Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12229 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 196
vợ cậu đang ngủ trong phòng của anh với vợ anh, nên anh qua đây ngủ với cậu (2)

❊ ❊ ❊

Nghe vậy Tống Vãn Huỳnh dần thu lại nụ cười trên mặt: “Chính là quy trình của buổi họp báo ngày kia.”

“Trễ thế này rồi, có việc gì thì để mai làm.” – Văn Việt cởi áo vest ngoài ra, bộ dạng rõ ràng là muốn đuổi người.

Tống Vãn Huỳnh vén chăn xuống giường, không nói một lời, dáng vẻ như bị lời nói nghiêm khắc của Văn Việt làm cho chấn động.

“Chị Minh Vi, xin lỗi, trễ thế này rồi mà còn làm phiền chị, chị nghỉ ngơi trước đi, ngày mai em… ồ không, ngày mai không được, ngày mai em còn phải đích thân theo sát chuyện của buổi họp báo, ngày kia càng không được, vậy em…”

Vẻ mặt khó xử của Tống Vãn Huỳnh lọt vào mắt Minh Vi, cô biết Tống Vãn Huỳnh lo lắng thế nào về buổi họp báo này liền nắm tay cô quay sang nói với Văn Việt:

“Văn Việt, chuyện họp báo này khá gấp, thế này đi, anh sang phòng khách ngủ, tối nay em và Vãn Huỳnh đối chiếu nốt quy trình, nghỉ sớm một chút để mai còn làm việc.”

“Không cần đâu không cần đâu!” – Tống Vãn Huỳnh liên tục xua tay, “Mai đối chiếu nốt quy trình cũng được, anh và chị Minh Vi cũng lâu rồi không gặp nhau, em không làm phiền hai người nữa.”

“Không sao, Văn Việt sẽ không tính toán vì chuyện này đâu, chúng ta tranh thủ đối chiếu nốt rồi nghỉ ngơi.” – Cô đưa ánh mắt ra hiệu cho Văn Việt.

Văn Việt định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng, ánh mắt cuối cùng lướt nhẹ qua người Tống Vãn Huỳnh rồi quay người rời đi.

Phải nói rằng, đối với Văn Việt, Tống Vãn Huỳnh vẫn có phần e ngại, không chỉ bởi khí chất lạnh lùng còn hơn cả Văn Nghiên mà còn vì mỗi lần đối diện với anh ta, cô luôn có cảm giác những bí mật sâu kín nhất của mình đều bị nhìn thấu.

Đôi lúc cô có cảm giác Văn Việt dường như đã biết được điều gì đó.

Cô thở dài chui vào chăn tựa sát vào Minh Vi: “Chị, chị nói xem có phải anh cả có ý kiến gì với em không?”

Minh Vi nhướng mày: “Sao tự dưng lại hỏi vậy?”

“Anh ấy lúc nào cũng nhìn em không vừa mắt, chắc là em đắc tội với anh ấy ở đâu rồi.” – Tống Vãn Huỳnh nhìn Minh Vi đầy chân thành: “Chị, nếu em có làm gì sai khiến anh cả không vui thì chị nhớ giúp em nói tốt vài câu trước mặt anh ấy nhé, em thật sự không có ý xấu gì, em thề đấy!”

Minh Vi bất lực cười khẽ: “Được, chị hứa.”

Văn Việt sau khi rời phòng liền đi tắm ở nhà vệ sinh phòng khách. Nhìn giường trong phòng khách, anh do dự một lúc lâu, cuối cùng mặt lạnh đẩy cửa phòng của Tống Vãn Huỳnh và Văn Nghiên ra, không bật đèn, lặng lẽ ngồi trên ghế sofa chờ Văn Nghiên về.

Khoảng nửa tiếng sau, Văn Nghiên bận rộn cả ngày cuối cùng cũng về tới nhà, theo thói quen không bật đèn, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ vào phòng lấy đồ rồi vào nhà vệ sinh phòng khách tắm. Sau khi tắm xong trở lại, anh mới phát hiện bóng người ngồi trên sofa cạnh cửa sổ.

Anh liếc nhìn chiếc giường vẫn còn nguyên vẹn rồi bật đèn lên, nhìn thấy Văn Việt ngồi trên sofa, có chút bất ngờ, khẽ cau mày: “Anh cả? Sao anh lại ở đây?”

Văn Việt lạnh lùng liếc sang: “Vợ cậu đang ngủ trong phòng của anh với vợ anh, nên anh qua đây ngủ với cậu.”

“…”

“Không còn sớm nữa, ngủ đi.”

Nhìn Văn Việt đứng dậy lên giường nằm xuống, Văn Nghiên đứng ngẩn người một lúc lâu.

Sáng hôm sau, Văn Nghiên ngồi ăn sáng ở bàn ăn mà tinh thần ủ rũ, Văn Việt hiển nhiên cũng không ngủ ngon, Văn phu nhân nhìn thấy hai người như vậy không khỏi lên tiếng:

“Sao thế này, sáng sớm hai đứa đã ủ rũ vậy rồi, tối qua không ngủ ngon à? Dù công việc bận thế nào cũng phải nghỉ ngơi đầy đủ, không thì cả ngày chẳng còn sức đâu.”

Văn Việt gật đầu: “Vâng, mẹ nói đúng.”

“Minh Vi với Vãn Huỳnh sao vẫn chưa xuống nhỉ?”

Vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng từ cầu thang vọng xuống.

Tống Vãn Huỳnh và Minh Vi cùng nhau xuống lầu.

“Hai đứa đúng lúc ghê, mau lại ăn sáng đi.”

Tống Vãn Huỳnh cười chào mọi người trên bàn ăn, ngồi bên cạnh Văn Nghiên nói với Văn phu nhân:

“Đêm qua con ngủ với chị Minh Vi, cuối cùng cũng đối chiếu xong toàn bộ quy trình của buổi họp báo rồi ạ.”

“Hèn chi.” – Văn phu nhân quay sang Minh Vi: “Minh Vi à, lát nữa có rảnh không? Mẹ muốn nhờ con tư vấn xem ngày mai đến buổi họp báo của Vãn Huỳnh nên mặc gì, đeo gì thì hợp.”

“Có ạ, lát nữa con giúp mẹ chọn.”

Văn phu nhân lại nhìn sang Tống Vãn Huỳnh:

“Vãn Huỳnh, ngày mai là buổi họp báo rồi, con chuẩn bị thế nào rồi?”

Tống Vãn Huỳnh cười nói:

“Tối qua con và chị Minh Vi đã đối chiếu quy trình, lát nữa con sẽ đến địa điểm tổ chức kiểm tra lại lần nữa, chắc không còn chuyện gì đâu, ngoài việc hơi căng thẳng ra thì không có vấn đề gì ạ.”

“Càng đến cuối càng phải bình tĩnh nghĩ kỹ xem còn thiếu gì không, đừng lo lắng quá, ngày mai cả nhà mình đều sẽ đến cổ vũ cho con.”

“Dạ, mẹ yên tâm ạ, con biết rồi.” – Tống Vãn Huỳnh quay đầu nhìn sang Văn Nghiên bên cạnh, bị quầng thâm dưới mắt anh làm giật mình:

“Anh có quầng thâm đen sì thế kia? Tối qua không ngủ được à?”

Văn Nghiên không muốn nhắc đến đêm dài khó chịu hôm qua, chỉ ậm ừ gật đầu.

Tống Vãn Huỳnh khó hiểu: “Em nhớ bình thường anh ngủ rất ngon mà.”

Văn Việt đặt thìa xuống: “Con ăn xong rồi, con đi làm đây ạ.”

Thấy Văn Việt đứng dậy, Tống Vãn Huỳnh vội gọi anh lại:

“Anh cả!”

Văn Việt dừng bước quay đầu: “Có việc gì?”

“Hôm trước anh không có ở nhà,” – Tống Vãn Huỳnh hai tay đưa thiệp mời ra, vẻ mặt trịnh trọng và chân thành –

“Đây là thiệp mời buổi họp báo ngày mai của em. Anh cả, ngày mai anh có rảnh không? Em muốn mời anh đến tham dự buổi họp báo. Anh sẽ đến chứ?”

Nhìn tấm thiệp mời trong tay Tống Vãn Huỳnh, sắc mặt hơi nặng nề của Văn Việt dịu đi đôi chút, anh đưa tay nhận lấy: “Vẫn chưa biết.”

Tống Vãn Huỳnh hơi ngạc nhiên: “Nhưng ngày mai chị Minh Vi cũng có mặt, anh không đi sao?”

Văn Việt không nói gì thêm, chỉ đơn giản đáp: “Để sau rồi tính.”

Nói xong liền xoay người rời đi.

“…” – Tống Vãn Huỳnh càng lúc càng cảm thấy Văn Việt có thành kiến với mình, cô ngồi xuống bàn ăn với vẻ đầy tâm sự.

Biết rõ tâm tư của Văn Việt, Văn phu nhân nhẹ nhàng an ủi: “Vãn Huỳnh à, đừng lo, nó sẽ đi mà.”

“Thật sao?”

“Đương nhiên rồi.” – Nói đến đây, Văn phu nhân vừa thở dài vừa cười: “Hèn chi hôm qua không hé răng nửa lời, hai anh em đúng là cùng một tính nết.”

Văn Nghiên: “……”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »