Xuyên Sách- Nữ Phụ Pháo Hôi Tìm Đường Sống

Lượt đọc: 6715 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Nha hoàn ngạc nhiên nói: "Tiểu thư, đương nhiên là không phải, y phục của người vẫn tốt đẹp, ai dám nhìn dáng vẻ không mặc y phục của người, nô tỳ móc mắt bọn họ."

"Vậy tình cảnh lúc đó thế nào?"

"Chỉ là người với hắn cùng ở một phòng thôi." Đại nha hoàn trông có vẻ rất thẳng thắn, nói đến chuyện này lại đỏ mặt.

Lục Vân Sơ không lời nào để nói: "Chỉ vậy thôi?"

Đại nha hoàn gật đầu.

Nàng đang định chửi bậy, trong phòng truyền đến tiếng bước chân, có vẻ Văn Triển đã tắm xong.

Nàng vội bảo nha hoàn lui xuống, lấy thuốc đặt bên đầu giường, thấy Văn Triển đi tới, rút nút chai sứ, có chút ngượng ngùng nói: "Thoa thuốc đi, thoa nhiều vào, thoải mái."

Nói xong gãi gãi đầu, xoay người đi tủ y phục tìm chăn.

Văn Triển ngồi bên giường, nghe tiếng bước chân của nàng khi gần khi xa, dường như là nằm xuống rồi lại phát hiện mình chưa rửa mặt, vội vã chạy đến nhà bếp nhỏ, rửa xong lại về tìm bàn chải đánh răng, một lúc lâu mới yên.

Đợi nàng bận rộn xong, thế giới liền yên tĩnh lại, Văn Triển ngồi bên giường, cảm nhận mùi thuốc lan tỏa giữa giường chiếu.

Hắn quen nhìn trong bóng tối chờ trời sáng, nhưng lúc này ngửi mùi thuốc nồng đến mức cay mũi, hắn lại có chút buồn ngủ.

Hắn được bao bọc bởi một mùi hương an lành, là mùi thuốc tỏa ra trong phòng sau khi nàng rút nút chai lúc nãy.

Mùi này khiến hắn không tự chủ được thả lỏng, từ từ dựa vào mép giường, bất giác lâm vào giấc mộng mơ màng.

Hôm sau, trời quang mây tạnh.

Lục Vân Sơ thấy đại nha hoàn vào dâng cơm, liền bảo nàng ta sai người dọn dẹp viện.

Tưởng rằng phải tốn nhiều lời, nào ngờ đại nha hoàn lập tức ưng thuận: "Tiểu thư nói phải, vài ngày nữa Văn đại công tử sẽ về phủ, chắc hẳn khi về sẽ ghé thăm bên này."

Nàng ta nói xong làm vẻ mặt thông hiểu, khiến Lục Vân Sơ không khỏi nhíu mày.

Văn đại công tử... nam chính đây mà.

Hai kiếp trước bị truy sát khiến Lục Vân Sơ có ấn tượng không thể phai mờ với Văn Giác.

Tuy biết nữ phụ độc ác trong sách đáng tội, nhưng khi xuyên không đến làm vật thế tội, Lục Vân Sơ không khỏi oán hận Văn Giác.

Nàng thở dài, đón lấy hộp cơm, đang định mở ra xem đưa những gì ăn thì thân thể chợt cứng đờ.

"Hắn về rồi, mang theo nữ nhân kia ư?" Lục Vân Sơ nghe giọng mình trầm xuống, không tự chủ được xoay người nhìn đại nha hoàn.

Đại nha hoàn rụt rè đáp: "Vâng, vừa đến cửa phủ."

Trong lòng Lục Vân Sơ nảy sinh dự cảm chẳng lành, quả nhiên, giây sau, nàng "bịch!" một tiếng ném hộp cơm xuống đất: "Ta phải xem thử người gọi là 'biểu muội' kia là mỹ nhân gì."

Chủ tử nổi giận, đại nha hoàn sợ hãi lập tức quỳ xuống, run rẩy không dám lên tiếng.

Nàng ta cảm thấy chủ tử bước mạnh ra ngoài, váy áo tung bay gió thổi khiến nàng ta giật mình, rồi gió mang đến những lời lẩm bẩm kỳ quặc: "Đệt mợ ta biết mà, làm gì không làm lại đi phí phạm lương thực, tác giả này có bệnh à, hu hu hu bữa sáng của ta."

Đại nha hoàn: ...?

Văn Giác xuống ngựa, nhìn về phía xe ngựa bên cạnh, dịu giọng nói: "Liễu cô nương, đến rồi."

Trong xe vang lên tiếng động nhẹ nhàng, một bàn tay ngọc vén rèm xe, lộ ra gương mặt kiều diễm động lòng người.

Nàng ấy mỉm cười với Văn Giác, vịn lấy tay nha hoàn đưa tới, bước xuống bậc thang, phong thái đoan trang, cử chỉ khiến người say đắm.

Văn Giác nở nụ cười trên mặt, nghiêng người tránh, vươn tay dẫn đường: "Liễu cô nương, mời."

Liễu Tri Hứa mỉm cười gật đầu, thong thả bước vào phủ, dáng người yểu điệu, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy chân phải nàng ấy có phần khập khiễng.

Nụ cười trên mặt Văn Giác biến mất, đáy mắt hiện lên vẻ xót xa, thầm thề, đợi ngày sau giành được thiên hạ, nhất định sẽ vì Tri Hứa tìm hết danh y trị bệnh!

Hắn ta theo sau Liễu Tri Hứa vào phủ, sai người đưa Liễu Tri Hứa đến viện tốt nhất trong phủ ở, còn dặn dò nàng ấy nghỉ ngơi cho tốt.

Liễu Tri Hứa mặthi ửng hồng, cúi đầu tạ ơn, theo nha hoàn rời đi.

Văn Giác nhìn bóng dáng Liễu Tri Hứa rời đi, hồi lâu không thể rời mắt.

Đang định xoay người thì khóe mắt chợt thấy từ xa ở góc đường chạy đến một nữ tử áo đỏ, phong phong hỏa hỏa, cách xa như vậy cũng cảm nhận được nàng không phải người hiền lành.

Ánh mắt Văn Giác chợt thu hẹp, nghiến răng nói: "Lục Vân Sơ!" Con điên này sao vẫn chưa yên phận!

Liễu Tri Hứa cảm thấy có người chạy đến, theo bản năng tránh đi, nào ngờ người này lại đứng chặn trước mặt nàng ấy.

"Cô là ai?" Nữ tử áo đỏ hất cằm hỏi.

Liễu Tri Hứa nhíu mày, nói: "Vị cô nương này..."

"Ta không phải cô nương, ta đã gả vào phủ Văn, là chủ nhân nơi này."

Liễu Tri Hứa ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Lục Vân Sơ.

Tưởng rằng sẽ đối diện với một gương mặt khắc nghiệt độc ác, nào ngờ lại thấy một khuôn mặt đang cố gắng nặn ra nụ cười.

Lục Vân Sơ mặt đầy thiện ý, nhưng giọng nói lại cực kỳ cay nghiệt: "Cô họ gì tên chi?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211
Tiến »