Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12518 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 115
xin lỗi (2)

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau Tống Vãn Huỳnh bị tiếng gõ cửa đánh thức. Còn chưa kịp mở mắt thì đã nghe thấy giọng của Minh Vi bên cạnh nhẹ nhàng “suỵt” một tiếng, hạ giọng nói: “Dì Trần, Vãn Huỳnh vẫn còn đang ngủ.”

Minh Vi nhẹ nhàng rời giường, sau một hồi nói chuyện khẽ khàng, cửa phòng được đóng lại nhẹ nhàng.

Tối qua trò chuyện đến tận nửa đêm, Tống Vãn Huỳnh vẫn chưa tỉnh hẳn, vừa nhắm mắt lại đã ngủ tiếp.

Lúc tỉnh lại lần nữa, trời bên ngoài đã sáng bừng. Ngủ no nê, Tống Vãn Huỳnh vươn vai một cái đầy thoải mái, rửa mặt xong thì xuống lầu. Hình như trong phòng khách có khách nhưng tiếng trò chuyện lập tức im bặt khi cô bước xuống.

“Vãn Huỳnh dậy rồi à?”

“Vâng, dì Trần buổi sáng tốt lành.”

“Chào buổi sáng, ăn sáng trước đi con.”

“Vâng ạ.” – Tống Vãn Huỳnh đi về phía phòng ăn.

Bữa sáng hôm nay vẫn như mọi khi, là ba món cô thích nhất. Vừa ăn vừa nhai kỹ nuốt chậm, cô đột nhiên nhận ra phòng khách vẫn yên ắng, không có tiếng trò chuyện nào vang lên nữa. Cô không kìm được sự tò mò mà hỏi: “Dì Trần, nhà mình có khách ạ?”

Dì Trần liếc về phía phòng khách, sắc mặt bình thản: “Cũng không hẳn là khách.”

“Ồ.” – Đã nói không phải khách thì Tống Vãn Huỳnh cũng không để tâm nữa, tiếp tục thong thả ăn sáng. Ăn đến giọt sữa cuối cùng, cô thản nhiên đi về phía phòng khách.

Trong phòng khách, một người đàn ông lớn tuổi và một cô gái trẻ đẹp đang ngồi trên ghế sofa. Người đàn ông nắm chặt hai tay đặt trên đùi, thỉnh thoảng thở dài nhìn quanh, có vẻ bồn chồn không yên. Còn cô gái thì cúi gằm đầu, không nói một lời, không nhìn rõ mặt.

Tống Vãn Huỳnh đang cảm thấy khó hiểu thì nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang.

Ngẩng đầu nhìn lên, cô thấy Văn Nghiên đang đi xuống, đến bên cô rồi nói: “Đi với tôi.”

Tống Vãn Huỳnh không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn đi theo anh đến phòng khách.

Người đàn ông trong phòng khách vừa thấy Văn Nghiên và Tống Vãn Huỳnh thì lập tức đứng dậy, vội vã kéo cả cô gái bên cạnh đứng lên theo.

“Giám đốc Văn, hôm nay tôi đến đây là để xin lỗi ngài và cô Tống…”

Văn Nghiên giơ tay ra hiệu cho ông ta dừng lại rồi ngồi xuống ghế sofa.

Cùng lúc đó, Minh Vi và Văn phu nhân từ trên lầu cũng bước xuống cùng ngồi vào ghế.

Tất cả mọi người đều không biểu lộ cảm xúc, bình thản nhìn hai người trước mặt.

Tống Vãn Huỳnh vẫn chưa hiểu chuyện gì thì bị Văn phu nhân kéo ngồi xuống bên cạnh.

Người đàn ông lớn tuổi lau trán đang lấm tấm mồ hôi, xấu hổ nói:

“Giám đốc Văn, Văn phu nhân, là tôi không biết dạy con khiến con bé phạm sai lầm. Hôm nay tôi đặc biệt dẫn nó đến xin lỗi cô Tống. Tôi biết con bé sai rồi, nó nên trả giá. Dù hôm nay các vị xử lý thế nào tôi cũng không có ý kiến, chỉ mong các vị có thể tha thứ cho nó.”

Nói xong, ông ta kéo nhẹ tay áo con gái mình, ra hiệu cho cô mở miệng.

Nghe đến đây, Tống Vãn Huỳnh cũng đã đoán ra đại khái.

Nếu cô đoán không nhầm thì cô gái này chính là Thi An Ninh – người đã tung đoạn video bịa đặt chuyện cô làm “tiểu tam” lên mạng. Người đàn ông bên cạnh chắc là cha cô ta.

Thi An Ninh vẫn cúi đầu, có thể là bất đắc dĩ cũng có thể là bị ép buộc, tóm lại không phải tự nguyện đến đây, lời nói thì ngập ngừng, không dám ngẩng đầu.

“Xin lỗi, video trên mạng là tôi đăng, lời đồn cô là tiểu tam cũng là tôi tung ra… Tôi đứng đây, cô muốn làm gì tôi cũng được.”

Giọng điệu miễn cưỡng quá mức rõ ràng, cha Thi liền cười gượng chữa cháy:

“Xin lỗi cô Tống, con gái tôi bị tôi nuông chiều hư rồi, thực ra tối qua nó đã nhận ra lỗi của mình, chỉ là…”

“Chỉ là ngồi đây hai tiếng cũng chưa tỉnh ngộ ra,” – Minh Vi lạnh lùng cười – “Nếu thật sự biết lỗi thì cái giọng đó là sao? Gì cơ? Lúc tung tin đồn đâu có dè dặt thế? Trên mạng dõng dạc tuyên bố Vãn Huỳnh là tiểu tam, giờ sao cúi gằm không dám nói?”

Văn Nghiên nhìn về phía cha Thi bình thản nói:

“Nếu không thật lòng xin lỗi thì mời về cho. Tôi chưa bao giờ ép ai làm điều họ không muốn.”

Cha Thi vội vàng nói:

“Giám đốc Văn, xin ngài lượng thứ, An Ninh thật lòng đến xin lỗi mà, xin ngài cho nó một cơ hội.”

Nói rồi ông ta lại kéo mạnh tay áo con gái, trừng mắt nhìn cô:

“Quên lời cha dặn tối qua rồi à? Ngẩng đầu lên, nói đàng hoàng!”

Thi An Ninh nghiến răng, hít sâu một hơi ngẩng đầu lên nhìn Tống Vãn Huỳnh:

“Xin lỗi, chuyện trên mạng là lỗi của tôi. Tôi không nên đăng video càng không nên tung tin đồn. Là lỗi của tôi, mong cô tha thứ.”

Tống Vãn Huỳnh lẩm bẩm:

“Rõ ràng là cô vu khống tôi, sao lại nói như thể tôi đang bắt nạt cô vậy.”

Cha Thi vội nói:

“Không, không đâu! Con bé nhà tôi bản tính nói chuyện đã vậy rồi, cô Tống đừng trách.”

“Không biết nói chuyện thì mời ra ngoài.” – Văn phu nhân cau mày – “Dì Trần, tiễn khách!”

Cha Thi quýnh lên:

“Không, không! Nó biết nói mà! Cho nó một cơ hội nữa! Thi An Ninh! Nói lại đàng hoàng!”

Nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của những người đang ngồi trên ghế, vốn dĩ sáng nay còn tức tối bất bình, giờ phút này Thi An Ninh lại đột nhiên cảm thấy sợ hãi, ánh mắt né tránh, cắn môi rồi khó khăn cất lời:

“Tống Vãn Huỳnh, xin lỗi, tôi muốn xin lỗi cô. Chuyện trên mạng là lỗi của tôi. Tôi không nên đăng video càng không nên bịa đặt chuyện, là lỗi của tôi. Mong cô có thể tha thứ.”

Nhìn biểu cảm của cô ta, Tống Vãn Huỳnh biết ngay là ngoài miệng thì xin lỗi nhưng trong lòng chẳng hề phục. Cô bình tĩnh nói:

“Tôi nhận lời xin lỗi của cô. Cô có thể nói xấu tôi, nói tôi thế này thế nọ, thậm chí có thể chửi tôi là trà xanh giả tạo, tôi không phản bác. Nhưng riêng chuyện vu khống tôi làm tiểu tam, tôi sẽ không tha thứ. Dĩ nhiên tôi biết cô không phục, nên tôi sẽ kiện cô ra toà. Tôi tin pháp luật sẽ khiến cô tâm phục khẩu phục.”

Những lời này khiến Thi An Ninh suy sụp. Vu khống nghiêm trọng thì có thể bị kết án.

Cô ta nhìn Tống Vãn Huỳnh hét lớn:

“Tống Vãn Huỳnh, cô dám nói không phải vì cô chen vào mà họ chia tay sao?”

“Thi An Ninh, cô chắc chắn là vì tôi chen vào mà họ chia tay?” – Tống Vãn Huỳnh trầm giọng – “Cô bạn của cô và bạn trai tình cảm yếu ớt đến mức tôi chỉ cần nói vài câu đã khiến họ chia tay? Cô không trách bạn trai cô ta không đủ quan tâm, không đủ tin tưởng lại đi vu khống tôi là tiểu tam? Xin lỗi, đàn ông như vậy vốn không đáng để gửi gắm cả đời. Còn cô, tùy tiện tung tin đồn trên mạng, cô không có ý tốt gì cả, đạo đức của cô thật thấp kém!”

Thi An Ninh nghiến răng hồi lâu không nói được câu thứ hai.

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »