Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12237 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 127
tặng em một món quà nhỏ (1)

❊ ❊ ❊

Về đến nhà đã là mười giờ rưỡi tối nhưng nhà họ Văn vẫn sáng đèn rực rỡ.

Văn lão tiên sinh và Văn Việt đang chơi cờ trong phòng khách.

Gần đây bệnh cũ của Văn lão tiên sinh tái phát — đó là chứng bệnh ông mắc từ hồi còn trẻ, cứ trời trở lạnh là chân lại đau đến mức không xuống giường được. Dạo gần đây bệnh mới đỡ hơn một chút.

Quân cờ đen trắng tranh đấu trên bàn cờ, hai người đánh ngày càng chậm lại.

Văn lão tiên sinh trấn tĩnh điềm đạm vững vàng ứng phó, nặng nề đặt một quân cờ xuống góc bàn:

“Bữa tiệc từ thiện lần này sao con không đi?”

Văn Việt khẽ cười, lập tức đặt một quân đen bên cạnh quân trắng của ông:

“Văn Nghiên và Vãn Huỳnh đã đi rồi, Minh Vi cũng đi, con đi hay không cũng đâu còn quan trọng? Huống chi bộ dạng con thế này, có đi cũng chẳng bằng không đi.”

Văn lão tiên sinh nhíu mày, không muốn nghe những lời tự ti của Văn Việt, nghiêm giọng trách mắng:

“Từ nhỏ ông đã dạy con, con người sống không chỉ dựa vào đôi chân. Con cũng chưa bao giờ là kẻ yếu đuối, đã ngồi xe lăn ba năm rồi, vậy vẫn chưa đủ sao?”

“Ông không thấy hiện tại cũng khá tốt sao? Trước đây mẹ thường nói nhà mình vắng lặng quá, thiếu hơi người. Giờ con ở nhà cùng ông và mẹ, còn công ty thì đã có Văn Nghiên lo, ông cứ yên tâm mà dưỡng bệnh.”

Văn lão tiên sinh trầm giọng hỏi:

“Gần đây con có để ý đến tình hình công ty không?”

“Có Văn Nghiên ở đó, con rất yên tâm.”

“Yên tâm?” Văn lão tiên sinh hừ lạnh. “Con thì yên tâm thật. Báo cáo tài chính nửa đầu năm nay ông mới xem mấy hôm trước, con cũng nên nhìn qua một chút.”

“Con xem rồi. Con thấy không có vấn đề gì cả. Trong lúc có mấy dự án lớn đang triển khai mà báo cáo vẫn đẹp thế, ông nên khen ngợi thằng bé mới đúng.”

Văn lão tiên sinh thở dài:

“Nó phụ trách mấy dự án đó, quá mạo hiểm.”

“Ông đã vất vả gầy dựng cơ nghiệp này thì Văn Nghiên cũng đang dốc toàn lực bảo vệ nó. Chỉ là cách làm của chúng con không giống nhau. Thằng bé ngày ngày đi sớm về muộn cũng chỉ vì muốn giữ gìn sản nghiệp ông để lại. Nếu không phải nhờ em ấy, Văn thị bây giờ đã ra sao ông còn rõ hơn cả con. Đã là người một nhà cần gì phải nói những lời phủi tay như vậy. Ông nên tin tưởng và ủng hộ thằng bé chứ không phải nghi ngờ.”

Văn lão tiên sinh im lặng.

“Ông à, đã giao toàn quyền rồi thì nên để em ấy toàn quyền hành động. Con biết Văn thị là tâm huyết cả đời của ông, ông không muốn thấy nó suy tàn. Nhưng thời thế đã khác rồi, thế hệ trẻ tụi con suy nghĩ và cách làm việc cũng không giống trước. Theo con thấy, mấy dự án mà Văn Nghiên đang làm rất có triển vọng, hướng đi cũng đúng. Nếu là con, có lẽ con cũng sẽ làm vậy.”

“Con cũng sẽ làm vậy?” Văn lão tiên sinh lắc đầu cười, “Con là do chính tay ông dạy dỗ, con làm việc thế nào ông còn không rõ sao?”

“Suy cho cùng, ông không hài lòng với Văn Nghiên là vì không hài lòng với cách làm của em ấy. Ông còn nhớ không? Hồi nhỏ ông thương thằng bé nhất, năm lớp 11 con lén dẫn em ấy ra ngoài chơi qua đêm không về, hôm sau ông phạt con quỳ lâu như vậy. Vậy mà em ấy chỉ cần khóc một chút là ông tha luôn. Giờ thì lại quá khắt khe với thằng bé làm gì?”

Quân cờ đặt xuống sau một hồi lưỡng lự, Văn lão tiên sinh hơi mất tập trung, sau khi đi xong thì nhìn Văn Việt:

“Ông nghiêm khắc với thằng bé còn chưa bằng một phần của con.”

“Vậy là ông cũng thừa nhận mình nghiêm khắc với em ấy rồi phải không?”

“…”

Văn Việt hạ một quân đen:

“Ông nội, ông thua rồi.”

Văn lão tiên sinh sững người khi nghe vậy, nhìn lại bàn cờ mới nhận ra mình đã thua. Ông ngẩn người buông quân cờ trong tay, sắc mặt nặng nề:

“Không tồi, hậu sinh khả úy.”

“Con chỉ mới thắng ông một ván cờ mà ông đã khen con. Vậy mà Văn Nghiên làm tốt như thế sao chẳng thấy ông khen lấy một câu?”

Văn lão tiên sinh lạnh nhạt liếc nhìn anh:

“Được rồi, dọn cờ đi.”

Văn Việt không nói thêm, ngoan ngoãn thu hết quân cờ trắng đen vào hộp.

Chưa kịp thu xong thì bên ngoài đã vang lên tiếng nói chuyện.

Tống Vãn Huỳnh lải nhải kể chuyện với Minh Vi suốt cả đường về miệng không ngừng nghỉ. Vừa bước vào nhà thấy Văn lão tiên sinh đang ngồi ở phòng khách cô liền ngạc nhiên hỏi:

“Ông ơi, chân ông đỡ rồi ạ? Có thể xuống giường được rồi sao?”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »