Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12463 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 108
tin đồn (2)

❊ ❊ ❊

"Anh cả, đôi khuy măng sét này mặc dù không đáng bao nhiêu tiền nhưng đây là món quà em mua bằng tiền thưởng từ công việc, nó đại diện cho tấm lòng của em, anh nhất định phải nhận."

Văn Việt cầm đôi khuy măng sét trong tay, nhìn đi nhìn lại vài lần, "Mua bao nhiêu món quà vậy?"

"Ba một cái, ông nội một cái, mẹ một cái, chị Minh Vi một cái, anh một cái, Văn Nghiên một cái và dì Trần một cái, tổng cộng là bảy món quà."

Văn Việt cười, "Tống Vãn Huỳnh, cô biết cách lấy lòng người lắm nhỉ."

Tống Vãn Huỳnh không biết phải nói gì đành đứng bên cạnh cười khẽ.

"Trước kia cô không phải là người như thế này." Văn Việt đặt đôi khuy măng sét lại vào hộp quà, "Thay đổi lớn như vậy, gần như là biến thành một người khác. Cô còn nhớ lúc trước cô hay gây chia rẽ và chơi trò mưu mẹo không?"

Tống Vãn Huỳnh xấu hổ gật đầu.

Văn Việt ánh mắt trở nên sâu lắng, "Thực ra thay đổi như vậy cũng tốt, nếu vẫn như trước thì cô đã bị đuổi ra khỏi nhà họ Văn từ lâu rồi."

"Vì vậy em đã tự dằn vặt bản thân, luôn tự nhìn nhận lại mình, may mà mọi người đều không tính toán quá khứ và tha thứ cho em."

"Cô hiểu là tốt rồi, chuyện cô thấy hôm nay..."

Tống Vãn Huỳnh vội vàng thể hiện lòng trung thành, "Anh yên tâm, em không nghe thấy gì và cũng không thấy gì, tuyệt đối sẽ không có người thứ ba biết chuyện chân của anh đã tốt lên có thể đứng dậy rồi."

"Đi ra đi."

"Vậy em đi trước, anh cả, tạm biệt."

Tống Vãn Huỳnh vội vã rời đi.

Cô cảm thấy nếu còn ở lại thêm chút nữa, chắc cô sẽ ngột ngạt chết mất.

Hai anh em nhà này ai cũng khó hầu hạ.

Những ngày tiếp theo Tống Vãn Huỳnh tập trung vào công việc, nghe Hứa Nam Kiều "giảng bài". Từ lúc đầu nhìn các bảng dự toán mà mắt cứ mờ mịt, giờ đây cô đã có thể tự mình xem qua toàn bộ quy trình dự án mà không cần Hứa Nam Kiều giải thích, chỉ trong vòng nửa tháng mà thôi.

Về chuyện này Hứa Nam Kiều vẫn một câu khen ngợi, tài năng thiên bẩm.

Tống Vãn Huỳnh từ nhỏ luôn đứng đầu, nghe lời khen này cô khiêm tốn tiếp nhận.

Cùng lúc đó, vụ việc Minh Vi chấm dứt hợp đồng cũng đã tạm kết thúc, mặc dù kết quả không giống như trong tiểu thuyết là Minh Vi kết thúc hợp đồng rồi gia nhập công ty của Hứa Bạc Chu nhưng ít nhất cũng coi như là giải quyết ổn thoả.

— Minh Vi tiếp tục ở lại công ty, trở thành ông chủ mới của công ty trong khi Tiêu Dược sau khi bị đuổi ra hỏi công ty thì không ai biết tung tích.

Minh Vi trở thành chủ tịch công ty là do chính cô ấy làm, còn chuyện Tiêu Dược mất tích chắc chắn là do Văn Việt xử lý.

Biết được chuyện này, Tống Vãn Huỳnh không đợi đến giờ tan ca đã lập tức bỏ việc về nhà chỉ để gặp Minh Vi sau nhiều ngày không gặp và nói chuyện một chút, dù sao thì kết quả đẹp như vậy chắc chắn phải có một quá trình thú vị đằng sau.

"Ông nội, mẹ, con về rồi!" Tống Vãn Huỳnh về nhà đúng lúc bữa cơm đang được dọn, vừa vào liền thấy Minh Vi ngồi ở bàn ăn, "Chị Minh Vi, chị về rồi à!"

Cô bước lên ôm chặt lấy Minh Vi, "Chị, em nhớ chị lắm!"

Minh Vi mỉm cười, "Nghe nói gần đây cô đi làm ở công ty rồi? Sao? Mệt không?"

"Mệt! Làm sao mà không mệt được, nhưng hôm nay vừa nghe nói chị về, em lập tức bỏ việc về nhà ngay," Tống Vãn Huỳnh ánh mắt sáng lên, "Chị ơi, em biết chị đã trở thành chủ tịch công ty rồi, chuyện này thế nào vậy, kể em nghe đi, em tò mò quá."

Văn phu nhân ngồi một bên cười, "Ăn cơm trước đi, có chuyện gì thì ăn xong rồi nói."

"Đúng, ăn cơm trước!"

Tống Vãn Huỳnh ăn nhanh như gió, sau khi ăn xong cô đợi một lúc cho tiêu hóa rồi lên lầu tắm rửa thay đồ ngủ rồi gõ cửa phòng Minh Vi.

"Chị, em vào được không?"

Minh Vi đang ngồi nghỉ ở ban công phòng, mỉm cười nói: "Vào đi."

"Anh cả đâu ạ?"

"Giờ là thời gian phục hồi của anh ấy."

Tống Vãn Huỳnh đợi chính là lúc này, cô đi qua ngồi cạnh Minh Vi, "Chị, chị mau kể em nghe chuyện chị đá Tiêu Dược như thế nào và trở thành ông chủ của công ty đi?"

Minh Vi khẽ mỉm cười, "Thực ra cũng đơn giản thôi."

Minh Vi trước đây là một người mẫu sàn catwalk sau đó bị Tiêu Dược nhìn trúng và đưa vào ngành giải trí.

Công ty của Tiêu Dược nói là công ty giải trí nhưng thực ra không có ngôi sao nào hot, nhiều người đến rồi cũng đi chẳng khác gì một công ty vỏ bọc, trong hoàn cảnh bế tắc như vậy anh ta chỉ có thể dựa vào Minh Vi.

Minh Vi thật sự không phụ lòng anh ta, trong suốt năm năm tham gia ngành giải trí, cô đã ổn định được chỗ đứng nhờ vào tài năng diễn xuất và cách ứng xử khéo léo.

Nhưng Tiêu Dược biết rõ một công ty không thể giúp đỡ gì thì làm sao giữ chân được một nghệ sĩ nổi tiếng như Minh Vi.

Để giữ Minh Vi lại, Tiêu Dược đã quyết định chia cho cô một phần cổ phần trong công ty.

Có nghĩa là Minh Vi cũng có một phần trong công ty này.

"Một thời gian trước Tiêu Dược thua bạc ở Macau, anh ta không còn cách nào khác ngoài việc bán công ty, ai mua chẳng được."

"Thì ra là vậy, vậy chị làm chủ tịch rồi công việc có bận không? Vừa phải quản lý công ty lại vừa phải lo chuyện đóng phim, chị có làm xuể không?"

"Đương nhiên là không làm xuể rồi, hơn nữa tôi cũng không có khả năng quản lý công ty nên gần đây tôi đang tìm người quản lý hộ."

"Chị đã có ứng viên chưa?"

"Rồi, nhưng còn phải đàm phán thêm."

"Vậy thì phải đàm phán cho kỹ." Tống Vãn Huỳnh chợt nhớ ra điều gì, "À, chị, chị có thấy món quà em chuẩn bị cho chị không? Em đã mua từ một tuần trước rồi nhưng mà chị mãi chưa về."

"Thấy rồi."

"Thế nào, vừa vặn không?"

"Ừm, rất vừa vặn."

"Vừa vặn là tốt rồi, cái thương hiệu này là chị..." Tống Vãn Huỳnh đột nhiên ngừng lại, "Là chị Scarlett giới thiệu cho em, nói là đi rất thoải mái, không mỏi chân."

"Chị Scarlett?" Minh Vi nhìn cô mỉm cười, "Miệng ngọt thế, lại có thêm chị mới à?"

"Chị Scarlett rất xuất sắc, tốt nghiệp thạc sĩ từ trường đại top đầu ở nước ngoài, từng làm CFO cho nhiều công ty trên Phố Wall, lần này về nước ba em đặc biệt muốn mời chị ấy về, em phải tốn không ít công sức mới mời được chị ấy đó, chị ấy cũng giống như chị, đều là những người rất xuất sắc, nếu có cơ hội em sẽ giới thiệu chị với chị ấy."

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »