Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12291 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 171
em lo việc bên ngoài, anh lo việc trong nhà (1)

❊ ❊ ❊

Tống Vãn Huỳnh xuống tầng hầm dưới lầu nhưng không tìm thấy thứ mà Văn Việt nói, tuy nhiên cũng không sao, vốn dĩ cô không xuống đây chỉ vì mấy thứ đó.

Cô cũng không biết trên lầu Văn Nghiên và Văn Việt nói chuyện thế nào rồi, liệu có đánh nhau không nhỉ?

Nhưng mà, có đánh thì đánh thôi, bị nam chính đánh cũng chẳng mất mặt gì.

Cô đại khái cũng đoán được Văn Việt tìm Văn Nghiên là để nói chuyện gì.

Rời khỏi tập đoàn Văn thị có nghĩa là Văn Nghiên hoàn toàn thoát khỏi kịch bản phản diện vốn thuộc về anh trong tương lai, Tống Vãn Huỳnh cũng hoàn toàn yên tâm rồi. Nhưng nếu không rời đi thì Văn thị dù gì cũng là tâm huyết bao năm qua của anh.

Dù Văn Nghiên có rời công ty hay không, cô đều ủng hộ anh.

Thật ra đến giờ Tống Vãn Huỳnh vẫn có chút không tin nổi việc Văn Việt từ chối quay lại công ty, thêm vào đó là việc anh ấy giấu chuyện đôi chân đã hồi phục, cùng với việc tình tiết đã lệch khỏi nguyên tác rất nhiều, đôi khi cô sẽ nghĩ có phải Văn Việt đã bị ai đó thay thế rồi không?

Nhưng cô không dám đi xác minh chuyện này với Văn Việt, nhỡ đâu thật sự bị thay thế mà lại bị cô nhìn thấu bí mật sâu kín như vậy, thì cô sẽ có kết cục thế nào đây?

So với Văn Việt trong nguyên tác – người ra tay quyết đoán, không để lại chút đường lui nào cho người khác – Tống Vãn Huỳnh vẫn thích Văn Việt hiện tại hơn. Ít nhất thì trông anh có tình người hơn, cũng mềm lòng hơn một chút.

Không biết đã đợi bao lâu, đến mức chân cô tê cứng cả rồi, cuối cùng mới thấy Văn Việt đi về phía xe.

Tống Vãn Huỳnh mắt sáng rỡ, vội bước tới cẩn thận quan sát sắc mặt của anh, “Anh, anh nói chuyện với Văn Nghiên xong rồi à?”

Văn Việt sắc mặt bình thản, chỉ gật đầu, “Ừ.”

“Không xảy ra chuyện gì chứ?”

“Cô nghĩ có thể xảy ra chuyện gì?” Văn Việt đứng bên cạnh xe nhìn Tống Vãn Huỳnh.

“Em chỉ tò mò thôi, hôm nay anh đến tìm anh ấy là để khuyên anh ấy không từ chức đúng không? Anh ấy có đồng ý không?”

“Không, nhưng tôi tôn trọng quyết định của cậu ấy.”

Thời gian gần đây, những thay đổi của Văn Nghiên anh đều thấy rõ, hoàn toàn khác với những gì anh từng tưởng tượng. Sau khi loại trừ mọi khả năng, người duy nhất có thể khiến Văn Nghiên thay đổi lớn đến thế chỉ có thể là cô gái trước mặt – Tống Vãn Huỳnh, người mà chẳng biết từ khi nào cũng như đã đổi thành một người khác vậy.

“Tống Vãn Huỳnh, cô…” Văn Việt dừng lại giữa chừng.

“Sao vậy anh?”

“Cô còn muốn ly hôn với Văn Nghiên không?”

“….” Nụ cười của Tống Vãn Huỳnh bỗng cứng lại, cô đúng là không nên hỏi nhiều như vậy.

Trước kia đúng là lúc nào cô cũng muốn ly hôn với Văn Nghiên, cắt đứt quan hệ với anh ấy nhưng bây giờ đã khác rồi. Văn Việt chẳng lẽ không nhìn ra được sao? Còn hỏi dư thừa như vậy.

Nhưng đã bị hỏi, cô đành phải giải thích: “Anh, đó là chuyện rất lâu về trước rồi, quá khứ thì để nó qua đi, tương lai sẽ ra sao em không biết, nhưng hiện tại em và Văn Nghiên rất tốt, không có ý định ly hôn.”

“Vậy thì tốt.” Văn Việt mở cửa xe, trước khi lên xe lại quay đầu nói với Tống Vãn Huỳnh: “Sau này bất kể xảy ra chuyện gì, đều có thể đến tìm tôi.”

“Vâng anh, em nhớ rồi, anh lái xe cẩn thận nhé.”

Văn Việt gật đầu, lên xe rời đi.

Nhìn theo chiếc xe của Văn Việt từ từ rời khỏi tầng hầm, Tống Vãn Huỳnh mới thở phào nhẹ nhõm rồi lên lầu về nhà.

Văn Nghiên đang đặt chiếc ly mà Văn Việt đã uống cà phê vào bồn rửa trong bếp, Tống Vãn Huỳnh bước đến nhìn anh từ trên xuống dưới, thấy anh không có vết bầm nào, quần áo cũng không nhăn nhúm bao nhiêu cô mới yên tâm.

Văn Nghiên nghi hoặc: “Sao vậy?”

“Xem anh có bị anh cả đánh không ấy, em ở dưới lầu mà lo các anh đánh nhau, may mà không có.”

Văn Nghiên thấy buồn cười, “Trong lòng em, anh không đánh lại được anh ấy sao?”

“Sao có thể! Em sao có thể nghĩ anh không đánh lại được chứ, em chỉ sợ hai người đánh nhau đều bị thương thôi. Mà đúng rồi, anh ấy nói gì với anh vậy?”

Văn Nghiên im lặng một lúc rồi nói: “Hóa ra ba không bất mãn với anh như anh từng nghĩ.”

“Anh là người xuất sắc như vậy, ba hài lòng với anh không phải là chuyện rất bình thường sao? Lạ thật đấy, anh có nhiều điểm sáng như vậy, sao bản thân anh lại không nhìn thấy? Nhìn mấy người cùng tuổi với anh xem, có mấy ai sánh bằng anh đâu? Có thể nói là ‘lác đác như lông phượng sừng lân’ cũng không quá. Anh lợi hại như vậy, bình thường đi đường không đi ngang mới là quá khiêm tốn rồi, anh cũng nên học cách nhìn nhận sự xuất sắc của bản thân đi.”

“Điểm sáng? Ví dụ?”

Sao lại phải truy đến cùng thế chứ? Tống Vãn Huỳnh nhìn anh, suy nghĩ hồi lâu trong đầu, cuối cùng dưới ánh mắt chăm chú của Văn Nghiên, cô miễn cưỡng nói ra mấy chữ: “Bây giờ anh là người tốt.”

Văn Nghiên nhướng mày, “Ý em là trước đây anh không phải người tốt?”

“Anh trước đây sao mà tính là người tốt được?” Tống Vãn Huỳnh bắt đầu kể tội anh, “Trước kia anh kiêu ngạo, coi trời bằng vung, còn hù dọa em nữa, mấy chuyện đó em đều nhớ rất rõ. Trước đây anh đối xử với em thế nào trong lòng anh không biết à?”

Nhìn dáng vẻ cô đang lôi chuyện cũ ra tính sổ, Văn Nghiên bỗng bật cười, đột nhiên rất muốn hôn cô, và anh thật sự đã làm thế – cúi người hôn lên đôi môi đang lải nhải của cô, hiệu quả tức thì, Tống Vãn Huỳnh lập tức câm nín.

Tống Vãn Huỳnh nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc của Văn Nghiên, bĩu môi, thầm nghĩ – nói không lại thì dùng “mỹ nam kế” à.

Đúng là… đàn ông.

Kỳ nghỉ Trung thu nối liền Quốc khánh trôi qua rất nhanh.

Ngày đi làm đầu tiên sau kỳ nghỉ, tại cuộc họp hội đồng quản trị, Văn Nghiên chính thức tuyên bố quyết định từ chức trước toàn thể ban giám đốc.

Mặc dù đã được thông báo trước nhưng vẫn có không ít thành viên trong hội đồng cố gắng giữ anh lại. Thế nhưng thái độ của Văn Nghiên vô cùng kiên quyết, không hề dao động, anh sẽ rời khỏi Văn thị sau khi tổng giám đốc mới nhậm chức.

Tin tức Văn Nghiên sắp rời khỏi Văn thị đã gây chấn động không nhỏ.

Ba năm trước khi anh bất ngờ được bổ nhiệm làm tổng giám đốc Văn thị cũng từng gây ra không ít bàn tán – mọi người đều nghi ngờ liệu anh có thể gánh vác trọng trách lớn lao này không. Nhưng thực tế chứng minh rằng, anh đã làm được. Thế nhưng ba năm sau lại đột ngột buông bỏ tất cả vào một thời điểm không ai ngờ tới.

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »