Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12289 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 178
chỉ muốn theo đuổi ánh mắt của người quan tâm đến mình (2)

❊ ❊ ❊

“Nữ chính!” Người quản lý hớn hở nói: “Chị đã tìm hiểu giúp em rồi, đạo diễn Trương không hài lòng lắm với người đó, mấy ngày khai máy rồi vẫn không nhập được vai. Vừa hay ông ấy nhìn thấy đoạn biểu diễn của em liền gửi tin nhắn cho chị. Thế nào? Có đi không?”

“Đã đóng máy rồi, đương nhiên là đi.”

“Được được được! Vậy chị lập tức trả lời đạo diễn Trương!” Người quản lý mới của Minh Vi tuy mang danh là quản lý nhưng do chủ công ty là Minh Vi nên cô ta không có quá nhiều quyền quyết định, phần lớn quyết định vẫn nằm ở Minh Vi.

Sau khi trả lời đạo diễn Trương, Minh Vi lên xe quay về nghỉ ngơi một đêm rồi đến đoàn phim của Trương Tuần Thanh để phỏng vấn vai diễn.

“Chào đạo diễn Trương, tôi là Minh Vi.”

Trương Tuần Thanh đã ngoài năm mươi tuổi, các bộ phim truyền hình ông từng đạo diễn nếu không đạt rating cao thì cũng có tiếng vang tốt. Những phim có đánh giá cao thì bùng nổ rating. Do đó, nhiều người hâm mộ đều hy vọng thần tượng của mình được ông chọn. Tất nhiên đây cũng là mong muốn của rất nhiều diễn viên trong giới, bởi chỉ cần được đóng phim của đạo diễn Trương, xem như đã có tác phẩm đại diện vững chắc.

“Không tệ, ngoài đời còn xinh đẹp hơn trên TV, cũng hợp với hình tượng nữ chính của tôi,” Trương Tuần Thanh đánh giá rồi đưa kịch bản cho Minh Vi: “Cảnh này, cô diễn thử xem.”

“Vâng.” Minh Vi nhận lấy kịch bản, cẩn thận đọc đoạn cảnh đạo diễn đã đánh dấu. Trong tình huống chưa có bản mô tả nhân vật, cô dựa vào nội dung đoạn cảnh để suy đoán tâm lý nhân vật và biểu cảm phù hợp.

Người quản lý đứng ngoài theo dõi mà toát cả mồ hôi lạnh.

Mãi đến khi Minh Vi diễn xong đoạn kịch dài năm phút, đạo diễn mới nghiêng người nói gì đó với trợ lý đạo diễn bên cạnh.

Người quản lý tranh thủ đưa nước cho Minh Vi: “Minh Vi, vừa rồi diễn căng thế, uống chút nước đi cho dịu cổ.” Rồi thấp giọng nói: “Em nói xem, đạo diễn có hài lòng không?”

Minh Vi uống một ngụm nước: “Không biết nữa.”

“Minh Vi, là thế này,” đạo diễn Trương đi đến nói: “Phim của tôi tên là Kim Chi, là đề tài cổ trang. Tôi đã nhiều năm không quay cổ trang rồi. Trong tay cô chính là kịch bản. Nữ chính trước đó không đạt được kỳ vọng của tôi. Vừa rồi phần biểu diễn của cô tôi thấy không tệ. Kịch bản cô mang về xem kỹ lại, nếu không có ý kiến gì, tôi sẽ để người chuẩn bị hợp đồng rồi báo cho cô biết sau.”

Minh Vi mỉm cười bình tĩnh: “Không vấn đề gì.”

Người quản lý bên cạnh thì vui mừng đến mức không giấu nổi nụ cười trên mặt.

Nhờ được đạo diễn Trương công nhận, Minh Vi thuận lợi giành được vai nữ chính trong Kim Chi. Nhưng cơn bão dư luận bắt đầu từ đây.

Chẳng bao lâu, trên mạng lan truyền tin đồn Minh Vi "giật vai", có hậu thuẫn phía sau. Người hâm mộ của tiểu hoa đán nổi tiếng bị Minh Vi thay thế còn kéo nhau vào siêu thoại và Weibo của cô để chửi bới.

Ngày Minh Vi vào đoàn cũng trùng với ngày tiểu hoa đó đến.

Với chuyện vai diễn đến tay rồi lại bị mất, tiểu hoa đán kia không nuốt nổi cơn giận. Cô ta đã ở trong giới nhiều năm, có cả nhân lực hậu thuẫn, danh tiếng lẫn thành tích, chỉ thiếu một bộ phim có đánh giá cao. Khó khăn lắm mới được đạo diễn Trương chọn làm nữ chính, vậy mà mới vào đoàn một tuần đã bị thay thế. Đổi là ai thì cũng không nuốt nổi.

Cô ta tìm các mối quan hệ nhờ vả, tìm nguồn lực gây áp lực, thậm chí đích thân nhiều lần đi nói chuyện với đạo diễn nhưng đều vô ích.

Do đó khi Minh Vi vô tình bước vào phòng hóa trang mà không gõ cửa, ánh mắt của Ân Nguyệt Tuyết lập tức lạnh băng.

“Gì đây, tôi còn chưa ra khỏi đoàn mà cô đã vội chiếm phòng hóa trang của tôi sao?”

Minh Vi cau mày: “Xin lỗi, tôi không để ý bên trong có người. Cô cứ dùng tiếp.”

Nói xong liền quay người định rời khỏi.

“Đừng vội, đến rồi còn đi gì nữa? Đây vốn là phòng hóa trang của cô sau này mà. Bị đuổi đi một lần thì thôi, nếu lại bị đuổi lần thứ hai thì đúng là tôi không biết điều rồi. Tôi cũng dọn gần xong rồi.”

Minh Vi biết rõ sau khi giành được vai nữ chính này, cô sẽ có thêm một kẻ thù trong giới giải trí.

Ân Nguyệt Tuyết từ từ bước đến trước mặt cô, đánh giá Minh Vi từ trên xuống dưới rồi khẽ cười lạnh: “Không có hậu thuẫn, không có quan hệ, Minh Vi, bản lĩnh của cô thật ghê gớm. Chưa ai từng giật vai của tôi mà thành công, cô là người đầu tiên. Nhưng tôi rất tò mò, cô đã làm thế nào để khiến đạo diễn Trương thay nữ chính?”

“Dĩ nhiên là vì chị Minh Vi có quan hệ mạnh mẽ rồi.” Một giọng trong trẻo vang lên từ cửa phòng hóa trang.

Minh Vi quay đầu nhìn: “Vãn Huỳnh, sao em lại tới đây?”

Tống Vãn Huỳnh tươi cười bước đến bên Minh Vi: “Dĩ nhiên là tới tìm chị rồi.”

Nói xong, cô nhìn Ân Nguyệt Tuyết trước mặt: “Không thể nào, bây giờ vẫn có người không biết điều à? Thay vì hỏi người khác làm sao giành được vai nữ chính thì nên tự hỏi bản thân sao lại làm mất vai đó. Diễn viên quan trọng nhất là gì? Tất nhiên là diễn xuất rồi. Đạo diễn Trương đã ký hợp đồng với chị rồi vậy mà vẫn thà hủy hợp đồng để đổi vai sau một tuần khai máy. Vậy đủ thấy diễn xuất của cô tệ cỡ nào rồi. Tự mình suy nghĩ lại đi, bấy nhiêu năm qua có chịu rèn luyện diễn xuất thật không, có nghiêm túc diễn không?”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »