Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6625 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 66

❊ ❊ ❊

Sương mù trong mắt hắn dần tan đi, khí chất ảm đạm yếu ớt cũng từ từ biến mất, hắn nhíu mày, cơn đau vẫn còn, nhưng cố gắng mỉm cười với nàng, cong khóe mắt.

"Văn Triển?" Lục Vân Sơ không dám nói to, sợ giọng nói lớn sẽ làm hắn tan vỡ.

Ngực Văn Triển phập phồng kịch liệt vài cái, hơi thở bình ổn lại. Hắn cắn răng, thả lỏng lông mày, nụ cười này trông tiêu chuẩn hơn nhiều.

Nụ cười mong manh như sắp vỡ vụn này khiến tim Lục Vân Sơ thắt lại, nàng giùng mình, bỗng nhớ tới tình huống hắn lên cơn đêm đó: "Ta đến gần chàng, có phải chàng sẽ càng đau hơn không?"

Văn Triển toàn thân cứng đờ.

Câu trả lời quá rõ ràng, Lục Vân Sơ hoảng hốt, định buông tay đặt hắn lên giường.

Tay nàng vừa cử động đã bị một bàn tay khác chặn lại.

Đó là tay của Văn Triển, thon dài, trắng bệch, trên cổ tay có một vết sẹo xấu xí.

Văn Triển nắm lấy cánh tay nàng, ngẩng đầu nhìn nàng.

Đôi mắt hắn ngấn lệ vì đau đớn, linh hoạt và trong vắt, hàng mi run rẩy, nhìn nàng không chớp mắt, ngay cả lời khẩn cầu cũng đầy nén nhịn.

Ánh mắt ấy đã nói lên tất cả, bất kể Lục Vân Sơ có hiểu lầm hay không, lúc này nàng cũng không muốn buông tay.

Nàng ôm hắn, lau mồ hôi lạnh cho hắn, vén những sợi tóc rối bời, cảm nhận được sự run rẩy của hắn.

Hơi thở hắn hỗn loạn, đang cố gắng kìm nén cơn đau, nhưng lần này hắn không trốn tránh trong góc như mọi khi mà tựa vào một vòng tay ấm áp.

Trên người nàng có hương thơm dịu nhẹ, Văn Triển không phân biệt được là đang mơ hay là hiện thực, tay hắn vô thức nắm chặt lấy cánh tay nàng, không muốn buông ra.

Lần lên cơn này cũng đến nhanh và dữ dội như trước, nhưng lại không đáng sợ như những lần trước.

Hắn không còn nằm sấp trên đất nôn mửa, cũng không còn đau đến mức cắn lưỡi chảy máu, tình hình dường như đã khá hơn.

Lục Vân Sơ ôm hắn, lòng thương xót thông qua cái ôm này truyền vào cơ thể Văn Triển, xoa dịu cho hắn phần lớn đau đớn.

Nàng cảm thấy người trong lòng dần dần ngừng run, cuối cùng nằm im lịm trong vòng tay nàng.

Lục Vân Sơ cúi đầu, vén tóc hắn sang một bên, nâng mặt hắn lên, quan sát tình trạng hiện tại của hắn.

Khi lên cơn đau, sắc mặt hắn trắng bệch, làn da vốn đã trắng lại càng trắng hơn, trắng đến gần như trong suốt.

Đôi môi không chút huyết sắc, những sợi tóc ướt đẫm trên trán, những giọt mồ hôi nhỏ li ti trên chóp mũi, tất cả đều chứng tỏ nỗi đau đớn của hắn.

Nàng lau mồ hôi cho hắn, khẽ hỏi: "Khỏe hơn chưa?"

Hơi thở Văn Triển đều đặn trở lại, nghiêng đầu tựa vào lòng nàng, mơ màng mở mắt.

Ánh mắt hắn trong vắt, tựa như hạt châu thủy tinh được ngâm trong nước suối đêm thu, rõ ràng đã kiệt sức nhưng lúc này lại dùng chút sức lực cuối cùng gật đầu, nở một nụ cười xuất phát từ đáy lòng.

Khi cười lên, hắn khác hẳn vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày, khóe miệng cong cao, mắt và môi cong cong, như hoa đồng nở rộ, mang một vẻ ngây thơ trong sáng.

Đặc biệt là với mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi, tựa như hoa phù dung mới nở, khiến Lục Vân Sơ ngẩn người, ngập ngừng hỏi: "Cười cái gì vậy...?"

Văn Triển lại nhắm mắt, thở vài hơi, rồi mới lấy lại sức lắc đầu.

Ưm... không nói cho nàng biết.

Lục Vân Sơ ngây người, nàng đưa tay nâng mặt hắn lên, xoay đầu hắn lại, chăm chú nhìn hắn.

Bị nàng nhìn như vậy, Văn Triển không cười nữa, hàng mi run rẩy, dường như muốn mở mắt ra nhưng lại không dám.

Dần dần, trên gò má trắng bệch của hắn hiện lên một ráng đỏ nhạt, càng lộ rõ vẻ ốm yếu.

Lục Vân Sơ lo lắng sờ lên trán hắn: "Sao thế này, không phải là sốt rồi chứ?"

Văn Triển khó có khi phản kháng, nghiêng đầu đi, không cho nàng chạm vào trán mình.

Lục Vân Sơ không đoán được ý hắn, bĩu môi, đặt đầu hắn lên gối: "Chàng nghỉ ngơi một chút đi, trên bếp còn nước ấm, ta đi lấy một chậu nước lau mồ hôi cho chàng."

Văn Triển gật đầu.

Lục Vân Sơ đi vào bếp bưng một chậu nước trở về, vừa tới cửa phòng, một bóng đen xông thẳng tới, làm nàng giật nảy mình.

Định thần nhìn kỹ, hóa ra là Văn Giác.

Hắn ta chạy xồng xộc đến trước mặt Lục Vân Sơ mới phát hiện nàng ăn mặc tuềnh toàng, không được chỉnh tề, vội vàng quay mặt đi: "Ngươi làm gì thế!"

Lục Vân Sơ đang định hỏi lại: "Huynh làm gì thế? Không nói không rằng đã xông vào viện người ta."

"Ngươi nghĩ ta muốn vậy sao, nhưng ngoài viện ngươi có thấy ma nào đâu?"

Lục Vân Sơ ngẩn người, chắc là hôm qua nàng cho người làm về ăn tết, nên ai nấy đều về nhà rồi?

Nàng chưa kịp nghĩ rõ, cũng không cần nghĩ rõ, sốt ruộthi: "Huynh tới làm chi?"

Văn Giác bỗng chốc như quả pháo bị xịt, hạ giọng: "Ta cứ cảm thấy quên mất chuyện gì đó, rất quan trọng, hình như là một cuộc nói chuyện, ta phải tìm hắn để hỏi."

Lục Vân Sơ đang bê chậu nước, lười cãi nhau với hắn ta, tay mỏi nhừ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »