Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12217 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 180
đồ ngu (2)

❊ ❊ ❊

Trong những dịp như thế này, rất hiếm khi Văn Nghiên được rảnh rỗi như vậy.

Những năm trước, anh luôn là nhân vật được săn đón. Nhưng từ khi tin tức anh từ chức lan ra, những kẻ trước kia vây quanh nịnh bợ đều biến mất, không khí bên tai cũng lập tức trở nên yên tĩnh hơn hẳn. Anh ung dung ngồi ở góc phòng tiêu hóa lại nội dung cuộc họp vừa rồi thì bất chợt một giọng nói vang lên.

“Tổng giám đốc Văn?”

Văn Nghiên không đáp lại.

“Đúng thật là anh rồi, Tổng giám đốc Văn!” Một giọng điệu đầy giễu cợt tiến lại gần, người kia ngồi phịch xuống bên cạnh anh, còn tiện tay khoác vai anh, “Tôi vừa mới nói với bạn là thấy anh trong cuộc họp, sao lại ngồi một mình ở đây thế? Không uống lấy một ly à? Ê, ai đó mang ly rượu tới đây!”

Văn Nghiên quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh rồi liếc ánh mắt về bàn tay đang đặt trên vai mình, “Bỏ tay ra.”

Người kia cười cười rút tay lại.

“Quên mất, quên mất, Tổng giám đốc Văn là người ghét nhất chuyện bị người ngoài đụng chạm. Mấy người không biết đấy thôi, năm ngoái tôi vì không được anh ấy đồng ý mà dám bắt tay một cái, kết quả bị đuổi ra khỏi văn phòng luôn, dự án cũng không đàm phán xong, suýt nữa công ty tôi tiêu đời luôn đó.”

Mấy người đàn ông trẻ tuổi đứng trước ghế sofa ăn mặc bảnh bao tay cầm ly sâm panh cười cợt xem trò vui.

“Vương Hạo, anh nói cái ông Tổng giám đốc Văn nào thế? Ở đây có ai như vậy sao?”

“Phải phải, tôi quên mất, quên mất anh ấy đã bị đuổi khỏi nhà họ Văn rồi, nhưng ban tổ chức đúng là không biết điều thật đấy, dù sao người ta cũng từng là Tổng giám đốc Văn, chẳng lẽ đến ly rượu cũng không cho?”

Đúng lúc đó, phục vụ mang sâm panh đến.

Vương Hạo đưa ly rượu cho Văn Nghiên, “Tổng giám đốc Văn, dù chúng ta chưa từng hợp tác thành công nhưng trong lòng tôi, anh mãi là Tổng giám đốc Văn. Nào, tôi kính anh một ly.”

Văn Nghiên lạnh lùng liếc qua, “Cầm ly đi chỗ khác.”

“Tổng giám đốc Văn sẽ không đến nỗi ngay cả một ly rượu cũng không nể mặt chứ? Thế này đi, anh uống ly này xong, tôi giới thiệu cho anh một công việc nhé? Anh yên tâm, đãi ngộ tuyệt đối không bạc đãi anh đâu.”

“Vương Hạo, đừng làm khó người khác, biết đâu Tổng giám đốc Văn có chỗ tốt hơn để đi rồi.”

“Đã bị nhà họ Văn đuổi rồi thì còn có thể có nơi nào tốt hơn chứ?”

“Câu này sai rồi, với năng lực của Tổng giám đốc Văn, đến công ty tôi làm giám đốc dự án vẫn dư sức đấy.”

Văn Nghiên xoa xoa ấn đường chẳng buồn đáp lời, chỉ thấy phiền phức. Anh vừa định đứng dậy rời đi thì một giọng nói mang âm điệu tiếng Anh vang lên:

“Văn Nghiên! Quả nhiên là anh ở đây!”

Một người nước ngoài tóc vàng, tay cầm ly sâm panh chen vào.

“Kevin?”

“Tôi biết ngay là anh sẽ tới sự kiện này! Tôi đến đây đặc biệt để tìm anh đấy!” Kevin liếc nhìn mấy người đang vây quanh trước ghế sofa, “Họ là bạn anh à?”

“Không.”

“Vậy càng tốt.” Kevin chẳng buồn để tâm, “Tôi nghe nói anh rời khỏi công ty gia tộc rồi? Tôi đặc biệt bay từ Thụy Điển đến đây, nể tình bạn đại học bao năm, có phải nên cân nhắc lại chuyện tôi từng đề nghị với anh không?”

Văn Nghiên lạnh nhạt đáp: “Tôi vẫn giữ nguyên câu trả lời đó.”

“Come on! Muốn mời anh làm CEO công ty tôi sao mà khó thế, tôi còn muốn thấy anh tái hiện kỳ tích biến một triệu USD thành tám mươi triệu USD nữa kìa!”

“Anh sẽ thấy được, nhưng không phải ở công ty của anh.”

Kevin nhún vai, “Được thôi, tôi đoán trước rồi. Nhưng tôi vẫn không từ bỏ ý định, nể tình bạn bè nhiều năm cho tôi góp một phần được không? Bao nhiêu tiền cũng được!”

“Tôi sẽ cân nhắc.”

Kevin cười lớn, “Anh mà nói 'cân nhắc' thì tức là có hy vọng rồi. Tôi chờ điện thoại của anh đấy! Nhất định phải tìm tôi nhé!”

Nói xong, anh ta quay người rời đi.

Vương Hạo và đám bạn chó săn thì thầm:

“Vừa rồi là ai vậy?”

“Hình như là người nhà Wallenberg.”

“Nhà Wallenberg?”

“Không biết à? Gia tộc này đã có hơn hai trăm năm lịch sử, sản nghiệp trải dài nhiều lĩnh vực, dưới trướng có hàng trăm công ty trên khắp thế giới, là một gia tộc cổ kính và danh giá bậc nhất.”

Mặt Vương Hạo lúc trắng lúc xanh, từng câu từng chữ mình vừa nói ra như từng cái tát đánh vào mặt.

Văn Nghiên đứng dậy, lạnh lùng nhìn bọn họ.

“Đồ ngu.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »