Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12191 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 150
chuyện cũ (1)

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau sau khi say rượu, điều đáng sợ không phải là sự khó chịu do cơn say mang lại mà là việc bạn bè bắt đầu miêu tả lại dáng vẻ của bạn sau khi say đêm qua.

Nếu còn có video hoặc ghi âm làm bằng chứng thì đó sẽ là “tội chứng” khiến bạn cả đời này không thể ngẩng đầu lên nổi.

Toàn thân Tống Vãn Huỳnh như hóa đá, ngồi đơ tại chỗ, hình ảnh mình ngồi xổm dưới đất tự xưng là một cây cải trắng cứ vang vọng trong đầu theo hiệu ứng âm thanh vòm 360 độ.

Chưa bao giờ cô thấy mất mặt đến vậy.

Chưa bao giờ!

Cô vốn chưa từng say rượu, làm sao mà biết được mình sau khi say lại biến thành như thế này chứ.

Nhìn chằm chằm vào điện thoại của Văn Nghiên, Tống Vãn Huỳnh nghiến răng nghiến lợi: “Anh cố ý quay lại mà! Anh đang cười nhạo tôi!”

“Cười nhạo sao?” Văn Nghiên mở video lên, trong video giọng của Tống Vãn Huỳnh mang theo tiếng khóc nức nở: “Tôi là một cây cải trắng…”

Toàn thân Tống Vãn Huỳnh nổi da gà, hai tay siết chặt thành nắm đấm, chịu đựng đến cực hạn, từng chữ một rít qua kẽ răng: “Anh không được mở nữa!”

Văn Nghiên tắt video, “Tôi chỉ quay lại làm kỷ niệm thôi, mong sau này em nhớ mà rút kinh nghiệm. Ở ngoài có thể uống rượu nhưng dù có vui mấy cũng phải biết chừng mực. Tối qua may mà chỉ có tôi, lần sau nếu em lại say rượu như vậy bị người khác nhìn thấy…”

Bị người khác nhìn thấy…

Tống Vãn Huỳnh lập tức tưởng tượng ra cảnh mình đứng giữa nơi đông người, miệng nói mình là cây cải thảo. Cảnh tượng ấy khiến toàn thân cô lạnh toát, nổi hết da gà, lập tức đứng bật dậy giận dữ bước tới trước mặt Văn Nghiên chìa tay ra: “Đưa điện thoại cho tôi!”

“Làm gì?”

“Làm gì? Anh còn hỏi à! Tất nhiên là để xóa cái video hôm qua anh quay tôi! Đưa đây!” Làm sao cô có thể để mặc đoạn video mất mặt kia tồn tại trong điện thoại của anh được!

Văn Nghiên nâng nhẹ điện thoại trong tay, “Tại sao phải xóa?”

“Tại sao à? Anh không xóa chẳng lẽ còn muốn giữ lại đoạn video tôi mất mặt đó để sau này uy hiếp tôi hả?” Tống Vãn Huỳnh nhớ lại chuyện trước đây mình từng giả mang thai, Văn Nghiên không vạch trần ngược lại còn để mặc cô tiếp tục đóng kịch, chẳng phải cũng vì muốn nắm thóp cô hay sao?

“Thật ra tôi thấy… cũng không đến nỗi mất mặt thế đâu.” Văn Nghiên nhớ lại cảnh tối qua Tống Vãn Huỳnh ngồi xổm trong góc, đầu đội thùng rác ánh mắt long lanh nhìn anh, cảm thấy vừa dễ thương lại thú vị.

Thấy Văn Nghiên vẫn không có ý định xóa, Tống Vãn Huỳnh nổi giận: “Anh xóa không? Không xóa thì… tôi tự làm!”

Nói rồi liền nhào tới giật điện thoại từ tay anh.

Nhưng cô và Văn Nghiên chênh nhau hơn hai mươi phân chiều cao, độ dài cánh tay tất nhiên cũng không bằng, dù cố gắng thế nào cũng bị Văn Nghiên dùng một tay chặn lại, không thể nào với tới.

Thấy không cướp được, Tống Vãn Huỳnh tức đến phát điên, gào lên: “Văn Nghiên! Anh không xóa tôi sẽ tức chết cho anh xem!”

Thấy cô thực sự bắt đầu giận, Văn Nghiên đành thả tay ra đưa điện thoại cho cô.

Vừa lấy được điện thoại, Tống Vãn Huỳnh lập tức mở album xóa ngay đoạn video kia, sau đó còn vào mục “đã xóa gần đây” để xóa luôn dấu vết cuối cùng.

Xong xuôi cô lại cẩn thận kiểm tra xem ngoài đoạn video đó, còn có ảnh nào cô mất mặt bị chụp lại hay không.

May là ngoài tấm ảnh đội thùng rác kia thì không có gì thêm.

“Anh đã thấy bộ dạng thảm hại nhất của tôi rồi.” Tống Vãn Huỳnh đập mạnh điện thoại lên bàn, kéo cà vạt của anh lại, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt anh, giọng đầy đe dọa: “Nếu anh dám tiết lộ dù chỉ nửa chữ về chuyện tôi say rượu hôm qua… tôi sẽ không tha cho anh cả đời này!”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc và dữ dằn của cô, trong mắt Văn Nghiên lại càng thêm dịu dàng và ý cười: “Nghiêm trọng vậy sao? Cả đời không tha cho tôi?”

“Dĩ nhiên!”

“Được rồi, tôi biết rồi, công chúa cải thảo.”

“...Văn Nghiên! Tôi giết anh!!”

Sau một buổi sáng “loạn lạc như chiến trường”, Tống Vãn Huỳnh chỉnh đốn lại bản thân, mang đầy cơn giận đi làm, cả người như mang theo oán khí nặng nề hơn cả ma quỷ.

Thương vụ thu mua tập đoàn Lâm thị là một dự án lớn, sau khi hoàn thành tất cả thành viên trong nhóm dự án đều được thưởng gấp đôi. Tống Vãn Huỳnh cũng nhận được một khoản tiền thưởng khá hậu hĩnh từ Tống Chính Huy.

Đáng lý ra cô phải rất vui vẻ — nếu như tối qua cô không uống say đến mức mất hết mặt mũi.

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »