Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12336 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 199
chúng ta chỉ là nhân vật phụ trong tiểu thuyết (1)

❊ ❊ ❊

Vợ sao?

Lời của Văn Việt vừa dứt, xung quanh tiếng xì xào bàn tán càng lúc càng lớn.

Một nhân viên tiến lên tìm hiểu tình hình, người đàn ông bị đá đang nằm gục dưới đất ôm bụng, đầu óc vốn bị rượu làm cho mơ hồ nay đã tỉnh táo hẳn. Nhưng người có thể được mời tham dự buổi họp báo thế này hoặc là có quan hệ thân thích với hai nhà Văn và Tống, hoặc là có giao tình trong giới kinh doanh — nói chung cũng không phải kẻ vô danh tiểu tốt.

Trước bao ánh mắt bị Văn Việt đá ngã mất mặt như vậy, gã đàn ông cố gượng đứng dậy, giận dữ nhìn Văn Việt:

“Anh… Tổng giám đốc Văn, tôi không biết cô ấy là vợ anh. Hơn nữa tôi cũng đâu có ác ý gì, chỉ là muốn làm quen với cô Minh thôi, cần gì phải kích động như vậy?”

Văn Việt tức đến bật cười lạnh:

“Làm bạn? Làm bạn mà phải động tay động chân à? Hay là anh tưởng Minh Vi chỉ là một ngôi sao nhỏ không quyền không thế nên có thể tùy ý chà đạp?”

Người đàn ông nhìn quanh với vẻ chột dạ, giọng điệu cũng hạ xuống:

“Tổng giám đốc Văn, tôi đã hợp tác với Văn thị nhiều năm, cũng xem như bạn cũ, có gì không thể ngồi xuống nói chuyện. Huống chi đây còn là buổi họp báo của Trang Sức Trung Tuấn…”

Nghe bị gọi tên, Tống Vãn Huỳnh lập tức bước đến, trừng mắt nhìn gã đàn ông:

“Anh biết đây là họp báo của Trang Sức Trung Tuấn mà còn dám bắt nạt chị dâu tôi? Nghĩa là bắt nạt tôi! Buổi họp báo của tôi không chào đón loại người như anh, mời anh ra ngoài!”

Lời mắng thẳng thừng khiến mặt gã đàn ông hoàn toàn mất thể diện:

“Cô Tống, tôi và Trung Tuấn cũng có không ít dự án hợp tác…”

“Tôi không thèm hợp tác với người có nhân phẩm tồi! Tôi sẽ bảo ba tôi chấm dứt toàn bộ hợp tác với anh!”

“Triệu Minh Huy?” Giọng Văn Nghiên vang lên, anh bước đến bên Tống Vãn Huỳnh lạnh lùng nói:

“Tôi nhớ anh và Văn thị đã kết thúc hợp tác từ năm ngoái rồi, sau đó cũng chẳng còn giao dịch nào nữa, nói là bạn cũ có hơi miễn cưỡng đấy.”

Văn phu nhân bước tới, không nói một lời kéo Minh Vi ra sau, còn ông cụ Văn thì ngồi bên cạnh Minh Vi thấp giọng hỏi han, sau đó quay lại liếc gã đàn ông bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Tư thế che chở công khai của cả nhà họ Văn đã hoàn toàn công bố thân phận của Minh Vi.

Văn Việt lạnh giọng:

“Đưa hắn đến bệnh viện, tiền viện phí tôi trả.”

Rất nhanh, hai nhân viên an ninh mặc vest tiến vào ép gã đàn ông đầy mồ hôi rời khỏi hiện trường.

Khách mời bắt đầu bàn tán xôn xao nhưng Minh Vi chỉ im lặng nhìn theo kẻ vừa bị áp giải.

Khách mời buổi họp báo lần này không chỉ có giới doanh nhân mà còn không ít người nổi tiếng trong giới giải trí và truyền thông.

Giới này ai cũng rõ mấy lời đồn xoay quanh Minh Vi thời gian gần đây. Không ai không biết sau lưng Minh Vi có người chống lưng, nếu không thì một ngôi sao nhỏ không quyền không thế như cô làm sao có thể dập tắt được những tin đồn nhan nhản?

Thậm chí một số phóng viên còn biết rõ người đàn ông hôm trước vào khách sạn cùng Minh Vi chính là Văn Việt. Ban đầu chỉ nghĩ anh ta là “nhà đầu tư chống lưng” cho Minh Vi, ai ngờ hai người lại là vợ chồng thật sự.

Tiếng chụp ảnh lập tức vang lên không ngớt.

Tống Vãn Huỳnh bước đến bên Minh Vi:

“Chị, chị không sao chứ? Tên đó có làm gì chị không?”

Minh Vi lắc đầu:

“Không sao, Vãn Huỳnh, xin lỗi, suýt nữa phá hỏng buổi họp báo của em.”

Tống Vãn Huỳnh liên tục xua tay:

“Sao lại nói thế được! Chị đừng nói vậy, không phải lỗi của chị mà, là em không sàng lọc kỹ khách mời mới để loại người đó vào được.”

Bên cạnh, Văn Việt khẽ nhíu mày:

“Tống Vãn Huỳnh, sau này làm việc cho cẩn thận một chút, kiểu người như thế cũng trở thành khách quý của cô, không điều tra lý lịch trước sao?”

Trong mắt Tống Vãn Huỳnh, hình tượng cao lớn đẹp trai của Văn Việt đã sụp đổ. Nhưng cô biết mình có lỗi liền cúi đầu xin lỗi:

“Xin lỗi anh cả, là lỗi của em. Lần sau em sẽ chọn lọc kỹ càng hơn.”

Minh Vi cau mày:

“Liên quan gì đến em ấy chứ? Buổi họp báo có bao nhiêu chi tiết, đâu thể việc gì em ấy cũng chu toàn được? Hơn nữa làm gì có cách nào kiểm tra nhân phẩm sau khi uống rượu? Anh như vậy chẳng phải là làm khó người ta quá rồi sao?”

“Đúng vậy, chuyện này đâu liên quan đến Vãn Huỳnh?” Văn phu nhân cũng trách móc Văn Việt:

“Chẳng lẽ trong công ty con, nhân viên phạm lỗi thì là lỗi của con à?”

Cả Văn Nghiên cũng sa sầm mặt:

“Anh cả, anh nói vậy không đúng đâu. Họp báo nhiều công đoạn như vậy, đâu phải một mình Vãn Huỳnh làm hết, chẳng lẽ em ấy cố ý để tên đó vào để gây khó dễ cho chị dâu à?”

Tống Vãn Huỳnh cuống quýt:

“Không không không, mọi người đừng bênh em. Hôm nay để chị bị quấy rối là lỗi của em! Em không lọc kỹ khách mời, cũng không kịp thời ngăn cản. Là do em chưa làm chu toàn! Anh cả chỉ nhắc nhở mấy câu thôi, em không thấy tủi thân, thật sự không!”

Lời của cô vừa nói xong, ánh mắt trách móc về phía Văn Việt lại càng rõ ràng hơn.

Văn Việt: “…”

Anh nhìn Tống Vãn Huỳnh điềm đạm nói:

“Được lắm, Tống Vãn Huỳnh, mới bao lâu mà mọi người đã bênh cô hết rồi.”

Tống Vãn Huỳnh đứng sau Minh Vi không nói một lời.

Ông cụ Văn nhíu mày, liếc nhìn đám đông xung quanh đang xì xào:

“Được rồi, có gì thì để sau buổi họp báo hãy nói.”

Văn Việt nhìn về phía cửa, ánh mắt sâu thẳm khẽ gật đầu.

Sóng gió bất ngờ ấy nhanh chóng lắng xuống.

Sau khi ăn qua loa vài miếng, Tống Vãn Huỳnh liền cầm ly rượu đi khắp hội trường chào hỏi. Buổi họp báo lần này vô cùng suôn sẻ, nhận được sự khen ngợi đồng thuận, dù đó là nhờ thiết kế trang sức hay nhờ hậu thuẫn từ hai nhà Văn và Tống.

Vui mừng quá đỗi, cô uống hơi nhiều, người ngà ngà say dựa vào Văn Nghiên vừa chào hỏi vừa khéo léo kết thân, gom về được không ít mối liên hệ trong giới trang sức.

Tiễn vị khách cuối cùng rời đi, buổi họp báo kết thúc viên mãn.

Tống Vãn Huỳnh hơi chếnh choáng men say nhưng vẫn còn rất phấn khích. Nhìn Văn phu nhân và ông cụ Văn đã ngồi vào xe, cô vẫy tay tạm biệt:

“Ông ơi, mẹ ơi, cảm ơn hai người đã đến ủng hộ buổi họp báo của con hôm nay, vất vả rồi ạ. Trên đường đi cẩn thận, nghỉ sớm nhé!”

“Con cũng vậy.” Văn phu nhân nhìn Văn Nghiên đang ôm Tống Vãn Huỳnh:

“Văn Nghiên, con với Vãn Huỳnh cũng nghỉ sớm đi.”

“Con biết rồi ạ.”

Tống Vãn Huỳnh vẫy tay nhìn xe dần dần rời đi, đến khi khuất bóng mới quay lại dáo dác nhìn quanh:

“Chị Minh Vi với anh cả đâu rồi? Sao không thấy nữa?”

“Vừa đi rồi.”

“Em còn chuyện muốn nói với chị Minh Vi mà, sao đi nhanh thế?”

“Cũng muộn rồi, hội trường sẽ có người xử lý, thời gian này em cũng mệt rồi, về nghỉ sớm đi?”

“Em không mệt đâu, bây giờ em tỉnh táo lắm!” Tống Vãn Huỳnh ngẩng đầu nhìn Văn Nghiên:

“Anh biết không? Ba đã tặng Trang Sức Trung Tuấn cho em rồi!”

Có lẽ vì uống rượu nên mắt cô long lanh lấp lánh, trong suốt như nước khiến người khác không thể rời mắt.

Văn Nghiên khẽ mở áo khoác, đưa tay kéo cô vào trong áo mình:

“Ừ, Trang Sức Trung Tuấn từ giờ là của em rồi, chúc mừng.”

“Vậy anh thấy hôm nay em thể hiện thế nào?”

“Rất tốt.”

“Thật không?”

“Dĩ nhiên là thật, em rất xuất sắc.”

Tống Vãn Huỳnh cười híp mắt như trăng lưỡi liềm, nụ cười ngọt ngào như đường mật:

“Em cũng cảm thấy mình rất xuất sắc!”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »