Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12180 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 182
chị ơi, chị thơm quá à (1)

❊ ❊ ❊

Việc Minh Vi có người theo đuổi là chuyện rất bình thường.

Dù sao thì chị ấy cũng xuất sắc như vậy, ai mà không thích chứ? Chỉ là không biết lần này người đứng ra dẹp yên đám tin đồn bôi nhọ trên mạng là vị theo đuổi nào đây.

Nhìn thấy dấu “?” mà Văn Việt gửi qua màn hình điện thoại, Tống Vãn Huỳnh bĩu môi.

“Anh à, anh bị sao vậy, chuyện của vợ mình mà lại chậm hiểu như thế. Minh Vi bị người ta bôi nhọ mà không biết, có người đứng ra giải quyết giúp Minh Vi cũng không biết, anh làm chồng kiểu gì vậy? Chút trách nhiệm cũng không có, thiệt là…”

Khung chat WeChat im lặng một lúc lâu, hiện lên dòng chữ “đối phương đang nhập…” thì Tống Vãn Huỳnh đã nhanh tay gõ tiếp:

“Nhưng mà anh yên tâm đi, em sẽ thay anh chăm sóc chị Minh Vi. Có gì bất thường em sẽ báo cho anh đầu tiên!”

Một lát sau, Văn Việt trả lời lại bằng một chuỗi dấu ba chấm đầy bất lực.

Thực ra chuyện Minh Vi bị bôi nhọ, nếu Văn Việt muốn điều tra ai đứng sau, ai ra tay giải quyết thì tra cái là biết. Nhưng Tống Vãn Huỳnh thì lại không ngại làm chuyện thừa, tình nguyện làm người truyền tin.

Vì việc thương thảo chi tiết hợp đồng về việc Minh Vi trở thành người đại diện cho thương hiệu trang sức vẫn đang được bàn bạc nên Tống Vãn Huỳnh có lý do chính đáng để ở lại gần phim trường. Huống hồ Trung Tuấn là một trong những nhà đầu tư của bộ phim này nên cô cũng có quyền ra vào phim trường dễ dàng.

Hôm nay là cảnh quay đầu tiên của Minh Vi sau khi gia nhập đoàn, cô đang cùng bạn diễn luyện tập trước khi quay.

Tống Vãn Huỳnh chào đạo diễn rồi ngồi một bên quan sát. Trước đây công việc của cô có chút liên quan đến giới giải trí, nhưng tận mắt xem diễn xuất như thế này lại là lần đầu tiên, cảm thấy khá thú vị.

Bộ phim “Kim Chi” kể về một công chúa quyền lực trong một triều đại phong kiến khao khát quyền thế, vượt mọi chông gai, từng trải nhiều lần thăng trầm, tàn nhẫn giết anh giết cha để bước lên ngai vàng, cuối cùng lại mất đi tình yêu, là một bộ phim cổ trang đầy mưu mô và bi thương.

Không khó hiểu khi đạo diễn không hài lòng với vai diễn của Ân Nguyệt Tuyết. Một nhân vật nữ chính lạnh lùng, thông minh, đầy tham vọng như vậy, chỉ dựa vào vẻ ngoài của cô ta thì không thể thể hiện được hết.

Cảnh đầu tiên của Minh Vi là đối đầu với vị vua do một diễn viên gạo cội đảm nhận. Cảnh này đòi hỏi Minh Vi phải kiểm soát cảm xúc và có khả năng bùng nổ mạnh mẽ. Dưới con mắt của một người ngoại đạo như Tống Vãn Huỳnh, Minh Vi đã diễn rất tốt, đỡ được tất cả những cảm xúc mà tiền bối kia đưa ra. Nhưng với đạo diễn Trương thì vẫn chưa đủ hài lòng.

Ông gọi Minh Vi đến trước màn hình theo dõi, phát lại cảnh diễn vừa rồi cho cô xem, chỉ dẫn vài câu rồi bắt đầu quay lại.

Đạo diễn Trương đúng là người khiến cả giới phim ảnh phải e dè, chỉ những chi tiết nhỏ đến mức người ngoài không để ý, ông cũng có thể bắt lỗi. Quay đi quay lại đến bốn năm lần mới tạm coi là qua.

Tống Vãn Huỳnh đang theo dõi bên ngoài cũng phải toát mồ hôi thay cho Minh Vi, mãi mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô không nán lại phim trường quá lâu, dù gì nếu muốn gặp Minh Vi thì cũng không cần chặn người khi đang làm việc. Sau khi hỏi thăm thời gian kết thúc, cô quay về khách sạn tiếp tục họp với nhân viên công ty để thảo luận về buổi triển lãm trang sức sắp tới.

Muốn hồi sinh thương hiệu trang sức thì ngoài một người đại diện có sức hút lớn trong tương lai còn cần một buổi họp báo ra mắt thật thu hút và nổi bật.

Cuộc họp video kết thúc khi đã gần năm giờ chiều, ước chừng thời gian, Tống Vãn Huỳnh quay lại phim trường, lúc này Minh Vi vẫn còn đang quay, cô chờ một lúc thì cuối cùng cũng đến giờ kết thúc công việc buổi chiều.

“Chị Minh Vi, xong việc rồi à? Em mang đồ ăn cho chị nè, cùng ăn nhé.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »