Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12228 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 183
chị ơi, chị thơm quá à (2)

❊ ❊ ❊

“Được.”

Hai người lên chiếc xe bảo mẫu.

Tống Vãn Huỳnh lần lượt mở các món ăn đã chuẩn bị từ sớm. Minh Vi nhìn đống đồ ăn trên chiếc bàn nhỏ: “Nhiều vậy, hai chúng ta ăn hết nổi không?”

“Hôm nay chị quay phim vất vả rồi, tối còn phải quay đêm nữa, không ăn no sao có sức mà làm việc?” Tống Vãn Huỳnh đưa cho cô một phần bát đũa, “Mau ăn đi, không ăn là đồ nguội mất đấy.”

Minh Vi không nói gì thêm, nhận lấy bát đũa Tống Vãn Huỳnh đưa rồi bắt đầu ăn.

Đang ăn được nửa chừng, Tống Vãn Huỳnh hỏi một cách thản nhiên: “Chị à, chuyện làm người đại diện trang sức chị nghĩ đến đâu rồi?”

“Chị đã xem qua hợp đồng. Nhìn là biết em đã bỏ nhiều tâm huyết vào chuyện này, đãi ngộ cũng rất tốt. Chị sẽ suy nghĩ nghiêm túc.”

Tống Vãn Huỳnh xụ mặt: “Chỉ là suy nghĩ nghiêm túc thôi sao?”

“Gấp vậy à?”

“Chị chưa từng nghe câu này sao?”

“Câu gì?”

“Vịt nấu chín rồi mà còn bay mất.” Tống Vãn Huỳnh bổ sung: “Còn một thành ngữ nữa gọi là đêm dài lắm mộng.”

“Xem ra em thực sự rất muốn chị đồng ý nhận lời làm đại diện.”

“Tất nhiên rồi! Trong lòng em ngoài chị ra thì chẳng ai có thể đáp ứng được toàn bộ tiêu chuẩn của em cả!”

Minh Vi mỉm cười: “Được rồi, đừng lo, chị sẽ nhanh chóng cho em câu trả lời, được chứ?”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu.

Thế nhưng còn chưa ăn xong, điện thoại của Minh Vi đã reo.

Tống Vãn Huỳnh liếc mắt một cái, lờ mờ thấy được hai chữ hiện trên màn hình thì lập tức chán nản, ngay cả cơm cũng nuốt không vô.

Minh Vi nhìn thấy người gọi đến, nụ cười trên mặt cũng nhạt đi đôi chút, sau vài giây im lặng mới bắt máy. Giọng nói lãnh đạm, không nói nhiều, có vẻ chỉ hẹn người ở đầu dây bên kia một thời gian gặp mặt rồi cúp máy.

Tống Vãn Huỳnh biết rõ việc tọc mạch chuyện riêng của người khác là không hay nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không kiềm được sự lo lắng trong lòng liền hỏi: “Chị ơi, ai vậy?”

“Em gái chị.”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu.

Thực ra người ban đầu có hôn ước với Văn Việt là em gái của Minh Vi – Minh Phi. Chỉ là khi ấy Văn Việt bị liệt, nhà họ Minh thương Minh Phi, không nỡ gả cô cho một người tàn phế nên mới để Minh Vi thay thế gả qua.

Dù có lỗi với con gái lớn nhưng vì hạnh phúc của con gái út, họ vẫn làm như vậy.

Thế nhưng kể từ khi tin Văn Việt hồi phục chân quay lại làm việc ở Văn thị lan ra ngoài, thái độ của nhà họ Minh đối với Minh Vi đã thay đổi rõ rệt. Từ đó về sau, cuộc gọi nhiều hơn, tin nhắn cũng nhiều hơn, giọng điệu cũng nhẹ nhàng đi rất nhiều.

Minh Vi và Minh Phi hẹn gặp vào sáng hôm sau.

Sáng đó Minh Vi không có cảnh quay, Minh Phi đến khách sạn nơi Minh Vi ở đúng giờ đã hẹn để chờ cô.

“Minh Phi, bên này.”

Minh Phi đang ngồi ở ghế sảnh khách sạn liền đứng dậy khi nghe tiếng gọi: “Chị, lâu rồi không gặp.”

“Ừ, lâu rồi không gặp. Tìm tôi có chuyện gì?” Minh Vi ngồi xuống ghế sofa đối diện Minh Phi.

So với vẻ đẹp sắc sảo lạnh lùng của Minh Vi, Minh Phi lại mang vẻ dịu dàng hơn nhiều, khí chất nhẹ nhàng khiến cô trông dễ gần hơn Minh Vi.

“Nơi này không tiện để nói chuyện, hay là chúng ta tìm một quán cà phê rồi từ từ nói chuyện đi? Hơn nữa mấy năm rồi chị em mình chưa gặp nhau, cũng nên ngồi trò chuyện một chút, được không?”

Minh Vi liếc nhìn đồng hồ: “Bây giờ là chín giờ hai mươi bảy, mười giờ tôi phải về đoàn phim hóa trang và quay tiếp. Có gì thì nói thẳng đi.”

“Được thôi.” Minh Phi lấy từ trong túi xách ra một quyển tạp chí, “Đây là tác phẩm mới nhất của em, chị xem thử đi.”

Minh Vi mở tạp chí ra, bên trong là loạt thiết kế trang sức lộng lẫy đầy tính sáng tạo: “Không tệ.”

“Đây là bộ sưu tập em thiết kế cho ALLURE. Em cảm thấy mùa này rất hợp với hình ảnh của chị, chị làm đại diện cho thương hiệu bọn em thì quá lý tưởng rồi. Không biết chị có biết đến ALLURE không?”

Biểu cảm Minh Vi vẫn lãnh đạm: “ALLURE là thương hiệu nổi tiếng quốc tế. Em có thể trở thành người thiết kế độc lập cho bộ sưu tập này, xem ra họ rất coi trọng em.”

“Có lẽ là vì thiết kế của em hợp với phong cách của thương hiệu. Chị à, chúng ta là chị em ruột. Em thiết kế trang sức, chị làm người đại diện, chuyện này truyền ra ngoài cũng sẽ thành một câu chuyện đẹp đúng không?” Thấy Minh Vi vẫn không mảy may động lòng, Minh Phi cười nói tiếp: “Dĩ nhiên chị là chị ruột của em nên em đã xin cho chị đãi ngộ tốt nhất từ trụ sở chính. Đây là hợp đồng, chị cứ xem kỹ đi.”

Cách đó không xa sau một hàng cây xanh, Tống Vãn Huỳnh đang nấp sau đó, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm hai người.

Cô biết ngay mà, đêm dài lắm mộng, chính là đoạn cao trào này, Minh Phi đến để giành người rồi! Hôm qua cô đáng lẽ phải lôi bằng được Minh Vi ký hợp đồng, chốt chắc rồi hẵng để hai chị em họ gặp nhau!

Nhìn bản hợp đồng mà Minh Phi lấy ra, trong lòng Tống Vãn Huỳnh chua xót vô cùng xen lẫn một chút ghen tị và tức giận.

Cô đã thật lòng thật dạ với chị Minh Vi như thế, lẽ nào lại không bằng một đứa em từng hại chị gái mình?

Chỉ vì họ có quan hệ máu mủ sao?

Tống Vãn Huỳnh rất muốn xông lên hỏi Minh Vi rốt cuộc là chọn em hay chọn cô ta? Nhưng sự xúc động đó lập tức tan biến khi Minh Vi đưa tay nhận lấy bản hợp đồng của Minh Phi, cô chỉ biết ngây người rồi lặng lẽ ngồi xổm xuống.

Người ta là ruột thịt còn cô chỉ là một vai nữ phụ độc miệng tự mình dán nhãn “em gái” lên thôi, đòi công bằng cái gì?

Về đến phòng, Tống Vãn Huỳnh buồn bực không vui. Nghĩ đến diễn biến của cốt truyện, cả ngày ủ rũ chẳng còn chút sức lực nào.

Văn Nghiên gọi video cho cô.

Cô bắt máy.

“Alo.”

Nhìn thấy bộ dạng uể oải của Tống Vãn Huỳnh qua video, Văn Nghiên nhíu mày: “Sao em thế này…? Gặp chuyện gì à?”

Tống Vãn Huỳnh nằm bò trên giường, thở dài thật mạnh: “Em đây là vịt nấu chín còn bay mất, Lưu Bị mất Kinh Châu, thân bại danh liệt, công dã tràng, đi sai một nước cờ nên thua cả bàn!’’

“…Nói tiếng người đi.”

“Dạo gần đây em tiếp nhận một dự án, là thương hiệu trang sức dưới trướng Trung Tuấn. Em đặc biệt đến phim trường là để tìm chị Minh Vi làm đại diện, ai ngờ nửa đường lại nhảy ra một Minh Phi. Anh biết Minh Phi là ai không? Là em gái ruột của chị Minh Vi, là nhà thiết kế trang sức của ALLURE. Lần này cô ta cũng đến tìm Minh Vi, mời chị ấy làm đại diện cho ALLURE…”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »