Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12378 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 103
tô tổng, cảm ơn vì đã nhường nhé (2)

❊ ❊ ❊

“Làm sao vậy? Vẫn không quen sao?”

Nghe thấy vậy, dù quả thật không quen với vị tanh này nhưng Văn Nghiên không nói gì, vẫn nhai thêm vài cái.

“Đừng ăn nữa,” Tống Vãn Huỳnh đưa tay giữ cằm anh, tay kia lấy thùng rác bên cạnh đặt trước mặt anh, “nhổ ra đi.”

Văn Nghiên cảm thấy có chút buồn cười, anh nhai vài cái rồi nuốt xuống.

Thấy anh đã nuốt, Tống Vãn Huỳnh nhíu mày: “Aiz, anh làm gì vậy? Không ngon thì nhổ ra thôi mà, có phải có người ngoài đâu, sao phải ép bản thân nuốt xuống?”

“Chỉ là một muỗng cơm thôi mà.”

“Một muỗng cơm mà anh không thích.” Cô hiểu rõ thói quen của Văn Nghiên nhất thời không sửa được bèn thở dài: “Thôi vậy, uống chút canh anh thích súc miệng đi.”

Cô không ngại ngần đẩy nửa phần canh còn lại trong hộp giữ nhiệt về phía Văn Nghiên: “Nếu Scarlett thật sự đồng ý vào làm thì đây coi như là thành quả công việc đầu tiên của tôi, coi như canh này là lời cảm ơn vì anh đã giúp tôi nói đỡ trước mặt ba.”

“Dùng canh không phải do em nấu để cảm ơn người ta? Thế chẳng phải quá thiếu thành ý sao?”

“Vậy anh muốn tôi cảm ơn thế nào?”

“Nếu còn phải để tôi nói ra thì món quà cảm ơn này tôi thà không nhận.”

“… Được rồi, để tôi tự nghĩ được chưa?”

Văn Nghiên cầm lấy bát canh, khóe môi lặng lẽ nhếch lên thành nụ cười không thể che giấu.

Nói về khu vực nào của thành phố tăng giá nhanh nhất thì phải kể đến quận Từ Ninh. Năm năm trước khi chưa có tàu điện ngầm, giá nhà chỉ khoảng bảy, tám ngàn một mét vuông, thế mà chỉ trong vòng năm năm đã tăng gấp mười lần. Những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, nơi đây sớm đã không còn là vùng quê lầy lội từng bị trêu chọc ngày xưa nữa.

Nhưng giữa những tòa nhà cao tầng ấy lại có ba dãy nhà cũ bốn tầng được xây từ hơn bốn mươi năm trước vẫn còn đứng sừng sững, hoàn toàn lạc lõng so với xung quanh.

Ba tòa nhà này vốn không phải khu dân cư quy hoạch bài bản, không có rào chắn cũng chẳng có cổng, lối đi tối om cách mặt đường chỉ hai ba mét, cách âm thì kém, đến nỗi ở tầng một cũng nghe được người tầng bốn đang nói chuyện.

Scarlett đỗ xe bên đường, vừa bước xuống liền ngẩng đầu nhìn tòa nhà cũ kỹ trước mắt.

Từ khi có trí nhớ, cô đã sống với bà ngoại ở đây. Cây long não trăm tuổi trước nhà là nơi cô thích nhất thuở nhỏ – vừa che nắng tránh nóng lại có thể ngồi dưới gốc cây nhìn đàn kiến tha mồi.

Ký ức ngày xưa vẫn còn rất rõ ràng. Cô đi lên tầng ba, đứng trên hành lang tầng bốn đảo mắt nhìn quanh. Ngoại trừ những tòa cao ốc xung quanh thì mọi thứ ở đây dường như không có gì thay đổi.

Căn phòng ở cuối tầng ba từng là của bà ngoại. Diện tích không lớn, chỉ có một phòng khách hẹp và một phòng ngủ. Toilet và bếp là dùng chung với cả tầng. Khi còn bé, Scarlett rất bất tiện mỗi khi muốn đi vệ sinh vào buổi tối, vì nghe mấy cậu bạn ở trường kể chuyện ma dọa cô nên cô không dám dậy một mình, lần nào cũng phải gọi bà ngoại dậy đi cùng.

Khi đó đèn trong nhà vệ sinh hay bị hỏng, bà ngoại bèn đưa cho cô cái đèn pin bảo cô kể chuyện cho bà nghe.

Thoáng cái đã bốn mươi năm trôi qua.

Scarlett đứng trước cánh cửa cũ nát, ổ khóa gỉ sét vẫn trung thành giữ “nhiệm vụ cuối cùng” của mình. Không vào được bên trong, cô đành ghé mắt nhìn qua cửa sổ. Cách bài trí bên trong không khác mấy so với ký ức của cô, chỉ phủ thêm một lớp bụi dày làm mờ đi màu sắc ban đầu của đồ đạc.

Cô đứng lặng một lúc ở cửa, khẽ cười cay đắng rồi quay người xuống lầu.

Năm đó bà ngoại mất, cô khi ấy đang du học ở nước ngoài nên không thể kịp về để gặp mặt lần cuối – điều đó là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong đời cô.

“Chị?” – Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Scarlett đứng ở lối ra cầu thang, quay đầu lại thì thấy Tống Vãn Huỳnh đang chạy nhanh về phía mình từ dưới gốc cây long não trăm tuổi.

“Chị à, đúng là chị rồi, tôi thấy chị từ xa rồi.”

“Tống Vãn Huỳnh?”

“Tôi nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi tôi là Tống Vãn Huỳnh nữa, gọi tôi là Vãn Huỳnh là được rồi. Chị sao lại ở đây vậy?”

Scarlett gượng cười: “Nơi này là chỗ tôi lớn lên, hôm nay hiếm hoi rảnh rỗi nên quay về thăm.”

“Ra là vậy.”

“Còn cô? Sao cô cũng ở đây?”

Tống Vãn Huỳnh trầm ngâm một lúc.

Scarlett lại thẳng thắn hỏi ngay: “Cô tới tìm tôi à?”

Thấy Scarlett đoán trúng, Tống Vãn Huỳnh cũng dứt khoát gật đầu: “Vâng, tôi đến đây là để gặp chị.”

Scarlett nhìn cô: “Tống Vãn Huỳnh, con gái của Tống Chính Huy, giám đốc tập đoàn Trung Tuấn.”

Nghe vậy Tống Vãn Huỳnh có chút ngượng ngùng: “Chị biết rồi sao?”

“Dù tôi làm việc ở nước ngoài nhưng bạn bè trong nước vẫn có nhiều. Tên Tống Vãn Huỳnh chỉ cần hỏi là biết. Cô tiếp cận tôi có mục đích gì?”

Tống Vãn Huỳnh thật ra đã biết trước, với mối quan hệ của Scarlett, chuyện tra ra thân phận mình là sớm muộn thôi. Cô cũng không định giấu giếm, chỉ không ngờ bị phát hiện sớm vậy. Cô thành thật nói: “Tất nhiên là muốn mời chị về làm CFO cho công ty tôi.”

“Trước đây ba cô cũng đã mời tôi nhưng tôi không đồng ý. Trung Tuấn là công ty tốt nhưng tôi có cân nhắc riêng, xin lỗi.”

“Vậy chị có định nhận lời bên Vạn Thịnh không?”

Scarlett im lặng.

Mà im lặng phần lớn nghĩa là ngầm thừa nhận.

Tống Vãn Huỳnh bật cười: “Chị chọn Vạn Thịnh thì tôi cũng không bất ngờ, dù về thực lực hay danh tiếng, Vạn Thịnh đều là công ty hàng đầu. Nhưng chị à, chị có thể cho tôi một cơ hội để 'chiêu mộ' chị được không? Tôi và ba thật sự rất hy vọng chị về với Trung Tuấn.”

“Chiêu mộ tôi à?”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu.

Cô biết giả dối sẽ không thể lay động được người như Scarlett mà phải là thành ý đủ lớn.

“Đúng vậy, dù tôi không biết Vạn Thịnh hứa với chị điều kiện gì nhưng trước khi chị quyết định, chị cũng nên nghe thử xem Trung Tuấn có thể đưa ra gì đúng không?”

Ánh mắt cô nhìn về tòa nhà phía sau: “Tòa nhà này được xây cách đây 43 năm, mỗi tầng có 10 hộ, tổng cộng 40 hộ dân. Căn ở cuối tầng 3 là nơi chị lớn lên. Năm năm trước Trung Tuấn đã trúng thầu mảnh đất này nhưng sau đó vì nhiều lý do nên hoãn kế hoạch phát triển. Tôi biết nơi này có ý nghĩa lớn với chị nên trước khi tới đây, tôi đã xin ba một lời hứa – nếu chị đồng ý về với Trung Tuấn, tòa nhà này sẽ được giữ lại vĩnh viễn, dành riêng cho chị.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »