Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12371 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 160
em nuôi anh (1)

❊ ❊ ❊

Không cần sự đồng ý của Văn Nghiên.

Tống Vãn Huỳnh hôn nhẹ lên khóe môi anh, chỉ chạm một cái rồi tách ra.

Chỉ cần một nụ hôn như vậy, cô đã thấy đủ rồi.

Cô cầm viên ngọc trai màu hồng trong tay, nhìn ánh sáng chiếu vào từ ngoài cửa sổ, ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ viên ngọc khiến cô không thể rời mắt khỏi nó.

"Vãn Huỳnh."

Cô quay đầu lại, khuôn mặt Văn Nghiên hiện lên gần trước mắt, theo phản xạ cô ngả người ra sau nhưng ngay lập tức một bàn tay ấm áp đặt sau gáy cô giữ chặt, anh gấp gáp hôn lấy hơi thở từ khóe môi cô.

Nụ hôn đột ngột này còn bất ngờ hơn cả cơn bão.

Tiếng kêu của Tống Vãn Huỳnh bị chặn lại trong cổ họng, cô vô thức đưa tay ra nhưng bàn tay Văn Nghiên đã giữ chặt tay cô ép xuống cạnh giường.

Áp lực từ lòng bàn tay nhắc nhở cô tập trung vào những gì đang diễn ra.

Tim cô đập mạnh, tâm trí trống rỗng, cơ thể bị khóa chặt khiến cô chỉ có thể bị động tiếp nhận nụ hôn cuồng nhiệt và mãnh liệt ấy.

Viên ngọc trai màu hồng trong tay cũng không biết đã rơi vào góc nào.

Tống Vãn Huỳnh tỉnh lại từ giấc ngủ trưa đã là buổi chiều, ánh nắng ấm áp của buổi sáng đã biến mất, nhường chỗ cho ánh sáng vàng mờ của hoàng hôn khi mặt trời từ từ lặn xuống chân trời.

Cô nhìn thấy viên ngọc trai màu hồng rơi ra từ tay mình nằm ở một góc giường. Đôi mắt sáng của cô bất giác nheo lại thành hình trăng lưỡi liềm.

Cô nhặt viên ngọc lên bỏ vào chiếc vỏ sò màu hồng mà Văn Nghiên đã nhặt cho cô.

Âm thanh gõ phím từ phòng khách vang lên.

Tống Vãn Huỳnh đứng dậy, bước ra khỏi phòng và thấy Văn Nghiên ngồi trên ghế sofa đang nghiêm túc gõ bàn phím máy tính.

Cô lười biếng tựa vào cửa, im lặng quan sát anh một lát rồi tò mò hỏi: "Anh tìm được máy tính này ở đâu vậy?"

Văn Nghiên ngẩng đầu lên nhìn cô, "Tỉnh rồi à? Có đồ ăn trên bàn, ăn đi kẻo nguội."

"Anh còn chưa trả lời em."

"Mượn nhân viên của khách sạn."

"Mượn?" Tống Vãn Huỳnh ngạc nhiên, "Công việc à?"

"Không phải công việc," Văn Nghiên gõ xong chữ cuối cùng, "Là đơn xin từ chức."

Tống Vãn Huỳnh sững sờ, cơ thể tựa vào khung cửa lập tức thẳng dậy, "Cái gì? Đơn xin từ chức? Anh định từ chức à?"

"Ừ."

Tin tức Văn Nghiên xin từ chức khiến Tống Vãn Huỳnh cảm thấy chóng mặt.

Về cuộc tranh đấu giữa Văn Nghiên và Văn Việt, cô đã tưởng tượng ra nhiều kịch bản khác nhau, tồi tệ nhất là Văn Việt lên thay, Văn Nghiên thất bại.

Kết cục này cô có thể hiểu và chấp nhận, dù sao thì Văn Việt cũng là người có "vầng hào quang" của nam chính còn Văn Nghiên, một kẻ phản diện thì đâu có may mắn gì khi đấu với anh ta.

Trong tiểu thuyết Văn Nghiên và Văn Việt đấu đi đấu lại, liệu anh thực sự kém Văn Việt về năng lực không?

Chưa hẳn.

Văn Nghiên chỉ thiếu một chút may mắn, chỉ một chút thôi, vì vậy mới thất bại liên tục.

Cô cũng đã tưởng tượng qua kết cục Văn Nghiên tự xin từ chức, nhưng chỉ nghĩ một chút rồi ngay lập tức xóa bỏ khả năng này.

Cô không nghĩ rằng có ngày Văn Nghiên sẽ tự bỏ cuộc, từ bỏ cái mà anh đã cố gắng suốt bao lâu.

"Anh thật sự từ chức à?" Tống Vãn Huỳnh ngồi xuống bên cạnh Văn Nghiên, nhìn vào màn hình máy tính.

Đó là một thông báo từ chức.

"Ừ."

Tống Vãn Huỳnh vẫn không thể tin được Văn Nghiên sẽ dứt khoát như vậy, "Nhưng, Văn Nghiên, Văn thị là tâm huyết của anh, anh đã cống hiến bao nhiêu cho Văn thị, anh thậm chí còn phải cưới em..."

Văn Nghiên ngắt lời cô, "Không phải vậy."

"Cái gì?"

Văn Nghiên im lặng một lúc, nhìn thẳng vào mắt cô, "Anh rất vui khi có thể cưới được em, anh xin lỗi vì những lời nói trước kia của mình, em có thể tha lỗi cho anh không?"

Tống Vãn Huỳnh hơi ngây ra, tránh ánh mắt Văn Nghiên, lẩm bẩm không tự nhiên, "Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh."

"Đây chính là chuyện nghiêm túc."

"…Được rồi, em tha lỗi cho anh, vậy giờ anh có thể nói lý do từ chức không?"

Văn Nghiên suy nghĩ rất lâu, trong đầu anh thoáng qua nhiều lý do hợp lý và không thể chối cãi nhưng cuối cùng, tất cả lý do đều hóa thành ba chữ: "Anh mệt rồi."

"Văn Nghiên..."

Trong trí nhớ của Tống Vãn Huỳnh, đây có lẽ là lần đầu tiên Văn Nghiên nói mình mệt mỏi trước mặt cô.

"Vì anh mệt rồi nên mới từ chức, lý do này có đủ thuyết phục không?" Văn Nghiên nhìn vào đơn xin từ chức, khẽ thở dài.

Dù là công việc hay cuộc sống, anh đều cảm thấy mệt mỏi đến tận cùng.

Anh không muốn tiếp tục gánh vác Văn thị nữa, cũng không muốn tiếp tục tìm kiếm sự khẳng định nào nữa.

Có lúc nghĩ lại, anh cảm thấy mọi thứ thật vô lý, rất nhiều lần anh cảm thấy nỗ lực của mình đã đến giới hạn nhưng vẫn không thể làm tốt được việc gì, không nhận được một cái gật đầu công nhận nào.

Trước đây anh tưởng ông nội coi trọng Văn Việt vì anh ấy xuất sắc nên anh luôn nỗ lực vươn lên, cố gắng trở nên giỏi hơn Văn Việt, anh tưởng như vậy sẽ nhận được sự công nhận của ông nội.

Nhưng giờ anh mới nhận ra, có lẽ ông nội chỉ có thành kiến với anh mà thôi.

Dù có cố gắng thế nào cũng không thể có được điều mình muốn, vậy thì tại sao phải tiếp tục làm cái việc vô ích này?

Hơn nữa, bây giờ bên cạnh anh đã có người tin tưởng anh.

Sự công nhận của người khác dường như không còn quan trọng nữa.

Nhìn vào ánh mắt dần trở nên trầm lắng của Văn Nghiên, Tống Vãn Huỳnh lấy lại tinh thần cười nói: “Không sao, mệt thì nghỉ, Văn thị không phải trách nhiệm của anh, anh không cần phải cảm thấy mình mang một gánh nặng gì cả, không có gì quan trọng hơn là anh vui vẻ.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »