Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12393 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 201
ngoại truyện: kiếp trước kiếp này (1)

❊ ❊ ❊

Tối trước đêm giao thừa, Văn Việt mơ một giấc mơ.

Trong mơ, anh lại quay về ngày hôm đó.

Không giống như những đêm giao thừa vui vẻ của mọi năm, rõ ràng là ngày đoàn viên sum họp nhưng cả nhà họ Văn lại tràn ngập không khí nặng nề và áp lực. Bên trong bên ngoài không ai dám nói lớn tiếng, người nhà họ Văn ngồi lặng lẽ trong phòng khách, không giấu được vẻ thất vọng và đau lòng.

Dì Trần cẩn thận cầm điện thoại bước tới.

Văn phu nhân hỏi: “Vẫn không nghe máy à?”

Dì Trần lắc đầu.

Văn phu nhân nhìn sang phía Văn Việt: “Văn Việt, con gọi cho em một cuộc đi. Hôm nay là giao thừa, thế nào cũng phải về nhà ăn bữa cơm đoàn viên chứ!”

Văn Việt gật đầu, đang định đứng dậy gọi điện thì ông cụ Văn lại giận dữ quát: “Không được gọi! Nó cấu kết với người ngoài làm ra cái chuyện khốn nạn đó, còn mặt mũi mà về nhà ăn cơm à? Lần này nếu không phải Văn Việt phát hiện kịp thời thì nhà họ Văn chúng ta sớm đã bị nó bán đứng rồi!”

“Ba à, Văn Nghiên nó…” Văn phu nhân cố gắng nói giúp Văn Nghiên nhưng bị ông cụ Văn cắt ngang đầy mất kiên nhẫn.

“Đủ rồi! Con đừng nói nữa! Nó không muốn về nhà ăn cơm thì đừng chờ nữa!” Ông cụ Văn chống gậy đứng dậy, “Ăn cơm!”

Văn phu nhân lo lắng nhìn Văn Việt, ra hiệu bảo anh nói giúp vài lời.

Văn Việt gật đầu, đỡ ông cụ Văn đi về phía phòng ăn: “Ông ơi, Văn Nghiên chắc chỉ là nhất thời hồ đồ. Thật ra nếu không phải sau cùng nó dừng tay đúng lúc, con cũng chẳng phát hiện được dấu hiệu gì.”

Ông cụ Văn ngồi vào vị trí chính mà không nói gì.

Văn Việt ngồi bên cạnh cười nói: “Con biết ông giận, giờ con gọi điện bảo nó về. Nếu ông vẫn còn giận, chờ nó về rồi thì cứ dạy dỗ, sau này còn dài, từ từ dạy cũng được.”

Hiểu rõ ý ông cụ Văn không phản bác coi như ngầm đồng ý. Anh đứng dậy đi gọi điện.

Cuộc gọi mà trước đó dì Trần không kết nối được, lần này lại có người bắt máy.

“Văn Nghiên…”

“Alô? Xin hỏi anh là người nhà của chủ thuê bao phải không? Là thế này, chủ thuê bao vừa gặp tai nạn giao thông ở khu vực An Khang Lộ, hiện đã được đưa đến bệnh viện số Chín gần đó…”

Văn Việt theo phản xạ nhìn về phía ông cụ và mẹ mình đang chưa hiểu chuyện, tay siết chặt điện thoại nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh như thường: “Vâng, tôi biết rồi, tôi sẽ tới ngay.”

Cúp máy, Văn phu nhân vội hỏi: “Sao vậy con?”

Văn Việt thoáng sững người rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại: “Là bệnh viện gọi, nói Văn Nghiên gặp tai nạn…”

“Tai nạn? Sao lại tai nạn được! Có nặng không?”

Ông cụ Văn cũng kinh ngạc đứng dậy: “Sao lại thế? Tai nạn ở đâu? Nó có sao không?”

“Ở khu An Khang, chắc là không quá nghiêm trọng đâu ạ. Ông, mẹ, con đi trước, Minh Vi, chăm sóc ông và mẹ nhé.”

Minh Vi gật đầu.

Văn Việt khoác áo vội vã rời nhà.

Trên đường đến bệnh viện, anh gọi hỏi tình hình nhưng nhận được câu trả lời là vẫn đang cấp cứu.

Nửa tiếng sau, xe đến cổng bệnh viện.

Văn Việt vội vã chạy đến phòng cấp cứu nhưng chỉ được thông báo: đến để nhìn mặt lần cuối.

Trong phòng cấp cứu, anh nhìn thấy Văn Nghiên toàn thân đẫm máu nằm trên giường bệnh không còn sinh khí, sinh mệnh yếu ớt chỉ được máy móc giữ lại.

“Văn Nghiên…”

Văn Nghiên đeo mặt nạ dưỡng khí, mệt mỏi nhìn về phía Văn Việt.

Lúc này anh không thể nói được gì nữa, vừa hé miệng máu đã không ngừng trào ra. Âm thanh tít tít gay gắt vang lên từ máy theo dõi rồi dần lặng xuống, Văn Nghiên ngừng thở.

Văn Việt đứng lặng bên giường, toàn thân lạnh toát, thậm chí còn chưa kịp nói với Văn Nghiên một lời đã phải trơ mắt nhìn em trai mình – người thân thiết nhất – lìa đời trước mắt.

Một con người sống sờ sờ, người anh yêu quý nhất cứ thế rời khỏi nhân gian.

Lại một mùa xuân nữa đến.

Văn Việt đặt một bó hoa cúc nhỏ trước bia mộ của Văn Nghiên, đứng lặng một hồi rồi rút từ túi áo ra một điếu thuốc, châm lửa, giữa làn khói lượn lờ chậm rãi nói:

“Ông bị bệnh rồi, từ đêm giao thừa đó, bác sĩ ba lần thông báo nguy kịch. Mấy hôm trước bác sĩ gọi nói chuyện, bảo rằng ông có thể không qua nổi mùa xuân này… Mẹ cũng bệnh, suốt ngày nhắc đến em, tiều tụy đi nhiều, tóc bạc cũng nhiều hơn…”

Anh im lặng một lúc lâu, đến khi điếu thuốc cháy hết đến đầu lọc mới khẽ nói:

“Nếu sớm biết…”

Biết gì chứ?

Văn Việt cũng không biết.

Anh chỉ thỉnh thoảng giật mình tỉnh dậy giữa đêm rồi tự hỏi chính mình: Tập đoàn Văn thị thật sự quan trọng đến thế sao? Nếu biết đó là lần gặp cuối cùng, anh còn nỡ thẳng tay trách mắng em mình không?

Nếu tất cả có thể quay lại… nếu có thể làm lại từ đầu…

“Văn Việt, dậy mau!”

Văn Việt bừng tỉnh khỏi cơn mơ ngơ ngác nhìn Minh Vi trước mặt.

Minh Vi mỉm cười: “Sao thế? Mơ thấy gì à?”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »