Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6628 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 98

❊ ❊ ❊

Trong lòng hắn "giật thót" một cái, mấy tên thị vệ này có kẻ cao bằng hắn, có kẻ thì thấp hơn nửa cái đầu, nhưng ai nấy đều lực lưỡng hơn hắn nhiều, có kẻ còn to gấp đôi hắn.

Lục Vân Sơ lại cứ chọn mấy gã đô con đó, ánh mắt toàn vẻ vừa lòng, gặp ai cao to lực lưỡng lại gật gù tỏ ý hài lòng.

Văn Triển đứng ở cửa, nếu mà hắn có tai thú thì chắc chắn là đã cụp xuống rồi.

Lục Vân Sơ nhìn thấy hắn, vẫy tay với hắn: "Mau đi sấy tóc cho khô, việc gấp lắm rồi. Đồ đạc xong xuôi đâu đấy thì mình lên đường ngay, đừng có ở đây lâu la làm gì."

Đuổi hắn đi kìa… Văn Triển gật đầu, lặng lẽ đi sấy tóc.

Sấy tóc xong, bước ra ngoài thì Lục Vân Sơ đã lên xe ngựa, đang ngồi chờ đám thị vệ thu dọn hành lí xong tới.

Văn Triển chui vào trong xe, mím môi lại, chả hiểu sao cứ thấy héo hắt thế nào.

Lúc ấy Lục Vân Sơ đang phấn khích lắm, không thèm để ý gì cả.

Chờ thị vệ tập hợp đủ, mấy chiếc xe ngựa với một nhóm đô con cưỡi ngựa, chở theo hành lí leng keng, rời khỏi cổng thành một cách suôn sẻ. Cuộc "bỏ trốn" của họ chính thức bắt đầu.

Xe ngựa đi về phía bắc, rời khỏi thành môn, đi lên con đường quan lộ. Xung quanh chỉ còn lại tiếng gió thổi xào xạc, tuyết rơi, tĩnh mịch lạ thường.

Lục Vân Sơ nằm nhoài trên bàn thấp trong xe, chăm chú vẽ lại lộ trình cho chuyến đi này.

Vừa vẽ, nàng vừa cố gắng nhớ lại phạm vi hoạt động của nam nữ chính, nhưng trí nhớ mơ hồ, luôn có sai lệch, nàng thấy hơi lo.

"Văn Triển, chàng xem đi đường này có được không, có phải vòng vèo quá không?"

Nàng đưa bản đồ cho Văn Triển, Văn Triển đương nhiên không ý kiến gì, chỉ gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Lục Vân Sơ không băn khoăn chuyện này nữa, vén rèm xe nhìn ra bên ngoài: "Sao trời vẫn cứ âm u thế nhỉ, chắc lại sắp có tuyết rơi nữa rồi?"

Văn Triển thuận theo ánh nhìn của nàng nhìn ra ngoài, thấy mấy thị vệ đang đội nón lá, cưỡi ngựa đi trước.

Hắn không hiểu nổi mình bị sao nữa, đè nén chút cảm giác chua xót trong lòng xuống, lấy giấy bút ra, viết: "Trời đúng là có vẻ như sắp có tuyết thật.

Chi bằng chúng ta tìm quán trọ nghỉ ngơi, đừng bắt họ phải đi đường trong mưa tuyết chứ."

Lục Vân Sơ "á" một tiếng, nàng ngồi trong xe ngựa ấm áp, tí thì quên mất đám thị vệ đang vất vả đi đường phía trước.

"Vẫn là A Triển chu đáo." Lục Vân Sơ khen Văn Triển một câu: "Trời rét căm căm thế này, cho dù không có tuyết rơi thì cũng không nên đi đường dài."

Nàng vén rèm, chui ra khỏi xe ngựa, dặn dò mọi người nghỉ ngơi ở quán trọ tiếp theo.

Lúc vén rèm chui vào lại, nàng thấy Văn Triển đang nghiêng đầu, nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ xe, trong ánh mắt ẩn chứa chút lo âu nhàn nhạt.

"Sao thế?" Lục Vân Sơ lên tiếng hỏi.

Văn Triển vội cụp mắt, thả rèm xuống, chẳng nói chẳng rằng.

Nàng tưởng là hắn lo lắng chuyến đi này không suôn sẻ, bèn an ủi: "Không sao đâu, cứ coi như mình đi chơi là được, chàng đừng lo."

Văn Triển không giải thích gì, cụp mắt che giấu thần sắc nơi đáy mắt, khẽ gật đầu.

Lục Vân Sơ cười nói tiếp: "Bạc nhiều vô kể, ăn mặc ở đi không cần lo. Càng không cần lo lắng an nguy, chàng nhìn mấy vị đại ca thị vệ kia kìa, một quyền có thể hạ gục ba đại hán."

Văn Triển nghẹn thở, trước mắt hắn hiện lên thân hình lực lưỡng, vạm vỡ của thị vệ, hắn từ từ đặt tay lên eo mình.

Khác xa quá.

Bọn họ thân hình lực lưỡng như vậy chắc chắn là do thường xuyên ăn nhậu mới có được, thân thể hắn yếu ớt, ăn thế nào cũng không đuổi kịp.

Lục Vân Sơ thấy hắn có vẻ không tập trung, liền hỏi: "Sao vậy? Lần đầu tiên xa nhà nên không quen sao?" Nàng sợ mạo muội dẫn NPC bỏ trốn, cốt truyện sẽ khiến hắn khó chịu.

Văn Triển lắc đầu, vội vàng buông tay xuống.

Chính hành động này khiến Lục Vân Sơ chú ý đến tư thế ban nãy của hắn: "Eo chàng làm sao vậy?"

Câu nói này như sấm sét giữa trời quang, toàn thân Văn Triển căng cứng, hận không thể chui xuống đất.

Vừa rồi hắn làm sao vậy, tại sao lại so eo mình với thị vệ, tại sao lại còn vòng tay đo eo mình nữa chứ?

Hắn không kịp hiểu rõ suy nghĩ vừa rồi của mình, cố gắng bình tĩnh, lắc đầu, cố gắng nói với Lục Vân Sơ rằng mình không sao, không muốn để nàng phát hiện sự kỳ quặc của mình.

Nhưng hắn càng mất bình tĩnh, Lục Vân Sơ càng cảm thấy có vấn đề.

Nàng còn tưởng cốt truyện lại đang hành hạ Văn Triển, vừa tức vừa giận, chỉ là dẫn Văn Triển đổi bản đồ thôi mà, tại sao lại phải hành hạ hắn bằng những thứ kỳ quặc như vậy.

Nàng đột nhiên tiến lên, tách cánh tay Văn Triển ra, sờ vào eo hắn: "Là chỗ này đau lắm sao?"

Văn Triển không kịp đề phòng, bị nàng đẩy ngã ra sau, cố gắng chống đỡ.

Hắn trợn to mắt, khó tin.

Lục Vân Sơ lúc tắm đã tháo băng tay hình tròn, thay bằng vải mỏng quấn nhẹ một lớp, nên lúc này sờ vào eo hắn, cảm giác rất rõ ràng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »