Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12221 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 118
anh ấy là của tôi, chỉ có thể là của tôi (1)

❊ ❊ ❊

Tô Mạn Hi được gia đình nuông chiều từ nhỏ, có vài phần giống với “Tống Vãn Huỳnh”, lớn lên trong môi trường thuận lợi chưa từng trải qua bất kỳ khó khăn nào. Bất kể muốn gì, cô ta đều có thể dễ dàng có được.

Suất tham gia chương trình tạp kỹ thật ra chẳng quan trọng gì, ban đầu cô ta chỉ là nổi hứng muốn đi chơi cho vui, đi hay không cũng không sao. Nào ngờ suất đó lại bị người khác thay thế – mà lại là người do Minh Vi đề cử.

Chuyện suất tham gia thì nhỏ nhưng chuyện mất mặt thì lớn.

Vì vậy ngay khi biết bị người khác thay thế, cô ta lập tức mượn cớ gây chuyện, muốn phong sát Minh Vi trong toàn ngành. Nào ngờ lần này bà nội – người luôn chiều chuộng cô ta trước nay – lại bất ngờ không cho phép làm vậy, còn phạt cô ta cấm túc một thời gian dài. Hôm nay phải khó khăn lắm mới có được cơ hội ra ngoài tham gia dạ tiệc từ thiện, ai ngờ vừa bước vào đã chạm mặt Tống Vãn Huỳnh.

Giữa nơi đông người, sắc mặt Tô Mạn Hi thay đổi liên tục. Cô ta siết chặt ly rượu cao chân trong tay, cố kìm nén để nụ cười gượng gạo trên mặt không sụp đổ thành cơn giận dữ.

“Tống Vãn Huỳnh, tôi khách sáo với cô vài câu mà cô lại được đà lấn tới à? Đừng tưởng cô gả cho Văn Nghiên rồi thì muốn làm gì cũng được!”

“Anh ấy có ghét tôi hay không thì quan trọng gì?” – Tống Vãn Huỳnh nhún vai vẻ chẳng mấy quan tâm – “Còn chuyện muốn làm gì thì làm ấy, dù tôi không lấy Văn Nghiên tôi vẫn có thể muốn gì làm nấy. Cũng giống như cô là con gái nhà họ Tô, mở miệng một cái là muốn phong sát người ta. Tôi là con gái của Tống Chính Huy, cô làm được gì tôi?”

Tô Mạn Hi cười lạnh: “Cô bớt kiêu ngạo trước mặt tôi đi. Cô gả cho anh Văn như thế nào trong lòng cô rõ hơn ai hết. Người khác không biết, chẳng lẽ tôi lại không biết anh ấy ghét cô đến mức nào sao?”

Việc Tống Vãn Huỳnh gả cho Văn Nghiên thật ra chỉ có người nhà họ Văn và Tống Chính Huy biết rõ. Dù sao cũng là chuyện mất mặt, không thể để người ngoài biết để cười chê.

Tô Mạn Hi thật sự biết chuyện hay đang gài cô?

“Cô nói vậy là có ý gì?”

“Cô còn giả vờ không hiểu à? Tống Vãn Huỳnh, cũng chẳng trách anh Văn không thích cô. Có người đàn ông nào lại thích một người phụ nữ đầy tâm cơ như cô chứ? Cô không phải vì cố tình bày mưu tính kế để lên giường với anh ấy khi anh ấy say rượu trong khách sạn rồi ép cưới hay sao? Hôn nhân không có tình yêu thì duy trì được bao lâu? Cô đoán xem khi nào anh Văn sẽ chịu hết nổi và đòi ly hôn?”

“...” Đúng là chạm trúng chỗ đau. Điều Tống Vãn Huỳnh ghét nhất chính là có người nhắc lại chuyện “Tống Vãn Huỳnh giả mang thai ép cưới” trước mặt cô.

Cô không tin Tô Mạn Hi biết chuyện này là do Văn Nghiên nói, dù sao anh cũng là người có thể im lặng khi biết chuyện mang thai giả — lạnh lùng đến thế cơ mà.

Tống Vãn Huỳnh mỉm cười nhìn Tô Mạn Hi: “Cô biết rõ như vậy, chẳng lẽ là Văn Nghiên đích thân nói với cô?”

“Cô không cần quan tâm tôi biết bằng cách nào. Những chuyện tôi biết mà cô không biết còn nhiều lắm.”

Giả vờ giả vịt...

Tống Vãn Huỳnh hoàn toàn không để tâm đến lời cô ta: “Cô gọi một tiếng ‘anh Văn’ lại một tiếng ‘anh Văn’, nghe thân thiết ghê nhỉ?”

“Tất nhiên là thân rồi. Hồi du học ở nước ngoài, anh Văn là đàn anh của tôi, giúp đỡ tôi rất nhiều.”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu: “Thì ra là vậy, vậy chắc quan hệ giữa cô và Văn Nghiên rất tốt nhỉ?”

“Tất nhiên. Hơn nữa anh tôi còn là bạn học của anh ấy, hai người là bạn thân thiết nhất.”

“Quan hệ tốt như thế, sao tôi chưa từng nghe anh ấy nhắc đến cô?”

Tô Mạn Hi cười lạnh: “Sao anh ấy phải nhắc đến tôi trước mặt cô? Trước kia ba chúng tôi thường xuyên chơi cùng nhau. Dù anh ấy cưới vợ rồi ít liên lạc hơn nhưng tôi tin tình cảm giữa chúng tôi sẽ không phai nhạt.”

“Vậy nếu không có tôi, cô và anh Văn chắc đã thành một cặp?”

Tô Mạn Hi sững người, vô thức liếc mắt nhìn về phía Văn Nghiên ở chỗ không xa.

Ánh mắt của Tô Mạn Hi đầy lưu luyến, Tống Vãn Huỳnh sao có thể không nhìn ra mối tình đơn phương ẩn giấu kia?

Nếu là người khác có lẽ cô còn cảm thấy áy náy. Nhưng đối diện là Tô Mạn Hi — người từng muốn phong sát Minh Vi, cô chẳng có tí gánh nặng tâm lý nào cả.

Trước mặt người từng có xích mích với mình, cô tuyệt đối không thể thua.

“À, cô nói đúng, Văn Nghiên không thích tôi, anh ấy chẳng có tí tình cảm nào với tôi, làm sao sánh được với tình cảm sâu đậm của các người hồi du học. Nhưng mà biết sao được? Dù anh ấy không thích tôi, mỗi tối vẫn phải ngủ chung phòng chung giường với tôi. Dạ tiệc từ thiện thì bạn gái đi cùng cũng chỉ có thể là tôi. Chỉ cần tôi không đồng ý ly hôn, anh ấy chẳng thể làm gì khác được.”

Tống Vãn Huỳnh rất biết cách đâm trúng tim người.

Và rất không may, Tô Mạn Hi đã bị đâm trúng như cái rổ.

Cô ta tức đến run người: “Tống Vãn Huỳnh, cô đừng có đắc ý! Tôi không tin anh Văn sẽ mãi chịu đựng cô!”

“Anh ấy không chịu cũng phải chịu. Cả đời này tôi sẽ bám lấy anh ấy. Anh ấy không thích tôi cũng không sao, đẹp trai như vậy, ngày nào ngắm vài lần cũng thấy mãn nhãn. Cô nói xem có đúng không?” – Tống Vãn Huỳnh tỏ vẻ xin lỗi nhìn cô ta – “Thật ngại quá, đời này cô và anh Văn định sẵn là không có kết quả đâu. Đời này anh ấy là của tôi, chỉ có thể là của tôi. Nghe tôi khuyên một câu, cô xinh đẹp như vậy, gia thế tốt như vậy, đàn ông ngoài kia thiếu gì, sao cứ phải nhớ thương chồng người ta?”

Lời vừa dứt, eo cô bỗng bị một cánh tay mạnh mẽ ôm chặt.

Tống Vãn Huỳnh giật mình, quay đầu lại thì thấy Văn Nghiên– người vừa còn đang uống rượu trong đám đông – giờ đã đứng ngay bên cạnh mình.

Văn Nghiên bình tĩnh nhìn cô: “Không phải đã nói là đừng chạy lung tung sao? Em đang nói gì đấy?”

“Em đang nói chuyện vui với cô Tô đây mà, nghe cô ấy kể chuyện quá khứ của hai người thú vị lắm.”

“Chuyện quá khứ?” – Văn Nghiên nhìn sang Tô Mạn Hi – “Chuyện quá khứ gì?”

Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Văn Nghiên, lòng Tô Mạn Hi chua xót, nghiến răng nói: “Anh Văn, em chỉ là tiện miệng nói chuyện với cô ấy…”

Tống Vãn Huỳnh nhanh miệng: “Cô ấy nói hồi hai người du học, anh rất chăm sóc cô ấy, anh trai cô ấy lại là bạn thân nhất của anh, ba người hay chơi với nhau. Em nghe mà ghen tỵ ghê đó, tình cảm giữa ba người chắc là sâu đậm lắm.”

Cánh tay ôm eo cô siết chặt lại — là lời cảnh cáo của Văn Nghiên.

“Nói năng cho đàng hoàng.”

“Em đang nói đàng hoàng mà, đều là lời cô Tô nói với em đó.”

Văn Nghiên nhìn về phía Tô Mạn Hi: “Mạn Hi, chuyện quá khứ đã qua rồi, tôi thấy không cần thiết phải nhắc lại.”

Tô Mạn Hi cười khổ: “Đúng vậy, đều đã qua rồi. Em vốn cũng không muốn nhắc lại. Nhưng anh Văn, anh từng nói với em sau này muốn cưới một cô gái thế nào… anh nói sẽ cưới người mà anh yêu, anh còn nhớ những lời mình từng nói không?”

Văn Nghiên mặt không biểu cảm nhìn cô: “Tôi nói rồi, chuyện cũ không cần phải nhắc lại. Nếu không còn chuyện gì nữa, mời cô đi cho.”

Dù Văn Nghiên không trả lời thẳng nhưng câu nói đó đã là câu trả lời.

Tô Mạn Hi nhìn chằm chằm cánh tay anh đang ôm eo Tống Vãn Huỳnh: “Anh Văn, chúng ta quen biết bao nhiêu năm rồi, hà tất gì phải giả vờ trước mặt em?”

Văn Nghiên không nói gì.

Thái độ lạnh lùng đến mức khiến Tô Mạn Hi đỏ mắt, cô ta hung hăng liếc nhìn Tống Vãn Huỳnh một cái: “Em biết rồi, em đi trước.”

Nói xong vội vã rời khỏi.

Thấy cô ta đã đi xa, Tống Vãn Huỳnh quay sang nhìn Văn Nghiên nở nụ cười: “Người ta đi rồi, anh có thể bỏ tay khỏi eo tôi chưa anh Văn?”

“… Em không thể nói chuyện đàng hoàng được à?”

“Tôi nói rất đàng hoàng mà. Nói đi cũng phải nói lại, cô Tô kia vừa xinh đẹp vừa là đàn em của anh, lại môn đăng hộ đối, quan trọng nhất là luôn thầm yêu anh. Đến mức anh kết hôn rồi mà cô ấy vẫn không quên được. Mà cũng đúng thôi, anh ưu tú như vậy, có người nhớ mãi không quên cũng là chuyện bình thường. Tôi đây cũng ưu tú, chắc cũng có người nhớ mãi không quên.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »