Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6639 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 70

❊ ❊ ❊

Văn Triển rất thích khoai môn, ăn xong vẫn chưa thỏa mãn, nhìn chằm chằm vào đĩa trống với vẻ luyến tiếc.

Lục Vân Sơ vội vàng nói: "Chàng sáng nay ăn một bát mì to, lại ăn bánh kem, ăn đủ rồi."

Văn Triển gật đầu, thu hồi ánh mắt cười một cái. Hắn cười lúc cúi đầu, khóe miệng hơi mím lại, khẽ cong lên, giống như có chút ngượng ngùng, hơi e dè.

Hắn thật sự quá hiểu cách đánh cắp trái tim người khác, thử hỏi ai có thể cưỡng lại được một đại mỹ nhân thanh lãnh như tuyết cười với mình kiểu e thẹn giấu kín như vậy chứ.

Lục Vân Sơ cảm thấy Văn Triển học hư rồi.

Nàng giả vờ giận dỗi nói: "Không cho cười như vậy nữa."

Văn Triển ngừng cười, vẻ mặt ngơ ngác nhìn nàng.

Ánh mắt hắn trong veo, không lẫn một chút tạp chất, Lục Vân Sơ bỗng nhiên cảm thấy mình trách lầm hắn, lẩm bẩm: "Thôi được rồi, hôm nay là sinh nhật chàng, ăn thêm một miếng cũng không sao."

Nàng xé một miếng bánh trong tay mình đưa cho hắn, một miếng có rất nhiều khoai môn.

Văn Triển vội vàng nhận lấy.

Sau đó thừa lúc nàng không nhìn mình, dùng bánh che miệng, khóe miệng cong lên cười trộm một cái.

Buổi tối vì sắp xếp tình tiết có thể ra ngoài, hai người ăn tối sớm, ăn không nhiều, định ra ngoài dạo hội đèn lồng thì vừa đi vừa ăn.

Nghe nàng nói muốn ra ngoài, Văn Triển theo bản năng nảy sinh tâm lý kháng cự.

Hắn đã quá lâu không cảm nhận được ánh sáng, cũng không nhớ rõ cảm giác ở trong môi trường ồn ào, có chút sợ hãi.

Thế nhưng hắn luôn che giấu rất tốt, không để Lục Vân Sơ nhận ra cảm xúc bất thường của mình. Hơn nữa nàng lại mong đợi hội đèn lồng với vẻ hào hứng như vậy, hắn không thể làm nàng cụt hứng.

Lục Vân Sơ lục tung rương hồi môn, tìm ra đạo cụ quan trọng được sử dụng trong tình tiết hôm nay của sách—— kỳ hoa.

Thực ra chính là pháo hiệu phiên bản đơn giản, buộc pháo hoa có màu vào que tre, đốt lên sẽ bay lên trời, nổ ra ánh lửa có màu trên trời, làm tín hiệu hành sự.

Trước khi Lục Vân Sơ xuyên không đến, nữ phụ vì muốn lấy lòng nam chính, đã dâng kỳ hoa mà quân đội của phụ thân nàng ta sử dụng cho hắn.

Đây chỉ là phiên bản ban đầu, pháo hoa không lớn, bay không cao.

Về sau nam chính tìm được mưu sĩ, cải tiến nó, thứ này đã phát huy tác dụng rất lớn trong nhiều trận chiến.

Sau khi lấy cái này ra, Lục Vân Sơ lại bày ra một đống y phục, lựa chọn tỉ mỉ, ăn diện một phen.

Đối tượng ăn diện không phải nàng, mà là Văn Triển.

"Hôm nay là sinh nhật chàng, hay là mặc đồ đỏ đi?" Lục Vân Sơ cầm y phục lên ướm thử vào người hắn.

Màu đỏ thắm tôn lên làn da trắng như tuyết của hắn, khí chất thanh lãnh càng thêm phần diễm lệ, đôi mắt vốn đa tình nay càng thêm long lanh, chẳng hề điểm phấn tô son mà rực rỡ giữa trời đông giá rét.

Văn Triển cứng đờ cả người, rất không quen bị người ta ấn xuống tỉ mẩn chưng diện như vậy.

Hắn cúi đầu nhìn Lục Vân Sơ, đôi mắt nàng sáng rỡ, hắn thực sự không hiểu vì sao nàng lại hứng thú đến thế.

Lục Vân Sơ đặt bộ y phục xuống, lại cầm một bộ màu trắng sữa lên ướm thử cho hắn.

Màu trắng sữa càng tôn lên khí chất của hắn, tựa như ngọc thụ, hào quang như ánh trăng rằm, dung mạo hắn vốn nên thanh lãnh đến cực điểm, nhưng vì ánh mắt ôn nhu của hắn mà lại hóa thành dòng suối ấm áp chảy dưới lớp băng dày.

"Bộ này đẹp nhất." Lục Vân Sơ quyết định: "Mặc bộ này đi."

Văn Triển không thích mặc đồ màu nhạt, những màu sắc này trông rất lạc lõng trong bóng tối.

Nhưng hắn không từ chối, nhận lấy y phục, những ngón tay thon dài trắng nõn chạm vào vải trắng sữa, vết sẹo xấu xí đỏ sậm trên tay càng thêm rõ ràng.

Hắn vội vàng buông tay xuống, không muốn để lộ vết sẹo.

Đang chìm trong tâm trạng phiền muộn, bỗng nghe Lục Vân Sơ nói: "Như vậy hơi nhạt nhòa. Môi son răng trắng, chỉ thiếu son môi thôi, hay là thoa chút son đi."

Văn Triển kinh hãi ngẩng đầu lên, lùi vội hai bước, giống như một con mèo bị xoa sống lưng giật mình dựng lông.

Lục Vân Sơ bật cười: "Trêu chàng thôi."

Văn Triển thở phào nhẹ nhõm, xấu hổ vì phản ứng thái quá của mình, mỉm cười xin lỗi nàng, nụ cười vừa hé nở, lại nghe Lục Vân Sơ nói tiếp: "Nhưng mà chàng thật sự không cân nhắc một chút sao?"

Hắn lại xù lông.

Lục Vân Sơ cười ha hả, cuối cùng cũng không nói cho Văn Triển biết nàng có đang trêu hắn hay không.

Tâm trạng phiền muộn bị xua tan, trong lòng Văn Triển chỉ còn lại sự ngơ ngác.

Mùa đông trời tối sớm, khi hai người ra ngoài thì đèn đã lên.

Vì đích đến trong cốt truyện rất hợp ý nàng, nàng liền thuận theo sự sắp đặt của cốt truyện, cùng Văn Triển đi xe ngựa đến khu phố sầm uất nhất trong thành.

Đến khu phố, nàng nhảy xuống xe trước, hăm hở hòa mình vào dòng người náo nhiệt của lễ hội đèn lồng.

Đèn hoa đủ màu sắc treo khắp phố dài, dòng người chen chúc, huyên náo như hội. Ánh đèn dịu dàng, tươi sáng như những vì sao rơi xuống trần gian, phản chiếu trên mặt sông đóng băng, ánh sáng phản chiếu từ mặt băng lan tỏa trong không trung, biến con phố dài thành dải ngân hà chốn nhân gian.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »