Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12177 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 191
vị trí làm chồng này nhường cho em ấy luôn đi! (2)

❊ ❊ ❊

Khi Tống Vãn Huỳnh từ nhà vệ sinh bước ra chỉ thấy mỗi mình Văn phu nhân ở phòng khách. Cô nhìn quanh một vòng rồi hỏi:

“Mẹ, Minh Phi đâu rồi ạ?”

“Về rồi.”

“Ồ.”

Văn phu nhân nhíu mày, “Văn Việt sao đột nhiên lại đề nghị đưa con bé về nhỉ?”

“Cái gì ạ?” Tống Vãn Huỳnh sững lại, “Anh cả đưa cô ta về? Sao lại thế được?”

Văn phu nhân cũng không đoán được con trai cả đang nghĩ gì, thở dài nói:

“Giờ mẹ càng ngày càng không hiểu Văn Việt đang nghĩ gì nữa rồi.”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu, lẩm bẩm:

“Con cũng không hiểu anh cả rốt cuộc đang nghĩ gì. Trong nhà thiếu tài xế à? Nhất định phải tự mình đưa đi? Minh Phi có cái gì mà ghê gớm vậy, đến mức anh cả phải đích thân đưa về.”

“Vãn Huỳnh, con hình như rất không thích Minh Phi?”

Trong phòng chỉ còn mình Văn phu nhân nên Tống Vãn Huỳnh cũng chẳng cần phải giả bộ nữa, gật đầu nói:

“Mẹ, con vừa từ đoàn phim của chị Minh Vi về, chị ấy kể cho con nghe nhiều chuyện hồi nhỏ. Nhà họ Minh đối xử với chị ấy rất tệ, đặc biệt là Minh Phi, hồi nhỏ toàn bắt nạt chị ấy. Bây giờ thấy anh cả quay lại Văn thị liền vội vã chạy đến bợ đỡ, con ghét cô ta.”

Văn phu nhân hiện lên vẻ mặt “biết ngay mà”:

“Mẹ biết ngay là chuyện này. Con không ưa Minh Phi đến mức không thèm giấu nữa rồi. Nhưng dù sao người ta cũng là khách, con là chủ, phải có phong thái của một người chủ chứ. Ít nhất cũng không để người khác nói ra nói vào. Cô ta có tâm tư gì mẹ chẳng lẽ lại không biết? Có vài chuyện trong lòng hiểu là được rồi, không cần phải nói toạc ra. Dù sao cũng nên giữ một chút mặt mũi, giữ phép lịch sự cơ bản.”

Tống Vãn Huỳnh ngỡ ngàng: “Mẹ biết hết rồi ạ?”

“Nghĩ mẹ già lẩm cẩm đến mức không biết sao?” Văn phu nhân thu lại nụ cười,

“Minh Phi trông thì có vẻ nhiệt tình đơn thuần nhưng tâm tư quá nhiều. Nếu biết dùng trí óc vào việc chính đáng, mẹ còn không ngại giúp đỡ. Tiếc là đứa nhỏ này đi nhầm đường, không quay đầu lại được nữa.”

Nói đến đây, Văn phu nhân bật cười:

“Nhà họ Minh chắc tưởng chúng ta không biết chuyện Minh Vi bị ép thay em gái gả vào nhà mình.”

Tống Vãn Huỳnh tròn mắt kinh ngạc:

“Mẹ biết chuyện đó ạ? Con cứ tưởng mẹ không biết nên cũng không dám nhắc tới...”

Văn phu nhân nhìn cô, bất đắc dĩ bật cười:

“Chuyện lớn như vậy sao mẹ lại không biết? Thật ra hôn ước năm xưa chỉ là câu nói đùa giữa bố con và ông của Minh Vi thôi, nhà họ Minh lại tưởng là thật. Bọn mẹ cũng không muốn làm lớn chuyện, định để sau này mấy đứa lớn rồi rồi tính. Nếu không phải hai đứa tự nguyện thì hôn ước tất nhiên phải hủy bỏ.”

Nói đến đây, Văn phu nhân thở dài:

“Nhưng không ngờ sau vụ tai nạn, nhà họ Minh lại tự tìm tới nói muốn thực hiện hôn ước giữa hai đứa nhỏ. Lúc đó ông nội con và mẹ đều hiểu, chắc là nhà họ Minh không muốn mang tiếng thất hứa nên mới quyết định gả đi. Hồi đó cũng đâu chỉ rõ ai là người được hứa hôn với Văn Việt, Minh Vi hay Minh Phi đều là con gái nhà họ Minh, vì thế nên thành ra Minh Vi là người gả tới.”

Tống Vãn Huỳnh hỏi: “Thế chị Minh Vi thì sao ạ?”

“Mẹ đã hỏi Minh Vi rồi, con bé nguyện ý ở lại nhà họ Văn. Một khi đã cưới Văn Việt thì con bé chính là con gái của mẹ, mẹ sao có thể để người khác bắt nạt con gái mình chứ?”

Trên xe, gương mặt của Văn Việt vẫn lạnh lùng không biểu cảm, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước ngày càng u ám.

Minh Phi ngồi ghế phụ, hai tay nắm chặt túi xách, thỉnh thoảng lén nhìn về phía Văn Việt, tim đập thình thịch.

Cuộc đời con người có vô số lựa chọn, Minh Phi luôn tin rằng mình chưa từng chọn sai lần nào, vì thế cuộc sống mới thuận buồm xuôi gió như vậy.

Nhưng khi nghe tin Văn Việt đã hồi phục, lại nhìn thấy ảnh anh đi làm được chụp lén trên mạng, cô đã có khoảnh khắc nghi ngờ — liệu mình có chọn sai khi để Minh Vi thay mình gả đi năm đó không?

Dù xét về điều kiện bản thân hay gia thế, Văn Việt đều là người xuất sắc.

Nhất là hôm nay, sau khi trực tiếp gặp mặt trò chuyện với anh, cô càng xác định — mình đã sai thật rồi.

“Anh rể, cảm ơn anh hôm nay đã đưa em về, thật sự làm phiền anh quá rồi.”

Văn Việt liếc cô một cái, thản nhiên nói:

“Nếu cô thấy phiền thì lần sau đừng tới nữa.”

“... Gì cơ ạ?”

“Cô không nghe rõ tôi nói gì sao?”

Minh Phi ngập ngừng:

“Em… em làm sai chuyện gì sao ạ?”

“Minh Phi, trên xe chỉ có hai chúng ta, cô không cần phải giả vờ nữa. Cô nghĩ gì trong lòng tôi đều biết rõ. Cô đã làm gì với Minh Vi tôi cũng biết rõ.”

“Em… em không hiểu anh đang nói gì đâu, anh rể.”

“Không hiểu?” Văn Việt cười lạnh,

“Cô chẳng phải đang hối hận vì đã để Minh Vi thay mình gả cho tôi sao?”

Đồng tử Minh Phi co rút lại, tay siết túi xách đến đổ mồ hôi,

“Sao anh biết? Là Minh Vi nói với anh à?”

“Nhà họ Minh các người tính toán thật giỏi. Không muốn để con ruột phải gả cho một người tàn phế như tôi liền ép Minh Vi thay thế. Bây giờ lại còn mong tôi vì Minh Vi mà nể mặt giúp đỡ nhà các người? Nhà họ Minh chắc thật sự đã đến bước đường cùng rồi đúng không?”

Sắc mặt Minh Phi lập tức trắng bệch.

“Cô không nghĩ nhà họ Minh sa sút đến thế chỉ vì kinh doanh không tốt đấy chứ?”

Minh Phi dường như đoán ra điều gì đó, không thể tin được mà nhìn Văn Việt:

“Anh…”

“Thái độ của tôi rất rõ ràng, cô có thể chuyển lời này đến bố cô. Tôi không những không giúp mà còn sẽ đổ thêm dầu vào lửa cho bùng lên mạnh hơn nữa.”

Chiếc xe dừng lại bên đường.

Văn Việt lạnh lùng nhìn Minh Phi:

“Xuống xe.”

Lúc này Minh Phi đã câm lặng không nói nổi một lời, vội vã bước xuống xe như chạy trốn.

Biệt thự nhà họ Văn.

Tống Vãn Huỳnh ngồi thở dài trên ghế sofa trong phòng, ánh mắt hướng về phía ban công cách đó không xa.

Lúc này bên ngoài đã tối đen, rõ ràng đưa người về chỉ mất khoảng một tiếng, vậy mà đến mười giờ đêm Văn Việt vẫn chưa quay lại.

Văn Nghiên vừa bước vào đã nghe thấy tiếng cô thở dài thườn thượt.

“Sao đang yên đang lành lại thở dài?”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »