Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12457 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 111
chị minh vi, em thật sự rất buồn (1)

❊ ❊ ❊

Cuối tuần tuyệt vời bắt đầu từ một bữa sáng thịnh soạn.

Sau khi ăn xong bữa sáng, Tống Vãn Huỳnh đã tỉnh hẳn cơn buồn ngủ, cô đã bận rộn suốt cả tuần, cuối cùng cũng có được một cuối tuần thư giãn. Tống Vãn Huỳnh quyết định hôm nay sẽ không làm gì cả, chỉ ở nhà và thư giãn hoàn toàn nằm nghỉ cả ngày.

Đang chuẩn bị lên lầu, cô thấy Văn phu nhân và dì Trần từ trên lầu đi xuống, khi thấy Tống Vãn Huỳnh, nét lo lắng trên mặt Văn phu nhân lập tức biến mất, “Vãn Huỳnh à, ăn sáng xong rồi à?”

“Vâng, ăn xong rồi.”

“Con đi đâu vậy?”

“Con lên lầu lấy điện thoại, sao vậy mẹ?”

“Lấy… lấy điện thoại à,” Văn phu nhân quay lại nhìn dì Trần, dưới ánh mắt ra hiệu của dì Trần, bà liền tiến lại kéo Tống Vãn Huỳnh ngồi xuống sofa, “Vãn Huỳnh, cuối tuần quý giá lắm, đừng để thời gian trôi qua vô ích với những thiết bị điện tử này, cũng nên để mắt nghỉ ngơi một chút, con thấy có đúng không ?”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu, “Mẹ nói đúng.”

“Hôm nay con có kế hoạch gì không?”

Tống Vãn Huỳnh lắc đầu, “Không có kế hoạch gì, hôm nay chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi, sao vậy mẹ, có chuyện gì muốn nói với con à?”

“Không có gì, mẹ lâu rồi chưa nói chuyện với con, mẹ muốn trò chuyện với con được không?”

“Dạ, được ạ, mẹ muốn nói chuyện gì?”

“À… nói về công việc gần đây của con đi, có bận lắm không?”

“Bận, rất bận, mẹ biết mà, con mới vào công ty, cái gì cũng không hiểu, phải có người từng chút từng chút chỉ cho con, may mà thầy giáo mà ba tìm cho con rất kiên nhẫn, bây giờ con giỏi hơn rất nhiều so với lúc mới vào công ty.”

“Mẹ biết con thông minh mà, học cái gì cũng nhanh.” Nói xong, Văn phu nhân có vẻ hơi lúng túng, bà liền nhìn về phía dì Trần cầu cứu, dì Trần liếc mắt về hướng nhà bếp, Văn phu nhân lập tức hiểu ra, “À đúng rồi, lần trước con nói mẹ nấu canh ngon lắm, hôm nay mẹ dạy con nấu canh nhé?”

“Dạy con nấu canh?”

“Đúng vậy, đừng coi thường việc nấu canh, mẹ có bí quyết riêng đấy.”

Tống Vãn Huỳnh cảm thấy hôm nay Văn phu nhân và dì Trần có vẻ hơi kỳ lạ nhưng không rõ rốt cuộc là gì, cô chỉ nghĩ là vì gần đây mình quá bận không có thời gian trò chuyện cùng mọi người nên vui vẻ nói với Văn phu nhân: “Được ạ, vậy mẹ dạy con nhé.”

Ngoài biệt thự.

Xe Bentley của Văn Nghiên đỗ trước cổng biệt thự.

Trợ lý Phương ngồi ở ghế phụ quay lại cầm điện thoại nói với Văn Nghiên: “Tổng giám đốc, chúng tôi đã liên hệ và gỡ bỏ các bài viết trên hot search của Weibo, một số bình luận cũng đã xóa. Tài khoản đăng video là một tài khoản nhỏ, tôi đã nhờ luật sư lấy chứng cứ. Ngoài ra video này đã được chuyển sang các trang web khác, lan truyền khá rộng, cần thêm chút thời gian để xóa hết.”

Văn Nghiên mở Weibo xem một chút.

Chủ đề đã từng nằm trong top hot search nay không còn, tất cả các bài viết liên quan cũng không thể tìm thấy.

Vừa nhắn tin trả lời ai đó Văn Nghiên vừa nói với trợ lý Phương: “Tiếp tục điều tra, dù tài khoản nhỏ đã xóa nhưng vẫn có dấu vết, tôi muốn biết ai đang đứng sau vụ này và tìm ra danh tính những người trong video.”

“Dạ, tôi sẽ làm ngay.”

Điện thoại reo.

Là điện thoại của Tống Chính Huy.

Văn Nghiên suy nghĩ một lúc rồi bắt máy.

“Alô, ba.”

“Con đang ở đâu? Tại sao gọi điện cho Vãn Huỳnh mà không được?” Giọng nói từ đầu dây bên kia đầy giận dữ, “Chuyện trên mạng là sao vậy? Ai là người đăng video đó, ai lại tung tin đồn nói con gái ba là tiểu tam?!”

“Ba, hot search trên Weibo và video con đã liên hệ xóa hết rồi, ba yên tâm, chuyện này con đang điều tra, sẽ báo cáo cho ba.”

“Con là chồng của Vãn Huỳnh, chuyện này giao cho con xử lý, khi nào tìm ra thì báo cho ba, ba muốn xem thử ai lại độc ác đến mức tung tin đồn như vậy, Tống Chính Huy này tuyệt đối không để yên! Còn nữa, chuyện này không được để Vãn Huỳnh biết, tốt nhất là đừng để con bé nhìn thấy bất kỳ bình luận nào!”

Văn Nghiên im lặng, “E là sẽ khó.”

Tống Chính Huy cũng vì giận dữ mà mất bình tĩnh, thở dài một hơi, “Văn Nghiên, ba biết chuyện này không liên quan đến con, ba cũng không muốn làm khó con nhưng là chồng của Vãn Huỳnh, ba không muốn nhìn thấy chuyện này nữa, những lời người ta nói trên mạng con đừng để Vãn Huỳnh nhìn thấy!”

“Ba yên tâm, con biết phải làm thế nào.”

Cúp điện thoại.

Xuống xe.

Hot search đã gỡ bỏ, bình luận cũng bị xóa, Tống Vãn Huỳnh chắc chắn không thấy được những thứ đó nhưng bây giờ đã là 10 giờ, cô ấy hẳn đã dậy từ lâu, nếu cô ấy nhìn thấy thì sao?

Văn Nghiên nghĩ lại lúc nửa đêm trước, Tống Vãn Huỳnh vì một chuyện nhỏ trong công việc mà thở dài ngao ngán, chuyện lớn như thế này, chắc chắn cô ấy sẽ rất khó chịu, có thể sẽ khóc lóc...

Khi bước vào cửa Văn Nghiên đột nhiên dừng lại, anh nghe thấy tiếng cười trong trẻo của Tống Vãn Huỳnh từ trong bếp.

Vẻ mặt căng thẳng của Văn Nghiên dịu lại, anh bước về phía bếp, thấy Tống Vãn Huỳnh đeo tạp dề đứng trước bếp đang bỏ nguyên liệu và gia vị vào nồi hầm.

Dì Trần thấy Văn Nghiên liền vội vàng bước ra khỏi bếp thì thầm với anh: “Yên tâm, sau khi ăn sáng xong Vãn Huỳnh không có cơ hội lên lầu, con bé vẫn chưa biết chuyện trên mạng.”

Văn Nghiên gật đầu.

“Những người đó trên mạng nói quá khó nghe, có những lời dì… thôi, những lời đó đừng để Vãn Huỳnh thấy, tốt nhất là mau chóng xử lý hết mấy tin đồn trên mạng đi.”

“Con biết ạ.”

“Dì Trần! Dì Trần!” Từ trong bếp, Tống Vãn Huỳnh gọi to mà không thấy ai trả lời nên cầm muôi đi ra, “Dì… Văn Nghiên, sao anh lại về rồi? Anh không phải nói hôm nay có tiệc rượu sao?”

“Xong rồi.”

Tống Vãn Huỳnh ngạc nhiên, “Sao lại kết thúc sớm vậy?”

Văn Nghiên bình tĩnh gật đầu.

“Vậy à? Thế thì tốt quá, mẹ đang dạy tôi nấu canh, trưa nay anh sẽ có món ngon đấy, dì Trần, dì mau qua đây, mẹ nói lúc trước có người tặng nấm thông mà không nhớ để đâu rồi dì còn nhớ không?”

“Nấm thông à? Dì nhớ.” Dì Trần nói xong nhanh chóng bước vào bếp.

Thấy Tống Vãn Huỳnh lại vào bếp, Văn Nghiên lên lầu về phòng nhìn thấy điện thoại của Tống Vãn Huỳnh để trên bàn trang điểm, màn hình chưa mở khóa, trên đó có hàng chục tin nhắn WeChat và vài cuộc gọi nhỡ.

Chỉ nhìn qua một lần, Văn Nghiên đặt điện thoại xuống.

Trước khi tìm được người đăng video trên Weibo và xem có ai đứng sau chuyện này, tốt nhất không nên để Tống Vãn Huỳnh biết.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Văn Nghiên quay lại nhìn.

Trước cửa, Văn Việt ngồi trên xe lăn nhìn anh.

“Em trai, nói chuyện một chút được không?”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »