Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12513 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 116
vậy quỳ xuống dập đầu tôi đi (1)

❊ ❊ ❊

Thái độ miễn cưỡng xin lỗi của Thi An Ninh quá rõ ràng, ngược lại khiến Tống Vãn Huỳnh – người đã quyết định khởi kiện – không còn chút áp lực tâm lý nào nữa.

Trước khi rời đi, cha của Thi An Ninh vẫn cố gắng cầu xin Văn Nghiên tha thứ cho con gái mình nhưng thái độ của Văn Nghiên rất rõ ràng, thậm chí không buồn liếc mắt một cái, trực tiếp ra lệnh tiễn khách.

Sau khi Tập đoàn Văn thị và Trung Tuấn phát biểu tuyên bố làm rõ, thái độ của cư dân mạng lập tức xoay chiều 180 độ. Ban đầu mọi người còn tưởng chương trình "Thanh xuân lữ hành" sẽ bị gỡ bỏ vì Tống Vãn Huỳnh, nào ngờ sau khi làm rõ, chương trình lại đạt được đỉnh điểm rating cao nhất từ trước đến nay.

Hiện giờ Tống Vãn Huỳnh cũng xem như là nửa người nổi tiếng. Khi xuất hiện tại công ty, nhân viên gặp cô thường chủ động chào hỏi, thỉnh thoảng còn xin chụp ảnh chung. Những yêu cầu nho nhỏ vô hại như vậy cô đều vui vẻ đồng ý.

Thế là trên mạng bắt đầu xuất hiện nhiều bài đăng từ nhân viên Trung Tuấn, khen ngợi từ gu thời trang, ngoại hình đến tính cách của Tống Vãn Huỳnh, khen tới mức mỗi lần đọc cô lại đỏ mặt vì ngượng.

Mọi sóng gió trên mạng đều được giao cho luật sư xử lý. Tất nhiên vẫn có vài chuyện Tống Vãn Huỳnh cần đích thân ra mặt.

“Tiệc từ thiện à?” Tống Vãn Huỳnh cầm thiệp mời mà Văn phu nhân đưa nghi hoặc hỏi: “Con nhất định phải đi sao ạ?”

“Đương nhiên phải đi rồi. Lần trước tin đồn trên mạng tuy đã được làm rõ nhưng con đã bước vào tầm mắt công chúng. Từ giờ trở đi con không chỉ là Tống Vãn Huỳnh mà còn là con gái của Tống Chính Huy, vợ của Văn Nghiên. Bữa tiệc từ thiện lần này sẽ giúp con xây dựng hình ảnh tốt đẹp hơn trong lòng công chúng. Hơn nữa đối với Trung Tuấn và Văn thị, đây cũng là cơ hội rất có lợi.”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu ra chiều suy nghĩ.

Người giàu xây dựng hình ảnh bằng các hoạt động từ thiện vốn là chuyện rất bình thường. Với họ, danh tiếng và uy tín còn quan trọng hơn tiền bạc. Ngay cả giới giải trí, mỗi khi nghệ sĩ bị dính “phốt” cũng thường dùng hoạt động từ thiện để cải thiện hình ảnh và danh tiếng.

Bữa tiệc từ thiện lần này được tổ chức khá long trọng, danh sách khách mời toàn là những nhân vật giàu có quyền lực, thậm chí còn mời nhiều nghệ sĩ nổi tiếng tới biểu diễn góp vui.

Thật ra nhân vật chính của bữa tiệc lẽ ra phải là Văn Việt và Minh Vi, bởi trong tiểu thuyết, Văn Việt vừa mới rời khỏi xe lăn đã thông qua bữa tiệc này xuất hiện trước công chúng phát đi tín hiệu sẽ cạnh tranh với Văn Nghiên. Nhưng hiện tại Văn Việt vẫn ngồi trên xe lăn nhàn nhã đọc sách, hoàn toàn không có ý định tham dự.

“Anh cả, nếu anh không đến bữa tiệc từ thiện tối nay, lỡ có người bắt nạt chị Minh Vi thì sao? Anh yên tâm nổi à?”

Văn Việt đang ngồi phơi nắng đọc sách ngoài vườn sau, đến mí mắt cũng không buồn nhấc lên: “Bữa tiệc này do nhà họ Chung tổ chức để kỷ niệm 50 năm thành lập công ty, bà Chung có chỗ dựa rất mạnh, không ai dám gây chuyện. Hơn nữa nếu thật sự có người làm khó Minh Vi thì cô ấy cũng đâu phải loại yếu đuối không biết tự bảo vệ mình. Huống chi…”

Văn Việt cuối cùng cũng chịu ngước mắt nhìn cô: “Cô có thể dụ được Minh Vi ngủ chung mấy đêm liên tiếp, chẳng lẽ không thể thay cô ấy đỡ một chút chuyện sao?”

Tống Vãn Huỳnh bĩu môi.

Người nhà họ Văn ai cũng nhỏ mọn sao?

Văn Nghiên thì thôi đi, đến Văn Việt – nam chính cơ mà – cũng tính toán từng chút một như thế.

Chỉ là ngủ cùng chị Minh Vi vài đêm thôi mà, có cần phải nhắc hoài không?

“Được! Dĩ nhiên là được! Anh cả cứ yên tâm, chị Minh Vi cứ để em lo!”

Văn Việt lại cúi đầu tiếp tục đọc sách.

“Vãn Huỳnh, mau tới đây xem, váy dạ hội giao tới rồi, xem con thích cái nào.”

“Dạ tới liền!” Tống Vãn Huỳnh quay sang Văn Việt nói: “Anh cả, em đi trước nha.”

“Ừ.”

Vì là tiệc từ thiện nên Tống Vãn Huỳnh chọn một chiếc váy dài màu lam nhạt chuyển sắc khá giản dị không quá nhiều chi tiết cầu kỳ, điểm nhấn nằm ở những hạt sequin lấp lánh nơi eo vừa tinh tế vừa thanh nhã.

Văn Nghiên dường như cũng rất coi trọng bữa tiệc tối nay, mặc bộ vest được cắt may chỉnh chu, mái tóc phía trước cũng được vuốt ngược để lộ trán gọn gàng, lúc nghiêm mặt đứng yên thì thật sự toát lên khí chất khiến người khác nể sợ.

“Văn Nghiên, đây là lần đầu tiên Vãn Huỳnh cùng con tham dự dạ tiệc, nhớ phải chăm sóc con bé thật tốt. Nếu có gì sai sót, mẹ nhất định sẽ tính sổ với con đấy.”

“Vâng, mẹ yên tâm.” Văn Nghiên hứa xong liền nhìn về phía Tống Vãn Huỳnh: “Đi thôi.”

Tống Vãn Huỳnh khoác tay Văn Nghiên cùng nhau ra cửa.

Nhìn hai người xứng đôi vừa bước ra, Văn phu nhân không kìm được nụ cười hài lòng — hai đứa này đứng cạnh nhau thật sự quá đẹp đôi.

Trên đường tới bữa tiệc, Tống Vãn Huỳnh nghe Văn Nghiên kể rằng bữa tiệc lần này do bà Chung – bạn thân lâu năm của mẹ – tổ chức. Trong giới từ thiện, bà Chung nổi tiếng là người hào phóng. Những vật phẩm đấu giá trong đêm nay đều là do các cá nhân quyên tặng, ai trả giá cao hơn sẽ được sở hữu món đó, toàn bộ tiền thu được sẽ chuyển vào quỹ từ thiện.

Làm gương đi đầu, bà Chung đã quyên tặng một chiếc dây chuyền giá trị hàng chục triệu từng đeo trong lễ cưới của mình năm xưa.

“Vậy chúng ta quyên tặng món gì?”

Văn Nghiên cầm một chiếc hộp quà tinh xảo bên ghế mở ra: “Là chiếc trâm cài ngọc lục bảo mà bà nội đã tặng cho mẹ năm xưa.”

Tống Vãn Huỳnh đưa tay sờ thử: “Chiếc trâm đẹp thật đấy.”

“Thích không?”

Tống Vãn Huỳnh mỉm cười: “Ngọc quý thì ai mà không thích. Anh yên tâm, tôi biết chừng mực mà, chỉ sờ chứ không lấy đâu.”

Chiếc trâm ngọc lục bảo mà Văn phu nhân quyên tặng quả thật rất tinh xảo. Một viên ngọc lục bảo hình vuông được bao quanh bởi vòng kim cương, phía dưới còn có một viên ngọc hình giọt nước có thể tháo rời, vừa sang trọng vừa quý phái.

Nhìn ánh mắt lấp lánh ngưỡng mộ của Tống Vãn Huỳnh, Văn Nghiên không nói thêm gì.

Chẳng mấy chốc hai người đã đến nơi tổ chức dạ tiệc.

Bữa tiệc lần này được tổ chức công khai, có mời nhiều ngôi sao nổi tiếng đến biểu diễn vì vậy truyền thông tụ tập rất đông, máy quay xếp hàng dài để ghi hình từng vị khách bước vào.

Vừa xuống xe, Tống Vãn Huỳnh và Văn Nghiên đã được lễ tân dẫn tới khu vực đăng ký, sau đó có nhân viên đeo găng tay trắng tiếp nhận món đồ từ thiện mà Văn phu nhân quyên tặng. Cả hai liền theo nhân viên tiến vào khu vực bên trong.

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »