Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12194 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 184
chị ơi, chị thơm quá à (3)

❊ ❊ ❊

“Vậy chị ấy đã đồng ý chưa?”

“Không biết nữa, chắc là tạm thời vẫn chưa đâu.”

Nghe vậy, Văn Nghiên bật cười: “Chưa thất bại mà đã chịu thua rồi sao?”

Tống Vãn Huỳnh ôm gối ôm, mặt ủ mày chau, “Họ là chị em ruột mà, sớm muộn gì chị ấy cũng sẽ đồng ý thôi.”

“Cố gắng không chắc sẽ thắng, nhưng nếu em cho rằng mình sẽ thua rồi chẳng làm gì cả thì nhất định em sẽ thua.”

Nghe đến đây, Tống Vãn Huỳnh lập tức phản ứng, bật dậy khỏi giường.

“Đúng rồi! Chị ấy vẫn chưa ký hợp đồng mà! Sao em lại nhận thua chứ!”

Tuy trong nguyên tác Minh Vi ký hợp đồng với ALLURE nhưng chính bản thân cô – một nữ phụ ác độc – đã thay đổi được cốt truyện thì còn gì không thể thay đổi nữa?

“Anh nói đúng, em phải đi tìm chị Minh Vi ngay! Dù có phải năn nỉ ỉ ôi em cũng phải thuyết phục được chị ấy!”

Nói xong, cô tắt video call, nhìn vào gương – sắc mặt nhợt nhạt, hoàn toàn không có chút sinh khí nào. Tốt, chính là trạng thái này!

Tinh thần uể oải, cô đến trước cửa phòng Minh Vi. Lúc này chị ấy vẫn đang quay phim trong đoàn, cô đứng chờ ngoài cửa, đứng chán lại ngồi xổm xuống, ngồi chán rồi ngả cả người ra. Không biết đã đợi bao lâu, mãi đến khi cô mơ màng buồn ngủ, cuối cùng mới nghe thấy tiếng bước chân.

“Vãn Huỳnh? Em ngủ gật ở đây à?”

Tống Vãn Huỳnh ngẩng đầu khỏi đầu gối, mắt lim dim nhìn Minh Vi, “Chị Minh Vi, chị về rồi à? Em đợi chị nãy giờ.”

Minh Vi kéo cô đứng dậy, “Muốn đợi chị thì vào trong mà đợi, sao lại ngồi đây? Vào phòng đi.”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu, vì đợi quá lâu nên bước đi có phần khập khiễng, theo Minh Vi vào phòng rồi ngồi lên ghế ngáp dài: “Chị Minh Vi, tối nay em ngủ cùng chị được không? Em một mình trong phòng lớn như vậy lại ở nơi lạ lẫm, sợ lắm không ngủ được.”

Minh Vi rót cho cô một cốc nước, “Vậy lát nữa về lấy đồ ngủ của em đem qua đây.”

“Vâng!”

Tống Vãn Huỳnh cũng không vội, quay về lấy đồ ngủ rồi qua phòng Minh Vi, tắm rửa xong liền chui ngay vào chăn.

Lúc này đã hơn 11 giờ đêm, Minh Vi vẫn ngồi tựa đầu giường đọc kịch bản, bên trên chi chít những dòng ghi chú.

Thấy Tống Vãn Huỳnh nằm bên cạnh, cô đặt kịch bản xuống, “Ngủ à?”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu.

Minh Vi tắt đèn đầu giường rồi nằm xuống.

Tống Vãn Huỳnh ngửi thấy mùi thơm nhẹ trên người Minh Vi, không giống mùi sữa tắm. Cô hít sâu một hơi, “Chị ơi, chị thơm quá à.”

“Chắc là mùi sữa tắm.”

“Không phải, em cũng dùng sữa tắm nhưng không phải mùi đó. Hình như là mùi tự nhiên của chị thì phải.” Cô lại rúc vào gần hơn, ngửi thấy mùi thơm rõ hơn nơi cổ của Minh Vi, “Thật sự rất thơm, dễ chịu lắm luôn!”

Hơi thở nhẹ lướt qua cổ khiến Minh Vi nghiêng đầu một chút, “Ừ, biết rồi.”

Tận dụng khoảng cách gần này, Tống Vãn Huỳnh nằm sát bên cạnh Minh Vi, nhìn khuôn mặt thanh tú trong bóng tối, “Chị ơi, em thật ghen tị với em gái của chị, có người chị tốt như chị. Hồi nhỏ em từng ước ao có một người chị chơi cùng em.”

“Thật à?”

“Ừm,” Tống Vãn Huỳnh khe khẽ đáp, “Chị tốt như vậy, chắc em gái chị từ nhỏ đã rất ngưỡng mộ chị nhỉ?”

“Không đâu,” Minh Vi mở mắt, thở dài, “Nó không thích chị, giữa hai người cũng không có nhiều tình cảm.”

“Gì cơ? Sao lại vậy được!” Tống Vãn Huỳnh nhíu mày, “Chị tốt thế mà, nếu em có một người chị như chị, chắc chắn ngày nào em cũng bám lấy chị cùng ngủ cùng chơi, cùng đi học về. Người khác nhìn thấy em có một người chị giỏi giang thế này chắc ghen tị chết mất!”

Minh Vi bật cười khẽ nhưng không nói gì thêm.

“Dù chị và em gái ruột không thân thiết nhưng hai người là chị em cùng chung huyết thống, điều đó là không ai thay thế được. Em… em cũng muốn thân với chị thật nhiều nhưng em không phải em gái ruột của chị. Nếu không phải vì em lấy Văn Nghiên thì chúng ta đâu có quen nhau. May là em lấy Văn Nghiên mới có cơ hội gặp chị.”

“Miệng ngọt thế, em biết Minh Phi hôm nay tìm chị để làm gì rồi đúng không?”

Tống Vãn Huỳnh im lặng một lát rồi lí nhí đáp: “Em sáng nay thấy chị với Minh Phi ở sảnh khách sạn… nhưng em không cố tình nghe trộm đâu, chỉ là tình cờ nghe được. Chị ơi, em biết ALLURE là thương hiệu quốc tế, so với ALLURE thì Trang Sức Trung Tuấn chẳng là gì cả. Nhưng… em vẫn hy vọng chị suy nghĩ kỹ một chút, em thật lòng muốn chị ký với Trung Tuấn.”

Sự im lặng của Minh Vi khiến giọng Tống Vãn Huỳnh ngày càng trùng xuống: “Nhưng nếu chị chọn ALLURE, em cũng hiểu được mà. Dù sao chị và Minh Phi là chị em ruột, chị chăm sóc em gái là điều nên làm. Chị đừng bận tâm tới em… dự án này mà không làm được thì cũng không sao, em sẽ cố gắng cho dự án tiếp theo.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »