văn Nghiên chưa từng nghĩ mình lại có thể kiên nhẫn và hiền lành đến thế, anh hít sâu một hơi: “Được rồi, em nói gì cũng đúng. Nhưng tôi nói về nhà không phải là chỗ này.” Anh chỉ lên trên, “Chúng ta còn có một ngôi nhà khác, em quên rồi à?”

Tống Vãn Huỳnh lắc đầu: “Không đi.”

Văn Nghiên trầm ngâm một lát, không dỗ nữa bèn bế cô lên. Ai ngờ vừa mới bế được thì cô đã giãy giụa như bị bắt cóc la hét ầm ĩ: “Cứu mạng! Có ai không, cứu mạng với! Cướp cải thảo kìa!”

Tiếng la hét vang vọng khắp bãi đỗ xe dưới tầng hầm khiến bảo vệ của khu chung cư Giang Sơn Nhất Phẩm cũng phải chạy tới xem xét.

Thấy là Văn Nghiên và Tống Vãn Huỳnh, các bảo vệ đều nở nụ cười ngượng ngùng nhưng vẫn lịch sự: “Anh Văn, anh có cần giúp gì không ạ?”

Tống Vãn Huỳnh giãy giụa quá mạnh, dùng từ "vùng vẫy trong tuyệt vọng" cũng không ngoa, Văn Nghiên suýt nữa không giữ được cô đành tạm thời đặt cô xuống.

“Không cần đâu.”

“Vâng, xin lỗi đã làm phiền.”

Mấy người bảo vệ rời đi, Văn Nghiên nhìn "công chúa cải thảo" đang cố bám chặt đất bất lực hỏi: “Em nói đi, phải làm sao em mới chịu lên lầu?”

“Tôi không đi! Tôi đã nói rồi, nếu anh nhổ tôi ra khỏi đất, tôi sẽ chết mất!”

“Không đâu, tôi đảm bảo với em, chỉ năm phút nữa là chúng ta về đến nhà.” Văn Nghiên dịu giọng như đang dỗ con nít: “Em nghĩ mà xem, chỉ năm phút thôi. Em là công chúa cải thảo cơ mà, làm sao mà chết được? Về đến nhà tôi sẽ trồng em lại vào đất, bón phân tưới nước, em sẽ còn xinh đẹp hơn bây giờ nữa.”

“Thật không đó?”

“Thật mà.”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu ra chiều suy nghĩ nhưng vẫn chưa yên tâm lắm, dặn dò: “Vậy anh phải nhanh lên, trồng tôi vào đất rồi nhớ tưới thật nhiều, thật nhiều nước đó.”

“Ừ.”

“Vậy được rồi, anh có thể nhổ tôi lên khỏi đất rồi, nhưng phải cẩn thận nhé, đừng làm rách lá của tôi.”

“Được rồi, tôi sẽ cẩn thận.” Cuối cùng cô cũng đồng ý khiến Văn Nghiên thở phào, cẩn thận bế cô lên đi về phía thang máy.

Cửa thang máy vừa khép lại, Tống Vãn Huỳnh liền kêu lên: “Ây da!”

“Sao vậy?”

“Tôi quên chưa nói với mấy bạn cải thảo của tôi là tôi đi rồi. Không biết các bạn ấy không thấy tôi có tưởng tôi bị cướp mất không?”

Văn Nghiên – người đang thực sự cướp cải thảo: “…”

“Không được không được, tôi không đi nữa, anh mau trồng tôi lại!”

“Tôi vừa nhổ em xong có nói với mấy bạn cải của em rồi, em yên tâm, ngày mai tôi sẽ dẫn em xuống thăm các bạn ấy được không?”

Tống Vãn Huỳnh vẫn lắc đầu: “Không được, cải thảo không thể nhổ lên nhổ xuống nhiều lần, dễ chết lắm.”

“Vậy tôi trồng em vào chậu, mai tôi bưng cả chậu xuống nhé.”

“Anh thông minh thật đó!” Tống Vãn Huỳnh ngạc nhiên ôm lấy anh: “Anh là chú heo Peppa thông minh nhất mà tôi từng gặp!”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »