Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12182 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 200
chúng ta chỉ là nhân vật phụ trong tiểu thuyết (2)

❊ ❊ ❊

Một chiếc xe chầm chậm lái tới dừng lại trước mặt hai người.

Từ ghế phụ có người bước xuống.

Tống Vãn Huỳnh ngơ ngác nhìn người mới đến, “Trợ lý Phương, sao anh lại tới đây?”

Trợ lý Phương mỉm cười: “Nhờ được tổng giám đốc Văn coi trọng, hiện giờ tôi là phó tổng của công ty đầu tư Dạ Quang rồi.”

Tống Vãn Huỳnh nhìn về phía Văn Nghiên, “Dạ Quang?”

Văn Nghiên nói: “Chữ Dạ trong Vãn Huỳnh.”

“Dùng tên em thì phải trả tiền bản quyền đấy nhé!”

Văn Nghiên nhìn đôi mắt long lanh mơ màng của Tống Vãn Huỳnh, bật cười: “Đều là của em cả.”

Tống Vãn Huỳnh thỏa mãn, vòng tay ôm lấy eo anh, “Anh cũng là của em.”

Vợ?!

Minh Vi kết hôn rồi?!

Và người kết hôn với cô lại chính là Văn Việt – người thừa kế của tập đoàn Văn thị!

Là một mỹ nhân nổi tiếng nhờ nhan sắc, Minh Vi sở hữu lượng lớn fan yêu thích ngoại hình. Cô thường xuyên xuất hiện trong các video ghép đôi với những ngôi sao nam đẹp trai nhất làng giải trí. Nhiều fan từng bàn tán rằng chẳng ai có thể xứng với Minh Vi ngoại trừ vài “thần nhan” đỉnh cấp.

Thế nhưng chỉ cần nhìn đoạn video chụp lén được tung ra – từ góc quay đó, Văn Việt với vóc dáng và khuôn mặt hoàn hảo đứng cạnh Minh Vi, đúng là trời sinh một cặp.

Ngay sau đó, Minh Vi và Văn Việt cũng không giấu giếm nữa, thẳng thắn tag nhau trên Weibo.

Minh Vi: “Kỷ niệm ba năm vui vẻ nhé @Văn”

Văn: “Cùng vui @MinhVi”

Chỉ hai dòng Weibo công khai chuyện hôn nhân đã khiến cư dân mạng bùng nổ.

“Trời ơi tôi vừa thấy gì thế này? Vợ? Minh Vi kết hôn rồi? Còn ba năm rồi nữa chứ!”

“Ẩn hôn rõ mười mươi rồi còn gì! Trước từng có tin đồn Minh Vi kết hôn, lúc đó tôi còn không tin, ai ngờ là thật!”

“Anh này đẹp trai quá trời luôn! Có người tìm ra thân phận là Văn Việt của tập đoàn Văn thị, bị tai nạn xe ba năm trước và phải nằm liệt giường… Vậy là Minh Vi kết hôn với anh ấy ngay khi anh ấy bị liệt sao?”

“Cưới một người tàn tật, nếu không phải tình yêu thì là gì?”

“Mấy hôm trước còn có tin Minh Vi ra vào khách sạn với một người đàn ông lạ, fan của tiểu hoa nào đó còn tung tin là kim chủ, giờ mặt sưng chưa kìa.”

“Bảo sao Minh Vi chẳng thèm ngó ngàng tới giới tư bản, có bệ đỡ thế này ai còn cần chứ.”

“Có người tối nay mất ngủ rồi đây, ngày nào cũng bịa chuyện hại người, giờ thì đá trúng sắt rồi nhé.”

“Minh Vi là vợ tôi! Tôi không chấp nhận cuộc hôn nhân này đâu á á á!”

“Chị ơi chị lấy chồng rồi em biết sống sao đây huhuhu!”

“Thôi rồi, vợ tôi có chồng mất rồi…”

Tống Vãn Huỳnh lướt phần bình luận của Weibo hot search, không kìm được mà cảm thán: chuyện tình yêu thần tiên này, lại để cô gặp trúng rồi.

Cô đưa hai dòng Weibo của Minh Vi và Văn Việt cho Văn Nghiên xem, “Văn Nghiên, anh nói xem, anh cả bắt đầu thích chị Minh Vi từ bao giờ?”

Phòng khách trong căn hộ tối om, trên bức tường treo tivi đang chiếu bộ phim tình cảm cổ điển từ thế kỷ trước.

Văn Nghiên ngồi thoải mái, lười biếng nhìn màn hình, “Chuyện đó em nên hỏi anh cả thì hơn, anh không cho em đáp án được.”

“Em cho anh đáp án luôn nhé, anh cả yêu chị dâu từ cái nhìn đầu tiên.”

“Sao em biết?”

Tống Vãn Huỳnh cười bí ẩn, “Em biết chứ.”

Cô ngồi khoanh chân trên sofa tựa vào người Văn Nghiên, hít hà mùi hương dịu mát từ sữa tắm do chính tay cô chọn cho anh sau khi tắm xong, “Vậy anh nói cho em biết đi, anh yêu em từ bao giờ?”

Nghe vậy, Văn Nghiên quay sang nhìn cô, im lặng không nói.

Tống Vãn Huỳnh đoán: “Từ cái đêm ở khách sạn du thuyền?”

“Trước đó nữa.”

“Vậy là hôm em chạy theo xe anh?”

“Còn sớm hơn.”

“Lúc em mang cơm cho anh?” Tống Vãn Huỳnh cười đắc ý, “Thì ra anh đã thích em từ lâu rồi hả?”

Văn Nghiên không phản bác, chỉ trầm ngâm nhớ lại, nhưng nghĩ mãi cũng không tìm ra câu trả lời – anh yêu cô từ lúc nào?

Có thể là đêm hôm ấy ở khách sạn du thuyền, khi thấy cô buồn ngủ rũ rượi sau tảng đá. Cũng có thể là hôm tức giận lái xe rời khỏi nhà họ Văn, qua gương chiếu hậu thấy Tống Vãn Huỳnh chạy theo. Hoặc là sớm hơn, khi cô mang canh đến cho anh và đứng lên bênh vực anh. Hoặc còn sớm hơn nữa, khi cô nói: “Xin lỗi nhé, tôi ghét nhất là bị người khác uy hiếp.”

Anh không nói rõ được.

Nhìn lại, những khoảnh khắc nhỏ nhặt trong cuộc sống dần dần đã hóa thành biểu hiện của tình yêu.

Nhưng bất kể là lúc nào, anh vẫn luôn không cưỡng lại được nụ cười và sự chân thành của Tống Vãn Huỳnh – mãi mãi bị cô cuốn hút.

“Woa, anh xem! Anh cả và chị dâu công khai tình cảm rồi, bây giờ đang đứng đầu hot search luôn đó! Tình yêu của nam nữ chính đúng là hoành tráng, ai ai cũng biết.”

“Nam nữ chính?”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu, “Chỉ có trong tiểu thuyết mới có tình yêu kịch tính thế này. Anh cả và chị dâu chính là nam nữ chính của truyện.”

“Thế còn chúng ta?”

“Chúng ta chỉ là vai phụ tô điểm cho họ thôi, hơn nữa còn là phản diện, chẳng qua giờ đã rửa tay gác kiếm rồi. Giờ mình là thành viên nhóm nhân vật chính, từ nay về sau vận khí hanh thông, khổ tận cam lai!”

Văn Nghiên nhướng mày, “Vai phụ? Còn là phản diện nữa?”

“Tất nhiên rồi, cả thế giới xoay quanh anh cả và chị dâu chứ không phải chúng ta.”

Văn Nghiên nhìn Tống Vãn Huỳnh – cô gái khiến trái tim anh rung động không thôi – không kìm được mà ôm lấy cô, hít vào mùi hương dịu nhẹ sau gáy cô, “Nhưng em là nữ chính của anh.”

Tống Vãn Huỳnh sững sờ, ngơ ngác quay đầu nhìn anh.

“Whatever comes... I’ll love you, just as I do now... until I die.”

Lời thoại tình cảm lay động lòng người vang vọng khắp phòng qua hệ thống âm thanh.

Cô từ trước tới nay luôn tự nhận mình là vai phụ, lúc nào cũng nghĩ cách để trở thành một phần của nhóm chính. Nhưng khoảnh khắc này, như có luồng sáng xuyên qua tâm trí, cô bỗng ngộ ra – bừng tỉnh.

Đúng rồi, chúng ta cũng là nam nữ chính.

Dù trong tiểu thuyết là vai phụ thì trong cuộc đời tỏa sáng của chính mình, ta luôn là nhân vật chính.

“Anh nói lại lần nữa đi.”

“Em là nữ chính của anh.”

Tống Vãn Huỳnh nheo mắt cười nhìn Văn Nghiên, nhẹ giọng nói: “Vậy anh chính là nam chính của em. Em yêu anh lắm đó, nam chính à.”

“Anh cũng yêu em.”

Giống như nam chính mãi mãi yêu nữ chính, anh sẽ mãi mãi yêu em.

— HOÀN TOÀN VĂN —

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »